Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 10: Võ là cái động nuốt tiền (1)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 10: Võ là cái động nuốt tiền (1)

- Đến khi em thành Võ Giả cấp cao, pháp tu hành không còn ràng buộc được em nữa. Nói không chừng, sau này em có thể sáng tạo ra một bộ pháp tu hành cao cấp dành riêng cho mình ấy chứ.

Hứa Bác cười nói như thế.

Lý Nguyên không nhịn được hỏi:

- Sáng tạo ra pháp tu hành? Em sẽ làm được chứ?

Hứa Bác cười:

- Ha ha, có gì mà không được? Em mới có bao nhiêu tuổi? Còn trẻ là có khả năng vô hạn. Dù là ba người sáng lập Võ Điện thì khi còn trẻ, ai biết bọn họ có tạo ra được thành tựu đó hay không?

Hứa Bác mỉm cười nhìn Lý Nguyên:

- Ba người sáng lập Võ Điện cách quá xa, nhưng chẳng lẽ em không có chí khí vượt qua tôi à? Tố chất thân thể của tôi cũng chỉ ở cấp 19.

Lý Nguyên nín thở.

Kể từ khi Hứa Bác làm chủ nhiệm lớp hắn đến nay, hắn vẫn luôn xem ông ta là mục tiêu.

Bây giờ hắn mới biết thực lực của ông ta, tố chất thân thể đã cao đến cấp 19.

Thảo nào ông ta là thầy Võ Đạo đặc biệt.

- Nói đôi chút về chuyện thực tế đi.

Hứa Bác nhìn Lý Nguyên, nói:

- Dù em chưa thức tỉnh được linh tính Võ Đạo, nhưng tố chất thân thể và kỹ thuật Võ Đạo của em đều rất tốt, kết hợp với tình hình gia đình em… Tôi sẽ xin với nhà trường phê duyệt học bổng bậc ba cho em.

Hai mắt Lý Nguyên sáng lên:

- Học bổng bậc ba ạ?

Tu hành Võ Đạo tốn rất nhiều tài nguyên.

Vì vậy, đối với những học sinh có thành tích Võ Đạo ưu tú, từ lớp 10 trở đi, nhà nước sẽ phát các loại tiền thưởng và trợ cấp.

Trường trung học số 1 quận Quan Sơn là trường trung học trọng điểm của tỉnh, được nhà nước rót vốn nhiều hơn các trường trung học bình thường.

Mỗi lần thi thống nhất, những học sinh có điểm Võ Đạo lọt top 100 đều sẽ được thưởng riêng.

Những học sinh lọt top 50 sẽ được thưởng hai ngàn Lam Tinh Tệ.

Những học sinh lọt top 30 sẽ được thưởng năm ngàn Lam Tinh Tệ.

Về cơ bản thì top 20 ngoài nhận phần thưởng của top 30 ra, còn được thưởng hai phần Khí Huyết Dược Dịch cơ sở.

Top 10 của khóa cũng vừa nhận phần thưởng của top 20, vừa được thưởng một phòng tu luyện Võ Đạo riêng.

Bên trên đều là phần thưởng của kỳ thi.

Học bổng càng đặc biệt hơn, thành tích kết hợp với gia cảnh, còn cần được giáo viên đề cử thì mới có hy vọng nhận được.

Rất ít học sinh lấy được học bổng.

Hứa Bác nói:

- Em tiến bộ rất nhiều, nhưng chung quy điểm Võ Đạo mới ở top 30, nếu muốn xin học bổng bậc hai trở lên thì độ khó khá lớn. Nhưng vẫn có hy vọng lấy học bổng bậc ba. Đương nhiên, dù xin được thì cũng không nhiều tiền, chỉ có hai mươi ngàn thôi, em đừng chê ít.

Trong lòng Lý Nguyên vô cùng cảm kích:

- Vất vả cho thầy.

Hai mươi ngàn? Đã bằng tiền lương hai tháng của thím rồi.



Tính tổng tất cả những học bổng mà hắn đạt được từ khi lên cấp ba tới nay cũng chưa tới hai mươi ngàn.

Lý Nguyên hỏi tiếp:

- Thầy muốn em làm gì?

- Không cần em làm gì hết, hãy nghiêm túc tu luyện, thi được điểm cao là tốt rồi.

Hứa Bác phất tay:

- Đi ăn cơm đi, khi nào xin được thì tôi sẽ thông báo cho em.

- Vâng.

Lý Nguyên rời đi, khi ra đến cửa còn thuận thế đóng lại.

Hứa Bác đưa mắt nhìn Lý Nguyên rời đi, lắc đầu cười:

- Thằng nhóc này, chẳng lẽ còn cho rằng mình đòi lợi ích gì?

Bỗng nhiên, ông ta khẽ nhíu mày.

Người đàn ông như cây cột điện làm bằng sắt bỗng nhăn mặt đau đớn.

- Lại phải uống thuốc rồi sao?

Hứa Bác cố nhịn cơn đau, đi về phía phòng vật lý trị liệu.



Lý Nguyên đi ra khỏi tòa nhà Văn Phòng.

“Tốt quá!”

Lý Nguyên không khỏi siết chặt nắm đấm, hơi khó kiềm nén vui sướng trong lòng.

Trước khi đi vào văn phòng, hắn đã đoán được là có chuyện tốt.

Nhưng hắn không ngờ sẽ tốt đến mức này.

“Trước kia thầy Hứa chưa từng nói về những chuyện này, là vì thành tích của mình khá tốt, nhưng thầy ấy cảm thấy mình còn chưa đủ ưu tú?”

Lý Nguyên thầm nghĩ:

“Biểu hiện của mình hôm nay đã đủ tư cách rồi à?”

Lý Nguyên từng đọc rất nhiều sách.

Trong một vài câu chuyện, có nhiều người đi trước đều thích cất nhắc lớp trẻ.

Nhưng tiền đề là lớp trẻ đó phải đáng để cất nhắc.

“Nếu bản thân mình không đủ cố gắng, không đủ ưu tú thì dù gặp được cơ hội cũng sẽ bỏ qua mất.”

Lý Nguyên thầm nói với mình.

“Hay nhắn tin vào nhóm gia đình nhỉ?”

Suy nghĩ đó vừa nảy lên trong đầu đã lập tức bị Lý Nguyên gạt bỏ.

Vèo!

Một cơn gió thổi qua khiến Lý Nguyên tỉnh táo lại.

“Không gấp. Thầy Hứa là thầy giáo đặc biệt nhưng không phải ban lãnh đạo nhà trường, dù làm được thì chắc cũng phải mất một thời gian mới duyệt xong xuôi.”

Lý Nguyên thầm nhủ:



“Nếu mà không được thì mừng hụt. Thôi, đợi tiền học bổng về rồi nói với chú thím sau. Ừm, chuyện này cũng không thể nói với các bạn khác được.”

Lý Nguyên suy nghĩ rõ ràng:

“Thầy Hứa gọi mỗi mình đi, lại bảo Vạn Tiêu về trước, chắc là không muốn để người khác biết. Nếu nhà trường muốn tuyên truyền thì đợi sau này trường tự công bố.”

Những chuyện đã trải qua từ trước đến nay, cộng thêm những gì học được trong sách cho Lý Nguyên biết “chuyện thành công nhờ giữ bí mật, tiết lộ ra ngoài dễ thất bại”.

Chuyện chưa thành công thì đừng đi rêu rao.

“Đi ăn trước đã.”

Lý Nguyên bình tĩnh lại, chạy về phía căn tin.

Trường trung học số 1 quận Quan Sơn có khoảng sáu ngàn học sinh, nên diện tích căn tin rất lớn.

Lý Nguyên mới vào cửa căn tin, Châu Khải đang ngồi ở phía xa đã gọi hắn:

- Anh Nguyên, ở đây này!

Hắn ta đang ngồi cùng mười bạn nam, trong đó có Vạn Tiêu và Nghiêm Châu. Họ đã chiếm mất hai cái bàn lớn để ăn cơm.

Lý Nguyên thấy vậy thì mỉm cười đi qua.

Các bạn nam trong lớp rất thích tụ tập lại ăn cơm.

- Anh Nguyên, hai phần đồ ăn dinh dưỡng của anh đây.

Châu Khải vừa ăn vừa đẩy hộp đồ ăn đặc biệt tới trước mặt Lý Nguyên.

Lý Nguyên vừa cười hỏi vừa ngồi xuống ăn:

- Cà thẻ của ai đấy? Nghiêm Châu à?

Nghiêm Châu cười nói:

- Đã nói là em trả nợ.

Lý Nguyên lắc đầu:

- Anh mang đồ ăn sáng cho cậu mấy lần, chỉ có mì khô nóng, trứng gà, sữa đậu nành thôi, cộng lại chưa tới năm mươi đồng. Hai phần đồ ăn dinh dưỡng này của anh cũng mất một trăm rưỡi rồi.

Đám bạn nam ngồi bàn này bỏ ra số tiền mua đồ ăn chênh lệch rất lớn.

Một phần cơm thông thường hai mặn hai rau, ba mặn hai rau còn chưa tới hai mươi đồng.

Mấy người Châu Khải, Nghiêm Châu ăn loại này.

Vì tối nay bọn họ sẽ đi học lớp văn hóa, không vận động mạnh nữa, thể lực tiêu hao khá ít.

Còn kiểu như Lý Nguyên, buổi tối phải tu luyện Võ Đạo ở cường độ cao hơn, ăn bữa cơm thông thường là không đủ, cứ như thế mãi sẽ khiến cơ thể thiếu hụt khí huyết.

Hắn phải ăn đồ ăn dinh dưỡng đặc biệt, nhưng giá cả cao hơn nhiều.

Một phần này có giá bảy mươi lăm đồng, mà Lý Nguyên cần ăn hai phần.

Nói chính xác thì, bình thường Lý Nguyên ăn một ngày ba bữa, chi phí mỗi ngày cộng lại cũng gần ba trăm.

Một tháng hắn tiêu ít nhất tám ngàn Lam Tinh Tệ.

Bấy nhiêu đây còn lâu mới đủ cho hắn tu luyện bình thường, thỉnh thoảng hắn còn phải ăn các loại Khí Huyết Dược Dịch và đồ bổ có giá cả đắt đỏ.

Nếu cộng thêm vật lý trị liệu, một tháng hắn cần phải tiêu con số thiên văn.

Đó còn là vì Lý Nguyên là học sinh, được phép tu luyện ở phòng Võ Đạo của trường. Nơi này có đầy đủ thiết bị để sử dụng như vũ khí lạnh, bao cát, sân tập thương pháp.

Tuy hiệu quả không bằng tu luyện trong phòng Võ Đạo riêng, nhưng phòng Võ Đạo của trường có ưu điểm là miễn phí.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục