Chương 3: Lời Cảnh Báo Của Thiên Tài Y Khoa
Sau khi biết tôi dùng que thử thai và phát hiện mình đã có thai, mẹ chồng và Mẫn Duệ Kỳ lại thay nhau khuyên nhủ.
Họ nói thai còn chưa đầy tháng, tốt nhất đừng đến bệnh viện kiểm tra, ít nhất cũng phải đợi đủ một tháng rồi hẵng đi. Rồi còn mang đủ thứ quan niệm cũ ra để thuyết phục tôi.
Nào là ba tháng đầu không nên nói với người khác, nào là thai còn yếu, dễ động thai...
Có lẽ vì vẻ mặt của hai người quá nghiêm túc, lại thêm việc đứa bé đến quá bất ngờ khiến đầu óc tôi rối bời. Dạo này tôi cũng luôn mệt mỏi, nghĩ bụng cùng lắm chỉ chờ thêm một tháng nên cuối cùng cũng không kiên quyết nữa.
Điều kỳ lạ là rõ ràng tôi đã mang thai, vậy mà mẹ chồng vẫn bắt tôi tiếp tục uống thuốc Bắc. Bà bảo phải uống đủ một tháng mới được.
Còn cười hớn hở nói bài thuốc cầu tự của quê bà quả nhiên linh nghiệm, càng phải kiên trì uống tiếp.
Hai mẹ con họ, một người nhẹ nhàng khuyên nhủ, một người hết lời dỗ dành.
Cuối cùng, tôi vẫn ngoan ngoãn uống.
Dạo này ban đêm tôi ngủ không ngon.
Mẹ chồng bèn tối nào cũng đốt một ít tinh dầu trong phòng tôi trước khi ngủ, nói là giúp an thần.
Mùi hương ấy quả thật rất dễ chịu.
Ban ngày tôi mệt rã rời, đến tối lại ngủ rất say.
Chỉ vài ngày sau, tôi cảm thấy bụng dưới không còn chỉ căng tức, nặng nề nữa.
Nó bắt đầu cứng lại, hơn nữa còn rõ ràng phồng lên từng ngày.
Tôi giục Mẫn Duệ Kỳ đưa mình đến bệnh viện.
Nhưng đúng lúc trường anh đang bận đợt xét chức danh nên anh chỉ qua loa lấy lệ.
Anh nói những khó chịu ấy chỉ là phản ứng tâm lý của người mang thai lần đầu, bảo tôi đừng suy nghĩ quá nhiều.
Nhưng điều khiến tôi thấy kỳ lạ là tôi chưa hề nói với ai mình có thai. Thế mà những bà cô trong khu chung cư gặp tôi đều thay đổi thái độ.
Người thì dặn tôi mang thai không được làm cái này, người thì dạy cách thai giáo. Lại còn có người cười bảo:
“Cháu thật có phúc. Vừa mang thai một cái là mẹ chồng cháu ngày nào cũng chạy khắp nơi hỏi xem có ai bán ếch không để mua về bồi bổ cho cháu. Không mua được thì còn ngồi xe ra tận ngoại ô bắt ếch mang về đấy.”
Tôi ngạc nhiên hỏi:
“Sao mọi người biết cháu có thai?”
Một bà cười đáp:
“Nhìn mẹ chồng cháu vui như mở hội kia kìa. Ngoài chuyện con dâu mang thai thì còn chuyện gì khiến bà ấy vui đến thế? Cháu đúng là có phúc mới gặp được người mẹ chồng như vậy.
Nghe họ nói, trong lòng tôi lại càng thấy là lạ.”
Vất vả lắm mới chờ đến lúc thai được một tháng, bụng tôi đã nhô lên rõ rệt.
Dù cố mặc quần áo rộng, phần bụng dưới vẫn lộ rõ, trông còn lớn hơn người ta mang thai ba bốn tháng.
Không biết có phải do uống quá nhiều thuốc Bắc hay không, tôi luôn cảm thấy trên người có một mùi tanh kỳ lạ.
Chỉ cần hơi đổ mồ hôi, không chỉ đồng nghiệp, ngay cả bản thân tôi cũng ngửi thấy.
Mồ hôi cũng ngày càng đặc quánh, dính nhớp như một lớp chất nhầy.
Ngày nào tôi cũng giục Mẫn Duệ Kỳ đưa mình đi khám nhưng anh bận đến mức sáng đi sớm, tối về muộn. Gọi điện thì hoặc đang họp, hoặc đang lên lớp.
Tôi nghĩ hay tự mình đến bệnh viện.
Không ngờ mẹ chồng lại tiếp tục khuyên can. Ngay cả mấy bà cô trong khu cũng lấy cớ sang mượn đồ, hoặc mang trứng gà, đường đỏ đến biếu.
Mục đích cuối cùng vẫn là nhắc tôi:
“Đừng đi bệnh viện sớm quá.”
Người thì nói thai còn chưa thành hình, siêu âm có tia bức xạ, dễ khiến thai dị dạng. Người khác lại bảo thai còn yếu, đi khám sớm dễ động thai. Có người nói thẳng hơn:
“Người trẻ bây giờ đúng là yếu đuối. Hồi chúng tôi sinh con có ai khám thai đâu, toàn sinh ở nhà cả.”
Dạo này vì cơ thể khó chịu, lại hay đổ mồ hôi nên tôi hầu như không ra ngoài. Vậy mà họ vẫn kéo nhau đến tận nhà.
Mẹ chồng lại cắt hoa quả tiếp đãi. Bà vui ra mặt, cứ như thể tôi đã sinh con thật rồi vậy.
Nhà lúc nào cũng có người ra vào.
Mấy bà cô ai cũng bày ra vẻ "tất cả đều vì tốt cho cháu", giọng nói thì oang oang.
Có người còn bóng gió rằng tôi không biết hưởng phúc, có người mẹ chồng tốt như vậy mà còn làm cao. Rồi lại kể mẹ chồng nhà họ ghê gớm thế nào...
Tôi uất ức đến đau gan, đành bảo mẹ chồng:
“Sau này mẹ đừng tùy tiện để người khác vào nhà nữa.”
Bà vẫn cười hiền lành như mọi khi.
“Người ta có lòng tốt mang quà đến, hàng xóm láng giềng cả mà. Sao nỡ đuổi người ta về được? Làm thế không hay đâu.”
Nếu tôi còn muốn nói thêm, bà sẽ lập tức bày ra vẻ mặt tủi thân như thể bị oan ức lắm.
Chỉ vài hôm sau, cả khu chung cư đều biết tôi mang thai.
Tin đồn còn biến thành: “Mẹ chồng và chồng tôi vui mừng khôn xiết, coi tôi như hoàng hậu, không cho ai làm phiền, đến hàng xóm sang chơi cũng không được.”
Nghe những lời đồn ấy, tôi tức đến suýt ngất.
Gọi điện cho Mẫn Duệ Kỳ, anh vẫn chỉ qua loa vài câu.
Cứ thế kéo dài đến gần hai tháng.
Bụng tôi đã không thể che giấu nổi nữa, to như người mang thai năm sáu tháng.
Ngay cả đồng nghiệp cũng biết tôi có thai. Họ cười hỏi:
“Có phải song thai không? Chứ làm gì có ai mới hai tháng mà bụng lớn thế này?”
Nhưng điều lạ là ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi cũng trở nên rất kỳ quái.
Tôi chỉ nghĩ chắc mình gần đây vì chuyện này mà quá nhạy cảm.
Lên mạng tra cứu, người ta đều nói phụ nữ mang thai rất dễ cáu gắt.
Chiều hôm ấy tan làm.
Vác cái bụng to, tôi mệt rã rời. Tôi chẳng muốn về nhà nghe mẹ chồng và mấy bà cô lải nhải nữa.
Nghĩ đến việc nửa tháng nay Mẫn Duệ Kỳ đều ngủ lại trường vì bận xét chức danh, tôi quyết định bắt taxi đến tìm anh.
Trên đường đi, nhìn những gia đình dắt con nhỏ cười nói trên phố, tôi thật sự rất ghen tị.
Từ nhỏ bố mẹ luôn yêu thương tôi.
Mùa xuân dẫn tôi đi thả diều.
Mùa hè đưa tôi ra suối ngoại ô bắt cua.
Mùa thu cùng tôi nhặt lá vàng, nhặt hạt dẻ.
Mùa đông đắp người tuyết, tự tay làm kẹo hồ lô.
Nếu bố mẹ còn sống, có lẽ tôi sẽ không cô độc như bây giờ, có chuyện gì cũng chẳng biết hỏi ai.
Tôi và Mẫn Duệ Kỳ đáng lẽ cũng sẽ trở thành những người cha, người mẹ tốt.
Anh từng hứa, sau khi bố mẹ tôi mất, anh sẽ chăm sóc tôi thật tốt.
Thế nhưng bây giờ tôi mang thai.
Anh lại vì chuyện xét chức danh mà không về nhà. Thậm chí cũng chẳng hề có ý định đưa tôi đi bệnh viện.
Tôi quyết định đến trường hỏi anh một lần.
Nếu anh không đưa tôi đi, ngày mai tôi sẽ tự mình đến bệnh viện.
Suốt đường đi, nhóm chat công ty liên tục nhắn tin.
Trước đây tôi luôn đọc nhưng gần đây nghe tiếng thông báo đã thấy bực bội nên dứt khoát để điện thoại ở chế độ im lặng.
Đến lúc taxi dừng trước cổng trường thì trời đã tối.
Tôi vừa định bước vào thì phía sau vang lên một giọng nói đầy dò hỏi.
“Vũ Thư Dao?”
Tôi quay đầu lại.
Người đứng sau tôi...lại là Châu Duệ.
Hồi đại học, tôi học ngành Quản trị Tài chính ốn chẳng có chút liên hệ nào với khoa Y.
Nhưng Châu Duệ lại là một "mọt sách" nổi tiếng. Ngoài học hành ra, gần như đến cả sinh hoạt thường ngày cũng không biết tự lo.
Tính tình anh cực kỳ bướng bỉnh. Kiên trì với những nguyên tắc mà người khác khó lòng hiểu nổi. EQ thì thấp đến đáng sợ.
Thế nhưng, anh lại là thiên tài của Học viện Y, nhận học bổng toàn phần.
Nghe nói ngay năm nhất đã đăng được mấy bài báo trên tạp chí y học quốc tế.
Nhà trường vô cùng coi trọng anh. Thậm chí còn giao Hội Sinh viên đặc biệt quan tâm, hỗ trợ.
Nhưng tính anh quá kỳ quặc, lại chuyên nghiên cứu động vật sống.
Không ít người trong Hội Sinh viên từng đến phòng ký túc xá của anh rồi đều đánh giá rất tệ. Có lần còn bị chính Châu Duệ đuổi thẳng ra ngoài.
Đến năm nhất, khi tôi gia nhập Hội Sinh viên.
Không ai chịu nhận việc chăm sóc anh. Cuối cùng nhiệm vụ ấy rơi vào tay tôi và một cô bạn cùng khóa rất xinh.
Thực ra cũng chẳng có gì.
Chỉ là anh thích nuôi cóc, rết, bọ cạp, rắn nhỏ...đủ loại động vật đáng sợ.
Làm nghiên cứu thì ký túc xá khó tránh khỏi bừa bộn.
Nhà trường yêu cầu Hội Sinh viên định kỳ cử người đến dọn dẹp, sắp xếp tài liệu. Nhưng tuyệt đối không được quấy rầy việc nghiên cứu của anh.
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ lần đầu tiên bước vào phòng ký túc xá của Châu Duệ.
Hôm ấy trời thu trong xanh, nắng đẹp, ôi và cô bạn cùng khóa lễ phép gõ cửa rồi bước vào.
Vừa mở cửa, một con rắn khổng lồ to bằng cánh tay, thân xanh đen như phủ rêu đá, đuôi nhọn, đang cuộn mình phơi nắng trên bệ cửa sổ.
Nghe tiếng mở cửa, nó chậm rãi quay cái đầu hình tam giác về phía chúng tôi, như đang quan sát.
Đúng lúc ấy, cô bạn bên cạnh tôi hét lên một tiếng kinh thiên động địa.
Tiếng hét khiến tôi cũng giật bắn mình.
Mà con rắn lập tức phun lưỡi, lao thẳng về phía hai đứa.
Sau chuyện đó, cô gái ấy suýt nữa bị nhà trường kỷ luật.
Bởi con rắn kia là rắn hổ mang đầu sắt Mãng Sơn, loài được mệnh danh là "gấu trúc của các loài rắn Trung Quốc", đối tượng nghiên cứu vô cùng quý giá của Châu Duệ.
Nghe nói ở nước ngoài từng có người trả giá hơn một triệu đô la Mỹ chỉ để mua một con.
Chỉ vì tiếng hét ấy làm con rắn hoảng sợ. Châu Duệ lạnh lùng yêu cầu xử phạt cô gái với lý do cản trở nghiên cứu y học. May mà cuối cùng chuyện ấy không thành.
Khi đó, diễn đàn trường còn bàn tán suốt một thời gian dài.
Bởi cô gái kia bị ám ảnh đến mức nhiều tháng liền đêm nào cũng gặp ác mộng vì con rắn. Người vốn xinh đẹp cũng gầy rộc đi.
Từ đó trở đi, không còn ai chịu đến phòng Châu Duệ nữa.
Nhà trường lại không dám để nhân viên vệ sinh tùy tiện vào. Thế là công việc ấy lại giao hết cho tôi.
Bởi hôm đó, chính tôi là người đủ bình tĩnh kéo cô gái kia chạy ra ngoài.
Những lần sau quay lại, con rắn Mãng Sơn ấy đã được chuyển vào phòng thí nghiệm, trong phòng chỉ còn vài con vật nhỏ.
Thực ra tôi rất tò mò về con rắn đó.
Người Dao gọi nó là Tiểu Thanh Long.
Sau này thân hơn, có lần tôi giúp Châu Duệ dọn phòng, sắp xếp đống tài liệu lộn xộn, tiện miệng hỏi anh vài câu.
Không ngờ, anh rất kiên nhẫn đưa tôi đến phòng thí nghiệm xem con rắn, còn giải thích cặn kẽ vì sao phải nghiên cứu nó.
Sau đó, khi còn chưa tốt nghiệp năm tư, anh đã nhận học bổng toàn phần đi du học, lại trở thành nhân vật nổi tiếng của trường.
Đến tận bây giờ, rên diễn đàn trường vẫn còn truyền thuyết về "Chu mọt sách yêu rắn hơn yêu mỹ nữ".
Thậm chí còn có người viết truyện ngắn rằng anh nuôi con rắn Mãng Sơn ấy để sau này hóa thành Thanh Long nương tử.
Điều được bàn tán nhiều hơn cả là khả năng sinh tồn của Châu Duệ ở nước ngoài.
Mọi người đều cược xem anh có học nổi nửa năm rồi bỏ về nước hay không.
Lúc này nghe anh gọi tên mình, tôi cũng sững người.
Không ngờ một nhân vật nổi tiếng như vậy lại còn nhớ đến cô đàn em nhỏ bé là tôi.
Sau khi tốt nghiệp, gặp lại bạn cũ khiến tôi khá vui.
Tôi mỉm cười đáp lại.
Châu Duệ bước đến.
Ánh mắt anh lướt qua cái bụng của tôi, rồi nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Một lúc lâu sau, anh trầm giọng nói:
“Cô bị người ta hạ cổ rồi... cô không biết sao?”