Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 15: Khí Huyết Dược Dịch
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 15: Khí Huyết Dược Dịch

- Anh hiểu ý của em.

Lý Trường Châu nhìn vợ, nhẹ nhàng thở dài, kéo vợ ngồi xuống:

- Có điều, con cái lớn rồi, có suy nghĩ của riêng mình. Chỉ có thể khuyên, không thể ép buộc được.

Lý Trường Châu nói:

- Chờ anh đi rồi em hãy từ từ khuyên nhủ thằng bé. Hơn nữa, Võ Giả toàn chức không phải cứ muốn là làm được. Có biết bao nhiêu học sinh thi đỗ đại học Võ Đạo khát vọng trở thành Võ Giả toàn chức? Cuối cùng chỉ có rất ít học sinh đi lên con đường kia. Chờ thằng bé lên đại học, biết người giỏi còn có người giỏi hơn, không cần chúng ta khuyên nhủ, thằng bé cũng sẽ tự mình bình tĩnh lại.

Lúc này, Trần Huệ mới miễn cưỡng gật đầu.

- Bà xã, em hãy ở bên cạnh anh một lát đi.

Lý Trường Châu ôm vợ vào lòng.

Trần Huệ im lặng dựa vào ngực chồng.

Thời gian trôi qua, gần đến mười hai giờ.

- Chắc mấy đứa nhỏ ngủ hết rồi.

Lý Trường Châu đứng dậy, nhỏ giọng nói:

- Bà xã, anh đi đây, nếu không sẽ lỡ chuyến tàu cao tốc. Chờ đến Bắc Cương, quốc gia sẽ phát trợ cấp 50.000 tệ, anh sẽ chuyển cho em.

- Trong nhà… giao hết cho em!



Phòng Lý Nguyên.

Trong phòng tắt đèn, chỉ còn ánh đèn đường mỏng manh và ánh trăng chiếu qua cửa sổ.

Căn phòng chưa đến hai mươi mét vuông, ngoài tủ quần áo hai mặt và một mạng ảo phiên bản gia dụng mini chiếm diện tích khoảng hai mét vuông ra thì còn lại đều trống rỗng.

Tủ quần áo trong phòng Lý Nguyên được thiết kế hai mặt. Một mặt dùng để đựng đồ, một mặt là giường gấp.

Mục đích là tiết kiệm không gian, để tiện cho hắn tu luyện đơn giản lúc ở nhà.

Có điều, từ năm lớp 11 thức tỉnh Tâm Linh Thần Cung, Lý Nguyên rất ít sử dụng giường gấp, đa số thời gian đều ngồi trên sàn nhà.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

- Ơ?

Lý Nguyên ngồi trên mặt sàn, hai tai khẽ động đậy.

Tố chất thân thể mạnh mẽ khiến cho thính lực của hắn vượt xa người thường, lại thêm đêm khuya cực kỳ yên tĩnh, rất dễ nghe thấy dù chỉ là một tiếng động nhỏ.

“Chú đi rồi?”

Lý Nguyên nghe thấy tiếng mở cửa rất nhỏ, nhẹ nhàng đứng dậy, không phát ra một tiếng động nào, đi tới trước cửa sổ.

Nửa phút sau, Lý Nguyên thấy Lý Trường Châu xách vali vội vàng ra khỏi cửa.

Sau khi đi được vài bước, Lý Trường Châu dừng lại, quay đầu nhìn lên lầu một cái rồi đi tiếp, biến mất ở chỗ rẽ con đường.

Lý Nguyên đứng trước cửa sổ một lúc lâu.

“Chú thật lòng muốn đi Bắc Cương sao?”



Trong lòng Lý Nguyên thầm nghĩ.

Câu nói “thế nào cũng có người phải đi” của chú khiến hắn vô cùng xúc động.

Từ nhỏ đến lớn, tình yêu nước trong chú vẫn luôn là ánh sáng soi đường cho Lý Nguyên.

Nhưng theo Lý Nguyên biết thì tình hình Bắc Cương còn chưa đến mức nghiêm trọng.

“Chú đi không chỉ vì quốc gia kêu gọi, mà còn vì số tiền trợ cấp kếch xù kia nữa.”

Mắt Lý Nguyên hơi tối lại:

“Mình và Mộ Hoa cùng tu luyện Võ Đạo tạo áp lực rất lớn về kinh tế cho gia đình.”

Hắn giơ tay lên.

Một tia sáng bắn ra từ cổ tay Lý Nguyên, sau đó hình thành một quầng sáng chiếu lên trước ngực hắn.

Bên trên hiển thị rất nhiều tin tức liên quan đến chiến tranh Tinh Giới La Bố Hải, trong đó có cả tin tức về “trợ cấp tham gia chiến đấu”.

- Mình nhất định phải thi đỗ năm trường Võ Đạo top đầu.

Lý Nguyên lẩm bẩm, quyết tâm càng thêm mãnh liệt.

Tách!

Lý Nguyên đi tới tủ quần áo cạnh cửa sổ, nhẹ nhàng ấn nút, cửa tủ bật ra.

Hiện ra trước mắt Lý Nguyên là quần áo, ngoài ra còn có một cái hộp kim loại đặc biệt, bên ngoài hộp có vẽ họa tiết trời sao vô tận, sáng rực lộng lẫy.

Đây chính là logo của Tinh Không Võ Điện trong ba Võ Điện lớn.

Hắn mở hộp ra.

“Khí Huyết Dược Dịch cơ sở.”

Lý Nguyên nhìn chằm chằm cái hộp, trong hộp có mười lọ dược dịch xếp thẳng hai hàng, chín lọ rỗng, một lọ còn nguyên.

Hắn lấy lọ dược dịch cuối cùng ra, nắm trong tay.

“Giá hai ngàn một lọ.”

Lý Nguyên nhìn kỹ lọ dược tinh xảo, thân lọ gần như trong suốt, bóng loáng trơn nhẵn, có thể cảm nhận được hơi lạnh nhè nhẹ khi nắm trong tay.

Đây là lọ đặc biệt, có thể duy trì dược hiệu của thuốc.

Xuyên thấu qua lọ dược, có thể nhìn thấy chất lỏng màu đỏ chảy xuôi, dưới ánh trăng mỏng manh có vẻ đỏ thẫm, mơ hồ cảm nhận được sức sống.

Đây chính là Khí Huyết Dược Dịch cơ sở phổ thông.

Giống như cơm canh bình thường, dù là cơm dinh dưỡng thì cũng chỉ có thể đảm bảo không đến mức thiếu hụt khí huyết khi rèn luyện thân thể với cường độ cao.

Nếu muốn tăng tốc độ tiến hóa thân thể thì phải dùng các loại bảo vật, dược dịch trân quý.

Theo Lý Nguyên biết, rất nhiều dược vật trân quý đều có hiệu quả tốt hơn Khí Huyết Dược Dịch cơ sở, chỉ là giá cả cũng cao hơn rất nhiều.

So với Khí Huyết Dược Dịch cơ sở là dược vật phụ trợ tu luyện tốt nhất trong tầm giá.

Dù vậy, nó vẫn có giá cao là hai ngàn Lam Tinh Tệ một lọ.

Lý Nguyên tu luyện ba ngày hết một lọ.



Tính ra mỗi tháng hắn phải tốn hai mươi ngàn Lam Tinh Tệ chỉ để mua Khí Huyết Dược Dịch cơ sở, cộng thêm chi phí ăn uống hàng ngày, mỗi tháng Lý Nguyên tốn gần ba mươi ngàn Lam Tinh Tệ cho vật tư tu luyện.

Đó là còn chưa tính chi phí quần áo học thêm này kia.

Lý Nguyên, Lý Thiến Thiến, Lý Mộ Hoa, có thể thấy được áp lực kinh tế đè nặng lên người chú thím thế nào.

“Tính thời gian thì hôm nay phải uống một lọ.”

Lý Nguyên mở nút lọ ra.

Từng đợt mùi hương kỳ lạ lan tỏa.

- Ực…

Lý Nguyên thành thạo ngửa đầu uống hết một lọ Khí Huyết Dược Dịch cơ sở.

Sau khi xác định không còn một giọt nào, hắn mới để lọ rỗng vào trong hộp.

Rất nhanh sau đó, Lý Nguyên cảm nhận được từng luồng nhiệt phát ra từ trong thân thể, dần dần lan ra khắp toàn thân, bị gân cốt cơ bắp nuốt lấy nuốt để như là chết đói.

Rất thoải mái!

“Ba ngày qua điên cuồng tu luyện đã dùng hết dược hiệu của lọ Khí Huyết Dược Dịch cơ sở trước đó, gân cốt cơ bắp cả người đang lúc đói khát.”

Lý Nguyên rất vừa lòng với dược hiệu của dược dịch.

“Hừm. Hơn mười hai giờ rồi, tới lúc tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không.”

Lý Nguyên khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại.

Hắn dần dần để suy nghĩ trống rỗng, tinh thần thu lại, trong đầu tập trung ý thức.

Ầm!

Trong lúc vô thức, hắn đã đi đến một nơi thần bí, một tòa cung điện kỳ lạ đang treo lơ lửng bên trên.

Một nơi thần bí, vô biên vô hạn, nhìn không thấy cuối.

“Ý thức tâm linh! Mỗi lần ý thức đi vào thế giới tâm linh thì mình đều hơi rung động!”

Lý Nguyên thầm nghĩ.

Nơi thần bí này là nơi hắn thức tỉnh khi tố chất thân thể đạt đến cấp năm.

Trải qua nhiều lần thăm dò, Lý Nguyên xác nhận đây chính là nguồn gốc ý thức tâm linh, nghĩa là thế giới tâm linh của mình.

Lý Nguyên từng đọc rất nhiều sách vở Võ Đạo, có sách từng miêu tả về thế giới tâm linh, đám Võ Giả cường đại gọi nó với các tên như đan điền, não hải, thức hải…

Nói một cách đơn giản thì chính là đầu óc!

Nó chính là trung tâm ý thức linh hồn sinh mệnh.

Nếu Lý Nguyên muốn ra ngoài thì chỉ cần suy nghĩ một cái là có thể ra ngoài.

“Thần Cung!”

Lý Nguyên tập trung ý thức nhìn về phía tòa Thần Cung kỳ lạ trong thế giới tâm linh.

Nhìn từ bề ngoài, Thần Cung có vẻ cao bốn tầng.

Nó chính là trợ lực lớn nhất trong việc tăng nhanh thực lực một năm qua của Lý Nguyên.

Thế giới tâm linh không có vấn đề về khoảng cách. Lý Nguyên vừa suy nghĩ là có thể tiến vào tòa Thần Cung kỳ lạ kia.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục