Cao Võ Kỷ Nguyên
Chương 14: Có một số việc cần phải có người làm (2)
Một lát sau.
Lý Trường Châu an ủi vợ xong thì quay sang nhìn Lý Nguyên:
- Tiểu Nguyên đừng lo lắng, xét cho cùng thì chú không cần phải đi đến nơi chém giết giống đám Võ Giả, nên không nguy hiểm lắm đâu.
Lý Trường Châu cười nói:
- Huống chi, tốt xấu gì chú cũng là Võ Giả cấp cao, vẫn có chút năng lực tự bảo vệ mình.
Lý Nguyên không đáp lại.
Chú tốt nghiệp đại học Võ Đạo, thời điểm mạnh nhất là khi tố chất thân thể cao hơn cấp mười hai. Nhưng qua nhiều năm làm việc, hiện giờ chắc ông chỉ cỡ cấp mười, cấp mười một, và đã lạ lẫm với nhiều kỹ xảo chiến đấu.
Võ Đạo không phải tu tiên, cần phải luyện tập hàng ngày mới được.
Đột nhiên!
Tít!
Lý Nguyên cảm nhận được cổ tay rung lên, vô thức giơ lên nhìn.
[Tài khoản số cuối 1486 của bạn nhận được 56.000 Lam Tinh Tệ… Tài khoản số cuối… Số dư tài khoản 58.324,12 Lam Tinh Tệ.]
Một dòng chữ hiện rõ ràng trên màn hình.
Lý Nguyên sửng sốt:
- Đây là sao vậy chú?
Hắn liếc một cái liền nhận ra số cuối tài khoản gửi tiền là của Lý Trường Châu.
Lý Trường Châu cười nói:
- Đây là phí sinh hoạt tháng chín, tháng mười của con. Ở tỉnh Bắc Cương chưa chắc có mạng hoạt động bình thường, bây giờ chú gửi một lần hai tháng cho con, con tự tính nên dùng bao nhiêu.
- Chú đã từng dẫn con đi gặp chú Chung mua Khí Huyết Dược Dịch cơ sở rồi, chắc là con cũng có kinh nghiệm. Chú nói với chú Chung rồi, cuối tuần nào rảnh con cứ đi Võ Điện tìm chú ấy để mua.
Lý Trường Châu nói tiếp:
- Phí sinh hoạt sắp tới nữa sẽ do thím chuyển cho con.
Lý Nguyên nhìn về phía thím:
- Thím ơi?
Trần Huệ đã ổn định cảm xúc, giọng nói cũng bình tĩnh hơn:
- Nghe lời chú của con đi. Con cứ nhận lấy tiền, đừng lo lắng trong nhà.
Lý Nguyên im lặng, không hỏi thêm nữa.
Việc tu hành hiện nay của hắn đúng là cần phải có tiền.
Lý Trường Châu nhìn về phía Lý Nguyên:
- À phải rồi… Con có nghĩ tới nguyện vọng thi vào đại học nào chưa?
Theo lý mà nói, học sinh lớp 12 vốn dĩ có áp lực rất lớn, không nên hỏi đến đề tài nhạy cảm này, huống chi còn đến chín tháng mới thi đại học.
Có điều, Lý Trường Châu sắp đi xa, đồng thời tin chắc rằng Lý Nguyên sẽ không bị ảnh hưởng nên mới hỏi vậy.
Trần Huệ nhìn về phía Lý Nguyên. Từ trước đến nay, bà vẫn luôn là người chăm lo cuộc sống hàng ngày của Lý Nguyên, tất nhiên là cũng quan tâm vấn đề này.
- Nguyện vọng vào đại học ạ?
Lý Nguyên ngẫm nghĩ rồi nói:
- Chú thím, con vẫn muốn thành Võ Giả toàn chức, mục tiêu hàng đầu của con là trường Võ Đạo top 5. Nếu không thi đỗ thì cố gắng thi vào lớp Võ Giả của đại học Võ Đạo Giang Bắc.
Võ Giả toàn chức?
Lý Trường Châu và Trần Huệ nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Học sinh tốt nghiệp đại học Võ Đạo chưa chắc là Võ Giả toàn chức.
Ví dụ như Lý Trường Châu, ông học đại học Võ Đạo, thành tích khá là tốt, chỉ là cuối cùng vẫn học thêm một chuyên ngành khác.
Võ Giả có ưu thế hơn người thường về mọi mặt. Kể cả khi làm công việc thường ngày, Võ Giả cũng có tinh lực và tốc độ tư duy cao hơn người thường, có xác suất làm ra thành tựu.
Còn về Võ Giả toàn chức, xem tên liền biết chính là dốc hết sức tập trung cho Võ Đạo, cố gắng đi xa hơn trong Võ Đạo, đồng thời sẽ có nhiều nguy hiểm hơn nữa.
Bởi vì Võ Giả tu luyện càng cao, muốn tiến bộ thì phải trải qua các loại trận chiến sống chết.
Trần Huệ không nhịn được hỏi:
- Tiểu Nguyên, con không thể chọn học thêm một chuyên ngành nữa sao? Sau khi tốt nghiệp đi thi công chức hoặc là làm giáo viên Võ Đạo đều được hết.
Ở trong mắt bà, Lý Nguyên và Lý Mộ Hoa đều giống nhau.
Bà giống như là một người mẹ lo lắng cho sự an toàn của Lý Nguyên.
Theo bà thì trở thành nhân viên công chức hoặc là giáo viên Võ Đạo chính là một công việc tốt.
- Võ Giả toàn chức?
Lý Trường Châu không phản đối, ngẫm nghĩ rồi hỏi:
- Con có thể thi đỗ năm trường Võ Đạo top đầu không? Trường con mỗi năm chỉ có vài người thi đỗ thôi đúng không? Hôm nay kiểm tra, con thức tỉnh linh tính Võ Đạo rồi hả?
Lý Trường Châu biết rõ là rất khó để thi đỗ năm trường Võ Đạo top đầu.
Đại học Võ Đạo Giang Bắc ở tỉnh Giang Bắc mỗi năm chiêu sinh mười ngàn người.
Còn năm trường Võ Đạo top đầu thì khi cộng lại hết cũng chỉ chiêu sinh khoảng mười ngàn người trong phạm vi cả nước.
Mỗi năm tỉnh Giang Bắc chỉ có trên dưới trăm người là đỗ năm trường Võ Đạo top đầu.
Lý Nguyên lắc đầu:
- Con chưa thức tỉnh.
Lý Trường Châu nhíu mày:
- Còn chưa thức tỉnh vậy mà…
Lý Nguyên nói:
- Nhưng trong các bài kiểm tra ở trường học hôm nay, tố chất thân thể của con là cấp 6.5. Kỹ thuật Võ Đạo hơn 360 điểm.
Đôi mắt Lý Trường Châu sáng ngời, trên mặt có vẻ kích động khó giấu.
Ông hiểu giá trị trong lời nói của Lý Nguyên.
Trần Huệ ngạc nhiên:
- Thật sao?
Bà nhớ rõ kết quả kỳ thi cuối kỳ 1 của Lý Nguyên tuy cũng xuất sắc, nhưng kém xa hiện giờ.
Nhất là tố chất thân thể, mới đây đã tăng 0.5 cấp? Rất khó tin!
Lý Nguyên nói thêm:
- Thầy Hứa tự mình kiểm tra, điểm kỹ thuật Võ Đạo dựa theo tiêu chuẩn thi đại học.
Hứa Bác kiểm tra?
Lý Trường Châu gật đầu.
Ông biết Hứa Bác, người này khá nổi tiếng trong quận Quan Sơn.
Lúc trước khi nghe Hứa Bác trở thành chủ nhiệm lớp Võ Đạo của Lý Nguyên, Lý Trường Châu rất là vui vẻ, cho rằng Lý Nguyên có một người thầy tốt.
- Giỏi lắm! Tiểu Nguyên, nếu cứ theo tốc độ hiện nay, bỏ qua năm trường Võ Đạo top đầu sang một bên, thì rất có thể con sẽ thi đỗ lớp Võ Giả của đại học Giang Bắc.
Đây là tin tức tốt nhất mà ông nghe thấy vào ngày hôm nay.
Lý Nguyên nhìn chú thím, trong lòng thầm than.
Hắn vốn định đợi đến kỳ thi tháng giêng sẽ cho bọn họ một niềm vui bất ngờ.
Bây giờ chú sắp đi xa rồi, Lý Nguyên ngẫm nghĩ rồi vẫn nói ra để cho ông yên tâm hơn.
Người làm cha mẹ lo lắng nhất là an toàn của con cái, kế tiếp mới là tiền đồ của con cái.
- Con cứ từ từ suy nghĩ về nguyện vọng thi đại học. Còn về làm Võ Giả toàn chức, chờ khi nào con thi đỗ đại học Võ Đạo, bắt đầu học đại học rồi hãy quyết định.
Lý Trường Châu dặn dò:
- Bây giờ phải lo học tập cho tốt đã.
Lý Nguyên gật mạnh đầu:
- Con biết.
Lý Trường Châu lại nói:
- Về chuyện chú đi Bắc Cương, tạm thời chỉ có con và thím biết thôi. Sau này chú không có ở nhà, khi nào con rảnh hãy giúp thím chăm sóc em trai, em gái. Được rồi, con mệt mỏi cả ngày rồi, về phòng nghỉ ngơi đi.
- Vâng.
Lý Nguyên ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn không nói chuyện học bổng hạng ba.
Hắn đi ra khỏi phòng ngủ chính.
Cửa đóng lại.
- Lão Lý!
Trần Huệ nhìn về phía Lý Trường Châu, nói bằng giọng điệu tức giận:
- Lúc nãy ý của anh ủng hộ Tiểu Nguyên làm Võ Giả toàn chức ư?
Bà thật sự tức giận.
Lý Trường Châu lắc đầu:
- Em nghe thấy thành tích của thằng bé rồi mà? Kỹ thuật Võ Đạo cao hơn 360 điểm, tốc độ tiến bộ này… điểm kỹ thuật Võ Đạo thi đại học năm xưa của anh hai cũng không cao đến mức đó.
Trần Huệ cắn nhẹ môi:
- Anh còn nhắc đến anh hai! Năm xưa anh chị hai vì cứu chúng ta…
Lý Trường Châu nhíu mày:
- Đừng nói nữa!
- Anh không cho nói thì em càng muốn nói ra!
Trần Huệ chợt đứng dậy, nhìn chằm chằm vào chồng mình, hốc mắt ửng đỏ:
- Anh chị hai giúp đỡ chúng ta rất nhiều, bây giờ chỉ để lại một mình Tiểu Nguyên. Anh có biết Võ Giả toàn chức nguy hiểm lắm không? Đám bạn học lựa chọn Võ Giả toàn chức của anh bây giờ còn sống được mấy người hả?
Lý Trường Châu an ủi vợ xong thì quay sang nhìn Lý Nguyên:
- Tiểu Nguyên đừng lo lắng, xét cho cùng thì chú không cần phải đi đến nơi chém giết giống đám Võ Giả, nên không nguy hiểm lắm đâu.
Lý Trường Châu cười nói:
- Huống chi, tốt xấu gì chú cũng là Võ Giả cấp cao, vẫn có chút năng lực tự bảo vệ mình.
Lý Nguyên không đáp lại.
Chú tốt nghiệp đại học Võ Đạo, thời điểm mạnh nhất là khi tố chất thân thể cao hơn cấp mười hai. Nhưng qua nhiều năm làm việc, hiện giờ chắc ông chỉ cỡ cấp mười, cấp mười một, và đã lạ lẫm với nhiều kỹ xảo chiến đấu.
Võ Đạo không phải tu tiên, cần phải luyện tập hàng ngày mới được.
Đột nhiên!
Tít!
Lý Nguyên cảm nhận được cổ tay rung lên, vô thức giơ lên nhìn.
[Tài khoản số cuối 1486 của bạn nhận được 56.000 Lam Tinh Tệ… Tài khoản số cuối… Số dư tài khoản 58.324,12 Lam Tinh Tệ.]
Một dòng chữ hiện rõ ràng trên màn hình.
Lý Nguyên sửng sốt:
- Đây là sao vậy chú?
Hắn liếc một cái liền nhận ra số cuối tài khoản gửi tiền là của Lý Trường Châu.
Lý Trường Châu cười nói:
- Đây là phí sinh hoạt tháng chín, tháng mười của con. Ở tỉnh Bắc Cương chưa chắc có mạng hoạt động bình thường, bây giờ chú gửi một lần hai tháng cho con, con tự tính nên dùng bao nhiêu.
- Chú đã từng dẫn con đi gặp chú Chung mua Khí Huyết Dược Dịch cơ sở rồi, chắc là con cũng có kinh nghiệm. Chú nói với chú Chung rồi, cuối tuần nào rảnh con cứ đi Võ Điện tìm chú ấy để mua.
Lý Trường Châu nói tiếp:
- Phí sinh hoạt sắp tới nữa sẽ do thím chuyển cho con.
Lý Nguyên nhìn về phía thím:
- Thím ơi?
Trần Huệ đã ổn định cảm xúc, giọng nói cũng bình tĩnh hơn:
- Nghe lời chú của con đi. Con cứ nhận lấy tiền, đừng lo lắng trong nhà.
Lý Nguyên im lặng, không hỏi thêm nữa.
Việc tu hành hiện nay của hắn đúng là cần phải có tiền.
Lý Trường Châu nhìn về phía Lý Nguyên:
- À phải rồi… Con có nghĩ tới nguyện vọng thi vào đại học nào chưa?
Theo lý mà nói, học sinh lớp 12 vốn dĩ có áp lực rất lớn, không nên hỏi đến đề tài nhạy cảm này, huống chi còn đến chín tháng mới thi đại học.
Có điều, Lý Trường Châu sắp đi xa, đồng thời tin chắc rằng Lý Nguyên sẽ không bị ảnh hưởng nên mới hỏi vậy.
Trần Huệ nhìn về phía Lý Nguyên. Từ trước đến nay, bà vẫn luôn là người chăm lo cuộc sống hàng ngày của Lý Nguyên, tất nhiên là cũng quan tâm vấn đề này.
- Nguyện vọng vào đại học ạ?
Lý Nguyên ngẫm nghĩ rồi nói:
- Chú thím, con vẫn muốn thành Võ Giả toàn chức, mục tiêu hàng đầu của con là trường Võ Đạo top 5. Nếu không thi đỗ thì cố gắng thi vào lớp Võ Giả của đại học Võ Đạo Giang Bắc.
Võ Giả toàn chức?
Lý Trường Châu và Trần Huệ nhìn nhau, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Học sinh tốt nghiệp đại học Võ Đạo chưa chắc là Võ Giả toàn chức.
Ví dụ như Lý Trường Châu, ông học đại học Võ Đạo, thành tích khá là tốt, chỉ là cuối cùng vẫn học thêm một chuyên ngành khác.
Võ Giả có ưu thế hơn người thường về mọi mặt. Kể cả khi làm công việc thường ngày, Võ Giả cũng có tinh lực và tốc độ tư duy cao hơn người thường, có xác suất làm ra thành tựu.
Còn về Võ Giả toàn chức, xem tên liền biết chính là dốc hết sức tập trung cho Võ Đạo, cố gắng đi xa hơn trong Võ Đạo, đồng thời sẽ có nhiều nguy hiểm hơn nữa.
Bởi vì Võ Giả tu luyện càng cao, muốn tiến bộ thì phải trải qua các loại trận chiến sống chết.
Trần Huệ không nhịn được hỏi:
- Tiểu Nguyên, con không thể chọn học thêm một chuyên ngành nữa sao? Sau khi tốt nghiệp đi thi công chức hoặc là làm giáo viên Võ Đạo đều được hết.
Ở trong mắt bà, Lý Nguyên và Lý Mộ Hoa đều giống nhau.
Bà giống như là một người mẹ lo lắng cho sự an toàn của Lý Nguyên.
Theo bà thì trở thành nhân viên công chức hoặc là giáo viên Võ Đạo chính là một công việc tốt.
- Võ Giả toàn chức?
Lý Trường Châu không phản đối, ngẫm nghĩ rồi hỏi:
- Con có thể thi đỗ năm trường Võ Đạo top đầu không? Trường con mỗi năm chỉ có vài người thi đỗ thôi đúng không? Hôm nay kiểm tra, con thức tỉnh linh tính Võ Đạo rồi hả?
Lý Trường Châu biết rõ là rất khó để thi đỗ năm trường Võ Đạo top đầu.
Đại học Võ Đạo Giang Bắc ở tỉnh Giang Bắc mỗi năm chiêu sinh mười ngàn người.
Còn năm trường Võ Đạo top đầu thì khi cộng lại hết cũng chỉ chiêu sinh khoảng mười ngàn người trong phạm vi cả nước.
Mỗi năm tỉnh Giang Bắc chỉ có trên dưới trăm người là đỗ năm trường Võ Đạo top đầu.
Lý Nguyên lắc đầu:
- Con chưa thức tỉnh.
Lý Trường Châu nhíu mày:
- Còn chưa thức tỉnh vậy mà…
Lý Nguyên nói:
- Nhưng trong các bài kiểm tra ở trường học hôm nay, tố chất thân thể của con là cấp 6.5. Kỹ thuật Võ Đạo hơn 360 điểm.
Đôi mắt Lý Trường Châu sáng ngời, trên mặt có vẻ kích động khó giấu.
Ông hiểu giá trị trong lời nói của Lý Nguyên.
Trần Huệ ngạc nhiên:
- Thật sao?
Bà nhớ rõ kết quả kỳ thi cuối kỳ 1 của Lý Nguyên tuy cũng xuất sắc, nhưng kém xa hiện giờ.
Nhất là tố chất thân thể, mới đây đã tăng 0.5 cấp? Rất khó tin!
Lý Nguyên nói thêm:
- Thầy Hứa tự mình kiểm tra, điểm kỹ thuật Võ Đạo dựa theo tiêu chuẩn thi đại học.
Hứa Bác kiểm tra?
Lý Trường Châu gật đầu.
Ông biết Hứa Bác, người này khá nổi tiếng trong quận Quan Sơn.
Lúc trước khi nghe Hứa Bác trở thành chủ nhiệm lớp Võ Đạo của Lý Nguyên, Lý Trường Châu rất là vui vẻ, cho rằng Lý Nguyên có một người thầy tốt.
- Giỏi lắm! Tiểu Nguyên, nếu cứ theo tốc độ hiện nay, bỏ qua năm trường Võ Đạo top đầu sang một bên, thì rất có thể con sẽ thi đỗ lớp Võ Giả của đại học Giang Bắc.
Đây là tin tức tốt nhất mà ông nghe thấy vào ngày hôm nay.
Lý Nguyên nhìn chú thím, trong lòng thầm than.
Hắn vốn định đợi đến kỳ thi tháng giêng sẽ cho bọn họ một niềm vui bất ngờ.
Bây giờ chú sắp đi xa rồi, Lý Nguyên ngẫm nghĩ rồi vẫn nói ra để cho ông yên tâm hơn.
Người làm cha mẹ lo lắng nhất là an toàn của con cái, kế tiếp mới là tiền đồ của con cái.
- Con cứ từ từ suy nghĩ về nguyện vọng thi đại học. Còn về làm Võ Giả toàn chức, chờ khi nào con thi đỗ đại học Võ Đạo, bắt đầu học đại học rồi hãy quyết định.
Lý Trường Châu dặn dò:
- Bây giờ phải lo học tập cho tốt đã.
Lý Nguyên gật mạnh đầu:
- Con biết.
Lý Trường Châu lại nói:
- Về chuyện chú đi Bắc Cương, tạm thời chỉ có con và thím biết thôi. Sau này chú không có ở nhà, khi nào con rảnh hãy giúp thím chăm sóc em trai, em gái. Được rồi, con mệt mỏi cả ngày rồi, về phòng nghỉ ngơi đi.
- Vâng.
Lý Nguyên ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn không nói chuyện học bổng hạng ba.
Hắn đi ra khỏi phòng ngủ chính.
Cửa đóng lại.
- Lão Lý!
Trần Huệ nhìn về phía Lý Trường Châu, nói bằng giọng điệu tức giận:
- Lúc nãy ý của anh ủng hộ Tiểu Nguyên làm Võ Giả toàn chức ư?
Bà thật sự tức giận.
Lý Trường Châu lắc đầu:
- Em nghe thấy thành tích của thằng bé rồi mà? Kỹ thuật Võ Đạo cao hơn 360 điểm, tốc độ tiến bộ này… điểm kỹ thuật Võ Đạo thi đại học năm xưa của anh hai cũng không cao đến mức đó.
Trần Huệ cắn nhẹ môi:
- Anh còn nhắc đến anh hai! Năm xưa anh chị hai vì cứu chúng ta…
Lý Trường Châu nhíu mày:
- Đừng nói nữa!
- Anh không cho nói thì em càng muốn nói ra!
Trần Huệ chợt đứng dậy, nhìn chằm chằm vào chồng mình, hốc mắt ửng đỏ:
- Anh chị hai giúp đỡ chúng ta rất nhiều, bây giờ chỉ để lại một mình Tiểu Nguyên. Anh có biết Võ Giả toàn chức nguy hiểm lắm không? Đám bạn học lựa chọn Võ Giả toàn chức của anh bây giờ còn sống được mấy người hả?
— Hết chương —