Chương 2: Mang Thai Trong Bí Ẩn
Nhìn con vật bị vứt trong thùng rác, lúc ấy tôi mới phát hiện nó dường như không phải ếch thường mà là ếch bò, hơn nữa còn chưa bị lột da, chỉ bị mổ phanh bụng.
Tôi đang thấy kỳ lạ thì mẹ chồng vội vàng bước vào.
“Thư Dao à, bếp bẩn lắm, con vào đây làm gì? Cần gì cứ gọi mẹ.”
Bà vẫn luôn như vậy. Bất cứ việc gì cũng không để tôi động tay, sợ tôi mệt, sợ quần áo tôi bị bẩn.
Trước đây tôi luôn cho rằng đó là vì bà thương tôi. Nhưng lúc này nhìn vẻ mặt sốt ruột của bà, tôi lại có cảm giác... bà đang giấu tôi điều gì đó.
Tôi cố gắng gạt bỏ ý nghĩ kỳ quái ấy, cầm hũ dưa muối, giả vờ vô tình chỉ vào con ếch bò trong thùng rác.
“Sao lại mổ bụng rồi còn vứt đi vậy?”
Mẹ chồng lập tức đáp:
“Trong bụng nó có ký sinh trùng, không ăn được!”
Vừa nói, bà vừa nhanh tay buộc túi rác lại.
“Trong bếp tanh lắm, con đừng đứng đây ám mùi. Mau ăn sáng rồi uống thuốc, còn đi làm nữa.”
Mẹ chồng vốn rất sạch sẽ, rác trong bếp tối nào cũng được mang đi đổ.
Trong túi rác quả thật chỉ có con ếch bò bị mổ bụng, hoàn toàn không thấy bọc trứng mà tôi vừa tận mắt nhìn bà lấy ra.
Tôi càng thấy khó hiểu nhưng mẹ chồng đã xách túi rác đi mất.
Sau khi tôi ăn cháo xong, bà bưng đến một bát thuốc Bắc đã nguội bớt.
Thuốc Bắc thì vẫn vậy. Một màu nâu đen đặc quánh, bốc lên mùi hăng hắc khó ngửi nhưng điều kỳ lạ là trong bát thuốc có một sợi đỏ như tia máu đang lơ lửng.
Ngoài ra còn có những hạt nhỏ trong suốt, thấp thoáng như hạt trân châu hay hạt bột báng.
Mẹ chồng đưa cho tôi một viên kẹo.
“Thuốc Bắc thì đừng nhìn kỹ. Cứ nhắm mắt uống đi.”
Đúng là có nhiều vị thuốc Đông y, biết thành phần rồi sẽ chẳng dám uống nữa. Chẳng hạn như ngũ linh chi, nhân trung hoàng...
Tôi khẽ lắc bát thuốc.
Dù sao cũng đã quyết định sinh con, hơn nữa thuốc đúng là được bốc từ tiệm thuốc. Thế là tôi nâng bát lên định uống.
Đúng lúc ấy...
Choang!
Tiếng kính vỡ bất ngờ vang lên, tôi giật mình quay đầu lại.
Khung ảnh gia đình treo ngoài hành lang phòng khách bỗng rơi xuống đất.
Tôi vội đặt bát thuốc xuống, chạy đến nhặt.
Mẹ chồng lập tức theo sau.
“Để mẹ! Để mẹ! Thư Dao, cẩn thận đừng để kính cứa vào tay. Chắc cái đinh bị lỏng thôi. Lát nữa mẹ thay khung mới rồi đóng chắc lại.”
Bà còn bước nhanh hơn tôi hai bước, kéo tôi sang một bên như sợ tôi bị thương.
Nhân lúc bà dùng chân gạt những mảnh kính sang bên, tôi nhặt tấm ảnh lên.
Đó là bức ảnh chụp ngày tôi nhập học đại học, bố mẹ đưa tôi đến trường. Ba người ôm vai nhau đứng trước cổng trường, ai cũng cười rất tươi.
Khi ấy bố còn xoa đầu tôi, dặn đi dặn lại:
"Vào đại học rồi cũng đừng yêu sớm quá, đừng để mấy thằng nhóc trong trường lừa mất."
Sau này, khi Mẫn Duệ Kỳ theo đuổi tôi, bố mẹ vẫn nghiêm túc nghe tôi kể về anh. Hai người còn lặng lẽ đến trường gặp anh một lần.
Tuy đều thấy anh là người tốt. Nhưng xét hoàn cảnh gia đình, họ vẫn cho rằng anh chưa chắc sẽ là một người bạn đời đáng để gửi gắm.
Nếu bố mẹ còn sống, có lẽ tôi và Mẫn Duệ Kỳ sẽ không đến được với nhau.
Cầm tấm ảnh trong tay, nhìn nụ cười rạng rỡ của gia đình ba người, lại ngửi thấy mùi tanh kỳ quái lẫn trong mùi thuốc Bắc...
Tôi bỗng thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Mẹ chồng vừa quét mảnh kính vừa dịu giọng an ủi:
“Chỉ là cái đinh bị gỉ thôi. Lát nữa mẹ sửa lại là được. Đừng buồn nữa. Hôm nào rảnh, bảo Duệ Kỳ đưa con đi thăm bố mẹ.”
Chuyện ấy khiến tôi chẳng còn tâm trạng ở nhà.
Khi mẹ chồng đưa bát thuốc lần nữa, tôi nhắm chặt mắt, uống cạn một hơi, nhận viên kẹo bà đưa rồi đi làm.
Có lẽ vì tâm trạng quá tệ. Hôm ấy vừa vào khu chung cư, đến cả mấy con chó quen cũng sủa tôi ầm ĩ.
Tôi vốn rất thích động vật. Bình thường gặp mấy chú chó quen còn tiện tay vuốt ve vài cái.
Nhưng hôm đó, hết con này đến con khác nhìn thấy tôi là nhe nanh gầm gừ, sủa inh ỏi. Chủ của chúng cũng ngại thay.
Tôi nghĩ chắc mùi thuốc Bắc trên người khiến chúng khó chịu nên cũng không để trong lòng.
Buổi tối tan làm về, một bát thuốc khác đã được sắc sẵn.
Lần này, sợi đỏ như máu trong bát còn đậm hơn, nhưng những hạt trong suốt giống hạt bột báng thì đã biến mất.
Có những chuyện, một khi đã từ bỏ phản kháng thì cũng chẳng còn muốn nghĩ nhiều nữa. Tôi nhắm mắt uống sạch.
Mẫn Duệ Kỳ lập tức bóc viên kẹo, tự tay đút vào miệng tôi. Anh ôm tôi, dịu dàng dỗ dành:
“Sau này có em bé rồi, chờ nó lớn lên anh nhất định phải mắng cho một trận. Chẳng biết thương vợ anh gì cả, để mẹ nó phải uống thứ thuốc khó nuốt thế này.”
Mẹ chồng cũng hùa theo. Hai mẹ con thay nhau nghĩ đủ cách chọc tôi cười.
Nhưng tôi chỉ thấy mệt mỏi, tôi chỉ muốn đi ngủ sớm.
Đi ngang qua khung ảnh vừa rơi, tôi thấy mẹ chồng quả thật đã thay khung mới treo lại.
Có điều, không biết vì khung mới phản sáng hay vì ảnh bị lắp lệch, khuôn mặt của ba người trong ảnh đều trông hơi méo mó.
Mẹ chồng lập tức bước tới hỏi:
“Con thấy được không? Hay mai mẹ đi đổi cái khác nhé?”
Mẫn Duệ Kỳ cũng cất giọng quái gở:
“Hoàng hậu nương nương thấy thế nào? Tất cả đều phải theo ý nương nương...”
Bộ dạng làm trò của anh khiến tôi bật cười.
Tôi biết tất cả chỉ vì chuyện sinh con.
Dù sao hai mẹ con họ cũng chịu dỗ dành tôi như vậy, cũng xem như hiếm có.
Tôi liếc anh một cái đầy trách yêu rồi quay về phòng ngủ.
Vừa mới nằm xuống, Mẫn Duệ Kỳ đã ôm lấy tôi từ phía sau, chậm rãi áp sát. Anh cười hì hì:
“Hoàng hậu nương nương, có cần tiểu nhân hầu hạ không? Thái tử nhà chúng ta chắc sốt ruột lắm rồi, muốn chọn ngày lành tháng tốt...”
Anh lúc nào cũng chẳng đứng đắn, đến muốn nổi giận tôi cũng chẳng biết giận vào đâu.
Khi vào phòng tắm, tôi luôn có cảm giác trên người dính nhớp nhớp, lại còn phảng phất mùi tanh, xen lẫn mùi đất sau cơn mưa. Đặc biệt ở những chỗ ra nhiều mồ hôi.
Dùng tay chạm vào, chất dịch ấy còn dính dính như lòng trắng trứng.
Tôi đang ngơ ngác thì Mẫn Duệ Kỳ cầm quần áo bước vào.
“Để tiểu nhân hầu hạ nương nương tắm nhé.”
Tôi đưa tay cho anh xem lớp dịch nhớp ấy.
Sắc mặt anh khẽ thay đổi nhưng ngay lập tức, anh cầm vòi sen xả nước lên người tôi, miệng vẫn cười cợt:
“Đây đúng là hương hãn của mỹ nhân mà.”
Nói xong, anh lại bắt đầu trêu ghẹo.
Bị anh quấn lấy một hồi, tôi cũng chẳng còn tâm trí nghĩ ngợi gì nữa.
Từ hôm đó trở đi, sáng nào mẹ chồng cũng sắc sẵn cho tôi một bát thuốc Bắc.
Điều kỳ lạ là thuốc lúc nào cũng có mùi tanh.
Mà tôi còn nhiều lần nhìn thấy trong bếp có các loài lưỡng cư.
Khi thì ếch, khi thì ếch bò, thậm chí có cả cóc.
Chỉ chớp mắt một cái, mẹ chồng đã dọn sạch sẽ. Bà giải thích:
“Ếch với ếch bò bổ lắm, mẹ định nấu ăn. Nhưng bây giờ nuôi toàn có ký sinh trùng. Mẹ mua bao nhiêu lần rồi mà chẳng lần nào không có giun.”
Tôi chỉ dặn bà đừng ăn nữa, cũng không nói thêm.
Dạo này tôi luôn thấy mệt mỏi, tinh thần uể oải, phần bụng dưới lúc nào cũng căng tức, nặng trĩu.
Không hẳn là đau nhưng khó chịu đến mức không biết phải diễn tả thế nào.
Điều kỳ lạ hơn là...
Ban đầu, mấy con chó gặp tôi đều sủa dữ dội. Sau đó, hễ nhìn thấy tôi, chúng lại cụp đuôi, rên ư ử rồi lùi ra xa, như thể vô cùng sợ hãi.
Tôi chẳng còn tâm trí nghĩ xem vì sao.
Bởi vì tháng này, tôi không thấy kinh nguyệt.
Tôi không dám nói với mẹ chồng, lén mua mấy que thử thai.
Sáng thử một lần, tối thử một lần.
Kết quả đều hiện hai vạch.
Lúc ấy tôi mới lén báo tin cho Mẫn Duệ Kỳ.
Anh mừng đến phát điên, ôm chặt lấy tôi trên giường, không ngừng nói sau này sinh con rồi sẽ thế này thế kia.
Tôi cũng vui lây.
Cuối cùng, tôi cũng không cần phải uống thứ thuốc tanh ngòm ấy nữa.
Thế là tôi nói:
“Vậy mai anh xin nghỉ nhé, đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”
Nhưng vừa dứt lời, sắc mặt Mẫn Duệ Kỳ chợt trầm xuống. Anh lập tức nói:
“Tạm thời... mình đừng đi khám vội. Đợi thai đủ tháng rồi hẵng đi, được không?”