Chương 5: Bộ Mặt Thật Của Chồng Tôi
Nghe tôi hỏi đến chuyện phản phệ, Châu Duệ lập tức nổi giận, gằn giọng:
“Người ta đã hạ cổ muốn lấy mạng cô rồi, vậy mà cô còn lo sẽ phản phệ họ sao? Ngũ Thư Dao, đúng là cô bị mê hoặc mất rồi!”
Tôi bị anh quát đến sững sờ.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, chẳng hiểu sao tôi lại thấy buồn cười. Đặt cốc nước xuống, tôi khẽ hỏi:
“Vậy... tôi còn bao lâu nữa?”
Châu Duệ cau mày.
“Chắc chỉ còn vài ngày. Người hạ cổ không giỏi, liều lượng cũng không kiểm soát chính xác nên tôi không thể đoán được thời gian cụ thể.”
Anh nhìn tôi đầy lo lắng.
“Sáng mai cô mang cả thuốc và bã thuốc đến đây. Tôi sẽ cố gắng giải cổ cho cô ngay trong ngày mai.”
Dứt lời, anh lại nhìn bụng tôi với vẻ xót xa.
“Trước mắt, cô cố chịu thêm hôm nay và ngày mai. Tôi pha cho cô một loại thuốc, có thể tạm thời ức chế đám trứng kia phát triển, như vậy cô sẽ đỡ khó chịu hơn.”
Nói xong, anh quay người đi pha thuốc.
Tôi ngồi trên chiếc giường khám, lặng lẽ nhìn anh lấy từng lọ thuốc từ trong tủ ra, dùng ống nhỏ giọt cẩn thận pha chế.
Thật ra, Châu Duệ rất đẹp trai.
Chỉ là lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh lùng, lại không biết chăm chút bản thân, thêm việc thích nuôi đủ loại động vật kỳ quái nên mới khiến các nữ sinh tránh xa.
Nhưng một người đàn ông khi tập trung làm việc, quả thật rất cuốn hút.
Chỉ ngồi nhìn anh nghiêm túc pha thuốc thôi, trái tim đang hoảng loạn của tôi cũng dần bình tĩnh lại.
Tôi lấy điện thoại ra xem, là tin nhắn WeChat của Mẫn Duệ Kỳ.
Có đến mấy tin liền. Đều hỏi tôi đang ở đâu, sao chưa về ăn tối, nói mẹ anh rất lo lắng.
Ban đầu chỉ là tin nhắn, sau đó chuyển thành tin nhắn thoại, rồi gọi điện liên tục.
Mẹ chồng chưa bao giờ chủ động gọi cho tôi. Bà luôn nói không muốn can thiệp vào tự do của con dâu.
Hơn nữa, cả khu đều biết, chỉ cần tôi về nhà, bà lúc nào cũng nấu cơm nóng, tuyệt đối không để tôi ăn đồ thừa.
Tôi nhìn màn hình điện thoại, không mở bất kỳ đoạn ghi âm nào, chỉ lặng lẽ cất điện thoại đi.
Châu Duệ pha thuốc rất nhanh. Anh đưa cho tôi một ống nghiệm.
“Uống ngay tại đây đi. Thuốc này chỉ có tác dụng kìm hãm sự phát triển của các nang trứng.”
Tôi nhận lấy, ngửa đầu uống cạn trong một hơi, rồi hỏi:
“Nếu chỉ dựa vào thuốc này... tôi có thể cầm cự được bao lâu?”
Châu Duệ lập tức sa sầm mặt.
“Cầm cự cái gì?”
“Ngày mai cô mang thuốc mẹ chồng sắc cùng bã thuốc đến đây, tôi sẽ giải cổ ngay. Đây là chuyện liên quan đến tính mạng, cô còn muốn kéo dài nữa sao?”
Anh nhìn tôi đầy tức giận.
“Ngũ Thư Dao, trước đây tôi không biết cô lại coi thường mạng sống của mình như vậy!”
Tôi nghe anh mắng, chỉ cười nhạt.
Đưa trả ống nghiệm cho anh.
“Được.”
Anh sợ tôi chậm trễ nên chỉ vào màn hình siêu âm.
“Nhiều nhất là nửa tháng.”
“Cô nhìn đi, những nang trứng này sẽ phát triển càng lúc càng nhanh. Thuốc của tôi chỉ tạm thời ức chế, nhưng số lượng của chúng vẫn sẽ tiếp tục tăng.”
Tôi chậm rãi đứng dậy, khẽ đáp:
“Được... vậy là đủ rồi.”
Rồi tôi nói tiếp:
“Tôi đi gặp Mẫn Duệ Kỳ.”
Sợ anh không biết là ai, tôi còn giải thích thêm:
“Chồng tôi.”
Trên gương mặt Châu Duệ thoáng hiện vẻ chua xót. Anh khẽ hỏi:
“Chuyện bị hạ cổ... anh ta có biết không?”
Lòng tôi chợt nghẹn lại. Tôi lắc đầu, cảm ơn anh rồi bước ra ngoài.
Châu Duệ tiễn tôi khỏi phòng thí nghiệm, đích thân đưa tôi đến dưới khu ký túc xá dành cho giảng viên. Cho đến lúc tôi bước vào thang máy, anh vẫn đứng bên ngoài nhìn theo.
Khung cảnh ấy khiến tôi nhớ lại nhiều năm trước.
Ngày anh chuẩn bị đi du học, sau khi ăn xong hai bát cháo trắng, tôi định bắt taxi về trường. Anh lại bảo:
“Vừa ăn xong phải đi bộ tiêu cơm.”
Rồi nhất quyết kéo tôi đi bộ về.
Khi đến ký túc xá nữ, cửa đã khóa.
Nếu không nhờ gương mặt "mọt sách nổi tiếng khắp trường" của anh, cô quản lý ký túc còn chẳng chịu mở cửa.
Lúc ấy tôi như con chuột nhỏ, len lén chạy lên lầu.
Đến tầng ba, tôi chợt nghe cô quản lý cười rất vui vẻ.
Ngày thường bà nổi tiếng nghiêm khắc như Diêm Vương sống, hiếm khi thấy bà cười.
Tò mò, tôi ghé đầu từ ban công tầng ba nhìn xuống, mới phát hiện, Châu Duệ vẫn đứng dưới lầu.
Thấy tôi ló đầu ra, anh còn hiếm hoi ngẩng đầu mỉm cười với tôi.
Khi ấy tôi chỉ nghĩ, chắc sắp đi du học nên ngay cả mọt sách cũng trở nên cởi mở hơn, rồi chẳng để tâm nữa.
Có những chuyện...không nên ngoảnh đầu nhìn lại.
Bởi chỉ cần nhìn lại mới biết...ngày ấy, mình thật sự còn quá trẻ.
Mà thực ra...mới chỉ vài năm thôi.
Tôi khẽ vẫy tay với Châu Duệ, rồi bấm nút đóng cửa thang máy.
Đến trước cửa phòng ký túc của Mẫn Duệ Kỳ, tôi mệt mỏi tựa vào bức tường cạnh cửa sổ. Lúc này mới lấy điện thoại gọi cho anh.
Ngoài việc nhắn tin, anh cũng không gọi thêm cho tôi nữa.
Tiếng chuông điện thoại vừa vang lên trong phòng.
Tôi còn đang nghĩ xem nên mở lời thế nào, hỏi anh ngày mai có đưa tôi đến bệnh viện không? Hay hỏi...anh có biết mẹ mình đang hạ cổ tôi hay không?
Nhưng điện thoại còn chưa kịp kết nối, trong phòng bỗng vang lên tiếng cười lanh lảnh của một người phụ nữ.
“Cô ta gọi đấy à? Tôi đã bảo rồi, cái loại tiểu thư được bố mẹ nâng như nâng trứng ấy thì biết cái gì chứ? Muộn thế này làm gì còn bệnh viện nào khám nữa.”
Giọng nói ấy nghe rất quen, còn mang đậm giọng quê.
Tôi suy nghĩ một chút, lập tức nhớ ra. Đó là A Bàn, cô chị họ xa của Mẫn Duệ Kỳ.
Sau khi tôi kết hôn, cô ta từng đến nhà một lần, khi ấy mẹ chồng còn tỏ ra không vui.
Tôi từng hỏi Mẫn Duệ Kỳ. Anh nói chồng của A Bàn đã mất, học vấn lại thấp nên không tìm được việc làm. Mẹ anh sợ cô ta ở lì trong nhà nên mới khó chịu như vậy.
Thực ra, tôi rất ghét A Bàn.
Đêm đầu tiên đến nhà, Mẫn Duệ Kỳ định thuê khách sạn cho cô ta nhưng cô ta nhất quyết không chịu, cứ đòi ở lại nhà tôi.
Hơn nữa, ánh mắt nhìn tôi cũng chẳng hề thân thiện, lời nói lúc nào cũng đầy mỉa mai.
Ý trong lời ngoài lời đều là...
Nếu nhà tôi không có nhà, bố mẹ không để lại mấy căn mặt bằng cho thuê thì tôi căn bản không xứng với Mẫn Duệ Kỳ.
Ở nhà tôi có hai ngày mà cứ như đang ở nhà mình, muốn ăn gì trong tủ lạnh thì tự lấy. Thừa lúc tôi không để ý còn lẻn vào phòng tôi dùng mỹ phẩm. Thậm chí tự tiện lấy quần áo trong tủ của tôi mặc.
Đến cả đồ lót cô ta cũng nhất quyết mặc của tôi.
Loại họ hàng không biết chừng mực như thế đúng là khiến người ta phát điên.
Sau đó Mẫn Duệ Kỳ mua vé xe, tiễn cô ta về.
Lúc ấy tôi còn thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng sao bây giờ cô ta lại ở trong ký túc xá của Mẫn Duệ Kỳ?
“Đừng làm loạn nữa!”
Giọng Mẫn Duệ Kỳ vang lên đầy bực bội.
A Bàn cười khanh khách.
“Chẳng phải anh bảo bụng cô ta ngày nào cũng to hơn sao?”
“A Duệ, em mặc kệ. Trong bụng em mới là con của anh.”
“Đến lúc cô ta chết, chúng ta kết hôn, nhà cửa với mấy căn mặt bằng bố mẹ cô ta để lại... em phải được một nửa.”
“Em đừng làm loạn nữa được không?”
Giọng Mẫn Duệ Kỳ vô cùng khó chịu, ẩn chứa sự u ám và hung dữ như đang nghiến răng.
Tôi chưa bao giờ nghe anh nói bằng giọng ấy.
Trong mắt mọi người, anh luôn ôn hòa, lịch thiệp, lúc nào cũng cười nói vui vẻ.
Trong phòng vang lên tiếng anh vội vàng xuống giường, tiếng dép lê bước về phía ban công.
Tôi siết chặt điện thoại, toàn thân lạnh buốt.
Thì ra cuối cùng vẫn là lòng tham vì tiền.
Tôi bịt chặt miệng, nhẹ nhàng lùi từng bước, rồi bước vào thang máy.
Ngay lúc cửa thang máy khép lại, cuộc gọi được kết nối, giọng Mẫn Duệ Kỳ đầy lo lắng truyền tới.
“Vợ à, em đi đâu thế? Sao muộn thế vẫn chưa về nhà? Anh với mẹ lo chết mất. Anh còn định đến công ty tìm em đây.”
Giọng anh dịu dàng dỗ dành:
“Ngoan nào. Nói cho chồng biết em đang ở đâu, anh đến đón em, được không?”
Hoàn toàn khác với vẻ hung dữ vừa rồi khi quát A Bàn.
Tôi chỉ thấy mắt mình đau nhói, bịt chặt miệng, không nói nổi một lời.
Đầu dây bên kia, Mẫn Duệ Kỳ càng thêm sốt ruột.
“Vợ? Có phải ai làm em buồn không?”
“Em nói cho anh biết em đang ở đâu, anh đến đón em nhé?”
Nghe giọng nói dịu dàng đầy chiều chuộng ấy, tôi từ từ lùi về sau, dựa lưng vào vách thang máy, thở dốc từng hơi nặng nề.
Một tay nắm chặt điện thoại, một tay ôm lấy chiếc bụng đã phình to.
Chỉ thấy...mỉa mai vô cùng.
Thì ra con người ai cũng có hai bộ mặt.
Một bộ mặt dành cho thiên hạ.
Một bộ mặt giấu sau cánh cửa đóng kín.