Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 11: Võ là cái động nuốt tiền (2)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 11: Võ là cái động nuốt tiền (2)

Nếu đến võ quán chính quy trong xã hội thì sao? Tiền thuê tính theo giờ, gia đình bình thường căn bản không kham nổi.

“Võ là cái động nuốt tiền” không phải câu nói suông.

Đây cũng là nguyên nhân Lý Nguyên khát vọng thi đậu vào năm trường top.

Bởi vì, hắn tu hành Võ Đạo đến hiện giờ, chú thím khó mà gánh tiếp học phí được nữa.



Cả nhóm học sinh đi ra khỏi căn tin.

- Anh Nguyên, bọn này qua tòa nhà văn hóa đây, hẹn ngày mai gặp lại.

Châu Khải và Nghiêm Châu vẫy tay với Lý Nguyên.

- Ừ.

Lý Nguyên gật đầu.

Học sinh ở thời đại này, bắt đầu từ lớp 10, sáng nào cũng học lớp văn hóa, đến chiều mới tu hành Võ Đạo.

Còn buổi tối? Thì học sinh tự do lựa chọn, xem bản thân muốn đi theo con đường nào.

Cả nước Hạ chỉ có hai mươi chín trường đại học Võ Đạo.

Còn đại học văn hóa thì cả nước có hơn một ngàn trường.

Nếu thi vào đại học Võ Đạo, điểm văn hóa sẽ được quy đổi, chiếm tỷ lệ 10%.

Nếu đi theo con đường học văn hóa, điểm Võ Đạo sẽ được quy đổi, chiếm tỷ lệ 30%.

Tuy phải đến lúc điền vào đơn nguyện vọng mới có thể quyết định là đi theo con đường văn hóa hay Võ Đạo, nhưng phần lớn học sinh đều đã có phương hướng học tập từ năm lớp 10.

Lý Nguyên quay lại phòng học Võ Đạo.

Dõi mắt nhìn lại, trong phòng học chỉ còn chưa tới mười người, khá trống trải.

Một bộ phận học sinh lớp 12-2 đã chọn đi theo con đường văn hóa, đây cũng là lựa chọn của phần lớn học sinh.

“Muốn thi vào đại học Võ Đạo đúng là khá khó khăn.”

Lý Nguyên thầm nói trong lòng.

Hàng năm, tỉnh Giang Bắc có hơn một triệu học sinh thi đại học.

Đại học Võ Đạo Giang Bắc là trường đại học Võ Đạo duy nhất, hàng năm thu nhận không quá mười ngàn học sinh, chiếm tỷ lệ chưa tới 1% so với tổng thể.

Trường trung học số 1 quận Quan Sơn là trường trọng điểm của tỉnh, số học sinh thi đậu đại học Võ Đạo hàng năm chưa tới một trăm người.

Trời còn chưa tối.

Mười người ở trong phòng học phần lớn đang tán dóc với nhau.

Buổi tối tu luyện Võ Đạo không có giáo viên giám sát, đều dựa vào sự tự giác của bản thân.

“Lê Thiên Hữu.”

Ánh mắt Lý Nguyên liếc thấy một cái bóng đen ở trong góc.

Bạn nam cao khoảng một mét tám, mặt mũi gầy nhom, mặc võ phục, kiệm lời, rất nghiêm túc tu luyện pháp tu hành cơ sở.

Hắn ta không hề bị ảnh hưởng bởi cuộc nói chuyện của người khác.

Có thể thấy được một giọt mồ hôi trên trán, hắn ta đã tu luyện được một thời gian rồi.

Lý Nguyên thầm than:



“Chăm chỉ thật! Không hổ là vua chăm học của lớp.”

Không quấy rầy đến người khác, Lý Nguyên lấy ra một cây thương lớn từ hộc tủ binh khí của mình. Hắn chọn một nơi thoải mái trong phòng, bắt đầu tập thương pháp.

Vì sao không tu luyện pháp tu hành cơ sở?

Vì mỗi ngày Lý Nguyên đều thức dậy lúc hơn ba giờ sáng, đi tới trường, một mình tu luyện pháp tu hành cơ sở ở trong phòng học Võ Đạo trống không suốt hơn hai tiếng.

Tới gần sáu giờ, hắn sẽ đi đến căn tin ăn sáng, rồi đến phòng học văn hóa để tự học.

Buổi chiều hắn lại tu luyện pháp tu hành với mọi người hơn hai tiếng.

Pháp tu hành mỗi ngày chia thành hai đến ba lần, kéo dài bốn tiếng là tốt nhất, đây là thí nghiệm đã được đông đảo Võ Đạo cường giả lặp lại nhiều lần.

Sinh mệnh tiến hóa, gân cốt trên người được tôi luyện, hồi phục, lớn lên, cũng cần có thời gian.

Chín quá hóa nẫu.

Thời gian còn lại, Lý Nguyên có thể dùng để nghĩ đến thương pháp và thân pháp.

Hai tiếng sau.

Tiếng chuông tan học vang vọng trong sân trường, các học sinh trong phòng đã lần lượt rời đi, ngoài Lý Nguyên đang luyện tập thương pháp thì chỉ còn Lê Thiên Hữu rèn luyện đao pháp.

Bỗng nhiên.

Trước mắt Lý Nguyên chợt xuất hiện một thông báo mà chỉ hắn có thể nhìn thấy.

[Cảnh giới thương pháp của bạn từ 36% cấp ba tăng lên 37% cấp ba]

“Tăng lên ba mươi bảy phần trăm? Bản thân mình còn chưa cảm nhận được rõ ràng, giao diện Thần Cung đã cảm ứng được chính xác rồi.

Ánh mắt Lý Nguyên hơi sáng lên.

Giao diện Thần Cung không thể trực tiếp tăng tu vi Võ Đạo của Lý Nguyên lên.

Nhưng chỗ tốt nhất của nó là phản ánh một cách trực tiếp sự cố gắng và tiến bộ của Lý Nguyên bằng con số.

Giống như một thanh tiến độ.

Phản ánh cực kỳ chính xác.

Không ai mà không muốn thành công, nhưng rất nhiều người sợ cố gắng nhưng không nhận lại kết quả.

Có giao diện của Thần Cung, có thể thấy rõ ràng sự tiến bộ của bản thân, khiến động lực của Lý Nguyên lớn hơn.

Tu luyện rất cực khổ.

“Nhưng tu luyện cũng thu hoạch được rất nhiều.”

Đột nhiên Lý Nguyên phát lực, cây thương lớn trong tay hắn trở nên mơ hồ, đột ngột đâm ra.

Vù!

Vù!

Vù!

Thoáng nghe những tiếng xé gió vang lên, bóng thương mơ hồ vung vẩy trong không trung.

“Tu hành Võ Đạo, lần lượt thử nghiệm phá vỡ giới hạn cuối cùng của sinh mệnh, đúng là rất đã.”

Đột nhiên, Lý Nguyên thu thương lại, lộ ra một nụ cười.

Hơn trăm năm trước, khi pháp tu hành còn chưa thông dụng, chỉ có võ thuật truyền thống, rất nhiều người bình thường tập thể dục cũng thấy đã ghiền.

Huống hồ là tu hành cao võ?



Lý Nguyên cũng rất hưởng thụ quá trình thân thể mình không ngừng mạnh lên.

Mệt nhưng cũng rất sướng.

Một tiếng cảm thán từ tận đáy lòng đột nhiên vang lên:

- Lý Nguyên, thương pháp của cậu ghê gớm thật.

Lý Nguyên quay đầu lại, cười nói:

- Thiên Hữu, đao pháp của cậu cũng rất tốt, tớ nhớ điểm kỹ thuật Võ Đạo của cậu hôm nay là 312.

Lê Thiên Hữu có gương mặt gầy gò nhưng ánh mắt lại rất sáng.

Lê Thiên Hữu cười, đứng thẳng người:

- Không bằng cậu.

Lý Nguyên liếc nhìn:

- Chín giờ rồi, mấy bạn khác về cả mà sao cậu còn ở lại?

Bộ Giáo dục quy định thời gian tự học buổi sáng là bảy giờ, thời gian tan lớp tự học buổi tối là hai mươi mốt giờ.

Một tuần có sáu ngày học.

Có lẽ trường của các huyện bên dưới càng chăm học hơn, nhưng là trường của hắn là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, luôn thi hành nghiêm khắc theo quy định.

Lê Thiên Hữu nói:

- Tớ luyện thêm một lúc nữa.

Lý Nguyên cười nói:

- Được rồi, vậy tớ về trước đây.

Lê Thiên Hữu gật đầu:

- Ừ.

Lý Nguyên đặt cây thương lớn vào tủ binh khí, đi ra khỏi phòng học.

Đưa mắt nhìn Lý Nguyên rời đi, nụ cười trên mặt Lê Thiên Hữu biến mất, hắn ta lẩm bẩm:

- Đao pháp của mình tại sao không mạnh bằng thương pháp của Lý Nguyên chứ? Nếu có thể thức tỉnh linh tính Võ Đạo thì tốt rồi.

Trong lớp 12-2, điểm Võ Đạo của Lê Thiên Hữu luôn ổn định trong top 5, thỉnh thoảng còn có thể lên top 3, nhưng có sự chênh lệch nhất định với Vạn Tiêu, chứ đừng nói là so với Lý Nguyên.

Hắn ta lắc đầu, đè lại nhiều suy nghĩ lung tung. Lê Thiên Hữu cầm thanh đao dài lên, tiếp tục nghiêm túc tu luyện đao pháp.

Bên ngoài là đêm dài.

Hầu hết các phòng học đều đã tắt đèn.

Chỉ có căn phòng Võ Đạo này còn sáng. Lê Thiên Hữu vốn gầy nhom, bây giờ nhìn có chút cô đơn.



Ban đêm, đường Lạc Ngọc.

Lý Nguyên tu luyện cả ngày, quần áo bị mồ hôi thấm ướt. Hắn lên chiếc tàu điện 517 không người lái.

Trên xe có rất ít người.

Trong thời đại mạng ảo phát triển mạnh, vật chất cực kỳ phong phú, hầu hết mọi người đều làm việc trên mạng.

Cho dù có làm việc offline, hầu hết công nhân cũng đã tan làm về nhà.

- … Cuối tháng tám, các ban ngành liên quan của nhà nước, phân điện của Tinh Không Võ Điện nước Hạ chung tay hợp tác, thành công tiêu diệt Thủy tộc Tinh Giới ở lưu vực Tương Hà tỉnh Giang Bắc, nhưng vẫn có một số nhỏ trốn thoát, xin các cư dân sống ven sông chú ý.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục