Chương 13
Tô Minh và Lục Kha trở về nhà trong bầu không khí nặng nề. Bóng đêm dường như bao trùm tất cả, chỉ còn lại những ánh đèn mờ ảo từ xa, như những ngọn nến yếu ớt trong cơn bão. Tô Minh cảm thấy những điều bất an trong lòng đang dồn nén, như một cơn sóng lớn đang âm thầm chuẩn bị tấn công.
“Cậu có tin rằng mọi chuyện sẽ ổn không?” Lục Kha hỏi, tay vẫn nắm chặt tay Tô Minh, như muốn truyền tải sức mạnh cho nhau.
“Chắc chắn là sẽ có một cách,” Tô Minh đáp, nhưng âm thanh của anh nghe như có chút yếu đuối. “Nhưng… mình cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra.”
“Đừng lo lắng quá. Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu,” Lục Kha khẳng định, ánh mắt sáng lên một cách kiên quyết.
Khi họ về đến nhà, Tô Minh không thể ngủ được. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những hình ảnh trong giấc mơ vẫn ám ảnh, như những đám mây đen kéo đến từ phương xa. Anh có thể thấy hình ảnh của Lục Kha, nhưng trong đó có một vết thương lớn, máu chảy xuống và nỗi đau lan tỏa. Tô Minh không thể ngăn mình khỏi những cảm giác u ám ấy.
“Cậu có sao không?” Lục Kha hỏi, khi thấy Tô Minh ngồi lặng lẽ. “Mình có thể ở lại nếu cậu muốn.”
“Không, mình ổn,” Tô Minh đáp, nhưng thật sự, anh cảm thấy như mình đang đứng giữa một bờ vực sâu thẳm.
Lục Kha nhìn anh, đôi mắt chứa đầy lo lắng. “Tô Minh, cậu không cần phải giấu giếm. Nếu có điều gì đó khiến cậu bận tâm, hãy nói với mình.”
“Mình chỉ… có cảm giác rằng những điều sắp xảy ra sẽ không tốt đẹp,” Tô Minh thở dài. “Có thể mình sẽ không đủ sức để bảo vệ cậu.”
“Cậu không đơn độc. Mình ở đây với cậu,” Lục Kha nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chúng ta sẽ tìm cách cùng nhau.”
Sáng hôm sau, bầu không khí trở nên nặng nề hơn. Tin tức về cuộc xung đột giữa hai vương quốc đã lan rộng, những cuộc biểu tình bắt đầu nổ ra ở biên giới. Tô Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như những cơn gió bão đang đến gần.
“Chúng ta không thể ngồi yên được,” Tô Minh quyết định, ánh mắt rực lửa. “Mình phải làm gì đó để ngăn chặn những điều tồi tệ xảy ra.”
“Nhưng làm gì bây giờ?” Lục Kha hỏi, bối rối. “Chúng ta không thể đơn độc.”
“Có lẽ chúng ta cần tìm đến những người có thể giúp đỡ,” Tô Minh gợi ý. “Có thể là những người trong vương quốc của cậu.”
“Ý kiến hay,” Lục Kha đồng tình. “Nhưng cậu có chắc chắn rằng họ sẽ giúp chúng ta không?”
“Chúng ta không thể biết nếu không thử,” Tô Minh nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ không để cậu bị tổn thương.”Họ cùng nhau lên kế hoạch để đến vương quốc Bóng Tối, nơi Lục Kha có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người bạn cũ. Tô Minh cảm thấy lo lắng, nhưng quyết tâm của anh ngày càng mạnh mẽ hơn. Anh không thể để Lục Kha gặp nguy hiểm, và điều đó khiến trái tim anh như bị siết chặt.
Trên đường đi, Tô Minh không ngừng suy nghĩ về những gì có thể xảy ra. Những giấc mơ kỳ lạ và những hình ảnh đen tối vẫn ám ảnh tâm trí anh. Từng khoảnh khắc đều như một lời nhắc nhở rằng họ đang ở giữa cơn bão, và mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt.
Khi đến nơi, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những người dân nơi đây đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Lục Kha dẫn Tô Minh đến một nơi bí mật, nơi họ có thể gặp gỡ những người có ảnh hưởng trong vương quốc.
“Đây là nơi mà mình đã từng đến khi còn nhỏ,” Lục Kha nói, ánh mắt đầy hoài niệm. “Mình hy vọng họ sẽ giúp chúng ta.”
Tô Minh gật đầu, nhưng không thể gạt bỏ nỗi lo lắng trong lòng. Anh cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, như thể một cơn bão đang gầm gừ từ xa. Họ bước vào trong, nơi ánh sáng mờ nhạt chiếu rọi lên những khuôn mặt lo âu.
Khi cuộc họp bắt đầu, những người đứng đầu vương quốc Bóng Tối nhìn họ với sự nghi ngờ. “Tại sao chúng ta phải tin tưởng hai người từ vương quốc Ánh Sáng?” một người đàn ông có vẻ mặt nghiêm nghị hỏi.
“Bởi vì chúng tôi đến đây với một mục đích chung,” Tô Minh đáp, giọng anh kiên quyết. “Nếu không hành động ngay bây giờ, cả hai vương quốc sẽ rơi vào hỗn loạn.”
“Hỗn loạn?” Người đàn ông nhếch môi, ánh mắt không mấy thiện cảm. “Ngươi có chắc chắn về điều đó không?”
“Có,” Tô Minh thẳng thắn. “Tôi đã thấy điều đó trong những giấc mơ của mình. Nếu chúng ta không hợp tác, sẽ có những mất mát không thể tưởng tượng nổi.”
Bầu không khí trở nên nặng nề hơn khi những lời nói của Tô Minh vang lên. Lục Kha cảm thấy tim đập thình thịch, lo lắng rằng mọi thứ sẽ không diễn ra như mong đợi.
“Vậy thì, hãy cho chúng ta một lý do để tin tưởng các ngươi,” một người phụ nữ lên tiếng, ánh mắt sắc sảo.
“Bởi vì tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ những người mình yêu thương,” Tô Minh khẳng định, ánh mắt sáng lên quyết tâm. “Và tôi tin rằng, nếu chúng ta kết hợp sức mạnh, chúng ta có thể tạo ra điều kỳ diệu.”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Những ánh mắt nghi ngờ bắt đầu nhìn nhau, như đang tìm kiếm sự đồng thuận. Tô Minh cảm nhận được sự căng thẳng, nhưng anh biết rằng đây chính là cơ hội của họ.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Lục Kha nói, giọng anh vang lên như một nguồn động lực mới. “Một kế hoạch để cứu lấy cả hai vương quốc.”
Và khi cuộc họp bắt đầu, Tô Minh biết rằng cơn bão đang đến gần, và họ chỉ có thể hy vọng rằng ánh sáng sẽ dẫn đường cho họ trong những bóng tối dày đặc sắp tới.