Chương 1: Bí Phương Cầu Tự
Tôi và Mẫn Duệ Kỳ kết hôn đã hơn một năm. Hai vợ chồng không hề cố ý tránh thai, vậy mà mãi vẫn chưa có con.
Mẹ chồng vốn luôn niềm nở, tươi cười với tôi, dần dần cũng bắt đầu thay đổi sắc mặt.
Có lần tôi xuống lầu đi làm, gặp mấy bà cô đang dắt cháu đi dạo. Họ cười gọi:
“Thư Dao, lại đi làm à?”
Rồi bế đứa trẻ trong tay khoe với tôi:
“Mau sinh cho nhà Duệ Kỳ một đứa đi, đáng yêu biết bao! Mẹ chồng cháu tốt thế, chỉ cần sinh thôi, có phải tự tay chăm đâu.”
Có người thẳng tính hơn thì nói ngay:
“Thư Dao à, kết hôn hơn một năm rồi, cũng nên sinh con đi chứ. Không thì mẹ chồng cháu lo lắm đấy!”
Lần nào tôi cũng chỉ có thể gượng cười đáp lại. Mẫn Duệ Kỳ thì cười xòa:
“Bọn cháu còn bận, để sau tính.”
Nhưng dần dần, mỗi lần tôi ra ngoài, mấy bà ấy vẫn khuyên sinh con, chỉ là ánh mắt nhìn tôi ngày càng kỳ lạ. Họ hết liếc bụng tôi, lại tụm năm tụm ba xì xào bàn tán.
Có lần tôi bước ra khỏi thang máy, vô ý va phải một bà cô. Dù đã xin lỗi, bà ta vẫn chua ngoa nói:
“Bảo sao phải mang cả nhà theo làm của hồi môn mới gả được. Hóa ra là không biết đẻ! Tội nghiệp mẹ Duệ Kỳ, mong cháu đến phát khóc. Đúng là gà mái không đẻ trứng thì chỉ giỏi đâm ngang húc dọc!”
Tôi tức đến run người. May mà Mẫn Duệ Kỳ giữ chặt lấy tôi.
Thế nhưng, ánh mắt bà ta nhìn tôi đầy vẻ khinh miệt, còn nhìn chồng tôi lại tràn ngập thương hại. Về đến nhà, tôi lập tức hỏi mẹ chồng:
“Mẹ, có phải mẹ đã nói gì với mấy cô trong khu chung cư không?”
Hai vợ chồng tôi đi làm suốt ngày. Chỉ có mẹ chồng sáng nào cũng hẹn mấy bà đi chợ, tối lại cùng nhau nhảy quảng trường, thỉnh thoảng còn mời họ đến nhà ăn cơm hoặc giúp trông cháu. Trong khu này, hầu như chẳng ai không biết bà.
Nửa năm đầu sau khi cưới, mấy bà ấy gặp tôi đều khen tôi có phúc, lấy được nhà chồng tốt, đúng là rơi vào ổ phúc.
Thế mà bây giờ, chỉ vì tôi chưa có con, mẹ chồng không dám nói thẳng với tôi, lại đi than thở với người ngoài, khiến tôi bị cả đám người xúm vào công kích.
Mẹ chồng chỉ cười hiền, bưng đĩa hoa quả đã gọt sẵn đến trước mặt tôi.
“Mẹ có nói gì đâu.”
Nhưng ánh mắt bà vẫn liếc về bụng tôi, vẻ mặt đầy bất lực, còn ân cần nhận lấy túi xách trong tay tôi.
“Thư Dao à, mau đi rửa tay rồi ăn trái cây đi.”
Người ta thường nói, không ai nỡ đánh người luôn cười với mình.
Nhìn gương mặt hiền hòa ấy, tôi thật sự không nỡ nổi giận, đành ôm cục tức trở về phòng.
Ở ngoài phòng, Mẫn Duệ Kỳ giả vờ trách mẹ vài câu:
“Mẹ à, sau này đừng ra ngoài nói linh tinh với mấy cô nữa. Sao lại bảo Thư Dao không sinh được? Ai nghe mà chẳng buồn.”
“Mẹ có nói đâu! Thật sự không nói!”
Giọng mẹ chồng đầy tủi thân.
Tôi ngồi trên giường, trong lòng nặng trĩu.
Tôi và Mẫn Duệ Kỳ là bạn cùng trường đại học, quen nhau khi cùng tham gia hội sinh viên.
Anh là đàn anh khóa trên, đẹp trai, tính tình cởi mở, chăm chỉ và luôn cầu tiến.
Gia cảnh anh rất khó khăn. Từ nhỏ bố đã bỏ theo người phụ nữ khác, mẹ một mình nuôi anh khôn lớn. Đại học cũng phải dựa vào học bổng và trợ cấp mới học nổi.
Nhưng anh chưa từng mang dáng vẻ tự ti hay nghèo túng, lúc nào cũng thản nhiên và đầy tự tin.
Năm hai đại học, anh theo đuổi tôi.
Anh rất được lòng mọi người, từ bạn học, bạn cùng phòng của tôi đến các anh chị trong hội sinh viên đều nhiệt tình tác hợp.
Nhưng bố mẹ tôi luôn cho rằng hoàn cảnh gia đình anh tiềm ẩn quá nhiều rủi ro, nên khi ấy tôi không đồng ý.
Đến năm ba, bố mẹ tôi gặp tai nạn giao thông rồi qua đời.
Mẫn Duệ Kỳ giúp tôi lo liệu mọi việc.
Trong quãng thời gian tăm tối và tuyệt vọng nhất ấy, anh luôn ở bên cạnh, từng chút một kéo tôi ra khỏi nỗi đau.
Cuối cùng, tôi cũng mở lòng đón nhận anh.
Sau khi tốt nghiệp, anh ở lại trường công tác, còn tôi tìm việc gần nhà.
Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên. Chúng tôi kết hôn và sống trong căn hộ bố mẹ tôi để lại.
Ban đầu, tôi không muốn sống cùng mẹ chồng. Nhưng Mẫn Duệ Kỳ nói:
“Em vừa đi làm vừa phải nấu cơm, vất vả quá. Đón mẹ lên đây giúp việc nhà, cũng san sẻ cho em.”
Lúc ấy tôi đã gặp mẹ anh vài lần. Bà đúng là người hiền lành, dễ gần.
Tuy anh không nói, nhưng tôi biết anh không nỡ để mẹ sống cô quạnh một mình ở quê. Thêm phần thương cảm hoàn cảnh của bà, tôi cũng đồng ý.
Chỉ là bây giờ, tôi bắt đầu thấy hối hận.
Mới ở chung một năm, dường như trong mắt mọi người, tôi chỉ là cô con dâu may mắn có được một người mẹ chồng tốt.
Chỉ cần tôi có chút gì không đúng, dù mẹ chồng không cần lên tiếng, cả khu chung cư cũng đều biết.
Thậm chí chỉ riêng ánh mắt họ nhìn tôi cũng đủ khiến tôi có cảm giác mình bị đóng chặt lên cột sỉ nhục.
Đúng lúc ấy, Mẫn Duệ Kỳ bước vào phòng, ôm vai tôi.
“Đừng buồn nữa. Có lẽ mẹ chỉ quá mong có cháu nên lỡ miệng nói vài câu thôi.”
Tôi cúi đầu im lặng.
Anh khẽ ôm tôi vào lòng.
“Thư Dao... hay là mình sinh một đứa con nhé?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Việc sinh con vốn cũng chẳng thể tránh mãi được. Thế là tôi khẽ gật đầu.
Khoảng thời gian sau đó, hai vợ chồng cùng đến bệnh viện kiểm tra. Kết quả cho thấy cả hai đều hoàn toàn bình thường.
Bác sĩ chỉ kê cho tôi axit folic, viên canxi và vài loại vitamin để hỗ trợ chuẩn bị mang thai. Nhưng uống suốt mấy tháng vẫn không có động tĩnh.
Ánh mắt của mấy bà cô trong khu càng lúc càng kỳ lạ. Hễ gặp tôi là người thì bảo có bài thuốc bổ khí huyết rất hiệu nghiệm. Người thì giới thiệu bác sĩ giỏi chuyên điều trị phụ khoa, hỗ trợ mang thai.
Ai nấy đều như đã chắc chắn tôi không thể sinh con. Đến cả những bài thuốc gia truyền giấu kỹ dưới đáy hòm cũng muốn mang ra đưa cho tôi.
Về sau, ngoài giờ đi làm, tôi gần như không bước chân ra khỏi cửa.
Sau Tết, mẹ chồng từ quê trở lại.
Bà mang theo rất nhiều lạp xưởng hun khói, rau khô và đủ loại đặc sản. Rồi còn cố ý kéo tôi vào bếp, lén lấy ra một tờ giấy kê đơn.
“Thư Dao à, đây là bài thuốc mà cô cả của Duệ Kỳ đưa cho mẹ. Con tìm người xem thử đi. Nếu được thì mình sắc vài thang uống thử, được không?”
Thấy bà thần thần bí bí như vậy, không cần đoán tôi cũng biết là thuốc cầu con.
Tôi cầm lên xem.
Trên đơn thuốc không phải chữ thảo khó đọc của các lương y, mà được viết rất ngay ngắn, ghi rõ tên vị thuốc và liều lượng. Đều là những vị thuốc Đông y bổ khí huyết như hoàng kỳ, đảng sâm...
Nhìn ánh mắt đầy hy vọng của mẹ chồng, tôi chỉ biết bất lực gật đầu.
Hôm sau, tôi và Mẫn Duệ Kỳ không dám tìm người quen. Hai đứa cố ý lái xe sang tận quận khác, tìm một tiệm thuốc Đông y để hỏi.
Người bán thuốc vừa cầm đơn lên nhìn, lại liếc chúng tôi một cái rồi cười hiểu ý.
“Hai người đang chuẩn bị mang thai phải không? Bài thuốc này phải uống ít nhất nửa tháng. Có bốc thuốc luôn không?”
Tôi vốn định hỏi thêm một nơi khác. Nhưng Mẫn Duệ Kỳ lập tức nói:
“Bốc đi.”
Rồi anh ôm lấy eo tôi, dịu dàng dỗ dành:
“Mình cứ uống thử nửa tháng thôi, được không?”
Thấy tôi vẫn chưa vui, anh lại cười hì hì.
“Hay bảo thầy bốc thêm một phần nữa. Em uống một bát thì anh cũng uống một bát. Cùng chuẩn bị mang thai, cớ gì chỉ để bà xã đáng yêu của anh phải uống? Anh cũng phải uống chứ!”
Anh lúc nào cũng vậy, luôn nhún nhường, luôn cười cợt để dỗ dành tôi.
Tôi bật cười thành tiếng, không muốn so đo thêm nữa. Nghĩ bụng cùng lắm thì bịt mũi uống hết nửa tháng là xong.
Sáng hôm sau, tôi bị mùi thuốc Bắc nồng nặc đánh thức. Dù cửa phòng vẫn đóng kín, mùi thuốc vẫn len vào tận trong phòng.
Mẫn Duệ Kỳ đi làm xa nên đã ra khỏi nhà từ sớm.
Tôi xuống bếp xem thử thì thấy thuốc vừa sắc xong.
Mẹ chồng đang... làm thịt một con ếch.
Đầu xuân là mùa ếch giao phối và đẻ trứng, đúng là rất dễ bắt. Nhưng ăn vào thời điểm này hình như cũng không tốt lắm.
Tôi đang định bảo bà đừng giết nữa thì thấy bà rạch bụng con ếch căng phồng, cẩn thận lấy ra một bọc trứng ếch thật lớn, rồi đặt riêng vào một cái bát.
Trứng ếch vốn không ăn được. Sao bà không vứt đi, lại để riêng trong bát?
Đúng lúc tôi định hỏi thì mẹ chồng phát hiện ra tôi. Bà vội đặt con ếch xuống, cười tươi nói:
“Dậy rồi à? Mau đi đánh răng rửa mặt đi. Trong bếp bẩn lắm, lỡ làm bẩn quần áo thì sao? Mẹ nấu cháo tôm tươi con thích rồi đấy.”
Hai tay bà còn dính đầy máu ếch nhưng gương mặt vẫn cười hiền từ.
Mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Tôi nghĩ chắc bà muốn tự ăn nên cũng không hỏi thêm.
Đợi tôi rửa mặt, ăn sáng xong quay lại bếp lấy đồ ăn kèm.
Con ếch đã bị vứt vào thùng rác nhưng bát trứng ếch đã biến mất.