Cao Võ Kỷ Nguyên
Chương 16: Quan Đại Nhật Tinh Không Kinh
Bên trong Thần Cung rộng lớn cuồn cuộn.
“Giao diện Thần Cung.”
Lý Nguyên vừa suy nghĩ, trong tầm nhìn ý thức lập tức xuất hiện giao diện dữ liệu.
Trong lần đầu tiên ý thức của Lý Nguyên cảm giác được thế giới tâm linh, bước vào trong Thần Cung là có giao diện Thần Cung, đồng thời cũng là lần hắn nhận được chỗ tốt đầu tiên từ trong Thần Cung.
Lần này Lý Nguyên dùng ý thức đi vào Tâm Linh Thần Cung không phải là vì đi dạo.
Ý thức của hắn đã để ý thấy bệ ngọc, thứ duy nhất được bày biện trong cung điện rộng lớn.
Toàn thân đỏ đậm, trong veo bóng loáng, quan sát kỹ là có thể thấy bên trên khắc rất nhiều hoa văn huyền bí, dường như khắc theo quy luật đặc thù nào đó, mơ hồ có chứa sức mạnh thần kỳ khó có thể hình dung.
“Đại Nhật Ngọc Thai.”
Lý Nguyên thầm nói.
Đây là tên do hắn đặt cho bệ ngọc.
Sau đó, ý thức của Lý Nguyên trực tiếp tập trung lên phía trên bệ ngọc, giống như là hắn đang ngồi phía trên bệ ngọc kỳ dị kia vậy.
Ầm!
Ý thức vốn dĩ đang sinh động của Lý Nguyên lập tức yên lặng. Hoàn cảnh xung quanh ý thức cũng thay đổi.
Dưới thân không còn là bệ ngọc, xung quanh không còn là tầng thứ nhất Thần Cung, mà biến đổi thành biển sao mênh mang, ở giữa biển sao là mặt trời rực rỡ, chiếu sáng sao trời bát ngát.
“Quan tưởng sâu trong lòng!”
“Quan Đại Nhật Tinh Không.”
Trong đầu Lý Nguyên vô thức hiện lên pháp môn quan tưởng.
“Sách Huyền Kỷ có ghi chép về bộ “Kinh Quan Đại Nhật Tinh Không”, đạo lý thâm sâu, hình tượng bao la. Đại Nhật (mặt trời) treo cao, ngọn lửa hừng hực, tựa như lửa mạnh tôi luyện thép, đủ sức mài giũa tâm chí, khiến lòng dạ vững như tảng đá, chẳng còn sợ hãi gian nan. Đó chính là phép quán tưởng Đại Nhật, ngụ ý đức sáng chói lọi, uy mãnh không gì sánh bằng.”
“Ý niệm diễn hóa thành ngàn sao, phủ đầy trong tâm trí. Tập trung tinh thần quan sát, thâu tóm toàn bộ bản đồ sao của vạn vật, kết nối dọc ngang, mô phỏng quy luật của đất trời. Đó gọi là hình tượng Tinh Không (bầu trời sao), ẩn chứa sự biến hóa khôn cùng và sức sống bừng bừng.”
“Đại Nhật và Tinh Không cùng hòa quyện, rèn đúc nên tâm cảnh nơi Linh Đài...”
Lần đầu tiên ý thức của Lý Nguyên cảm giác được bệ ngọc đã vô thức học được Quan Đại Nhật Tinh Không.
Đây chính là một pháp môn quan tưởng thần kỳ có thể rèn luyện ý thức tâm linh.
Giờ phút này, ý thức của Lý Nguyên như là đối mặt với mặt trời chói chang, như là bị lửa rực thiêu đốt, đau đớn dữ dội lập tức càn quét toàn thân, khiến thân thể run rẩy, vô cùng đau đớn.
“Đây là sự giày vò về tâm linh, không phải là đau đớn thật sự, thân thể mình sẽ không có bất cứ vết thương nào.”
Lý Nguyên đã quen thuộc với quá trình này nên cố sức chịu đựng.
Phải biết Lý Nguyên bắt đầu tu luyện Võ Đạo từ cấp hai, tu hành Võ Đạo là rất vất vả, đổ mồ hôi lẫn đổ máu, nhất là khi luyện thương.
Buồn ngủ hay mệt? Luyện tiếp!
Trời nóng? Luyện!
Trời lạnh? Luyện!
Sau khi tu luyện liên tục một tháng, muốn lười biếng nghỉ ngơi một ngày? Không được!
Có thể nói từ sau khi tu hành Võ Đạo, Lý Nguyên đã có ý thức trở thành một Võ Giả mạnh mẽ.
Quyết tâm nghị lực của hắn vượt xa người thường. Trải qua vài năm tu hành, nó còn hơn thế nữa.
Dù vậy, trong lần đầu tiên tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không vào một năm trước, Lý Nguyên cũng chỉ kiên trì chưa đến mười giây.
Cái loại đau đớn kia thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Một năm qua, gần như ngày nào cũng vậy, nhưng nó lại khiến cho tinh thần lớn mạnh và mài giũa ý chí.
“Ý niệm diễn hóa thành ngàn sao, phủ đầy trong tâm trí...”
Lý Nguyên vừa chịu đựng đau đớn vừa vận chuyển pháp môn quan tưởng.
Trong lúc lặng lẽ, từng làn sóng lực lượng ấm áp truyền đến từ biển sao mênh mang, xoa dịu ý thức tâm linh của Lý Nguyên, khiến hắn dần tan hết mệt mỏi, đồng thời chặn lại cái nóng gay gắt của mặt trời.
Thời gian trôi qua từng phút một, Lý Nguyên kiên trì được khoảng ba phút.
Ầm!
Ý thức của hắn tán loạn.
- Ơ?
Lý Nguyên mở mắt ra, ý thức mới vừa khôi phục tỉnh táo liền nhắm mắt lại ngưng tụ ý thức tiến vào trong Tâm Linh Thần Cung, bắt đầu lặp lại quá trình lúc nãy, giống như là tự ngược đãi mình vậy.
Mười lăm phút!
Nửa tiếng!
Một tiếng!
Lý Nguyên đột nhiên nhận được nhắc nhở đến từ giao diện Thần Cung:
[Cấp bậc tinh thần lực tăng từ 12.4 lên 12.5]
“Cuối cùng cũng tăng lên 0.1 cấp.”
Lý Nguyên thầm nói, sau đó không suy nghĩ nữa, tiếp tục kiên trì tu luyện.
Lại một tiếng sau.
- Ơ?
Lý Nguyên thử lại lần nữa rồi phát hiện ý thức không thể ngưng tụ trên bệ ngọc được nữa.
Hắn mở mắt ra, cúi đầu xem giờ trên đồng hồ thông minh.
2 giờ 11 phút sáng.
“Tu luyện suốt hai tiếng đồng hồ rồi ư?”
Đây cũng là do Lý Nguyên tự mình tìm ra.
Khi tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không, mỗi ngày chỉ được tu luyện nhiều nhất hai tiếng, sau đó là không thể tu luyện được nữa.
Theo Lý Nguyên suy đoán, tu luyện pháp môn này rất đau đớn, lần lượt phải ra khỏi thế giới tâm linh, chắc là cần có trả giá, chỉ là mình chưa biết phải trả giá cái gì thôi.
Mỗi ngày tu luyện nhiều nhất hai tiếng, đại khái là một loại tự bảo vệ mình của Tâm Linh Thần Cung.
“Vậy là đủ rồi. Mình mới tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không chưa đến một năm, cấp bậc tinh thần lực đã từ 5.9 lúc học cấp hai tăng lên đến cấp 12.5 như hiện tại.”
Lý Nguyên lại cảm nhận được thân thể thay đổi.
So với thân thể mệt mỏi đến cực điểm của hai tiếng trước, cơ thể của bây giờ đã hoàn toàn khỏe mạnh, các triệu chứng đau nhức cơ bắp đều đã biến mất hoàn toàn.
Giống như là hắn chỉ vừa ngủ sâu mười tiếng rồi được tiếp nhận vật lý trị liệu chuyên nghiệp nhất.
Đây chính là nghỉ ngơi thoải mái, một điểm tốt khác nữa khi tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không.
“Thoải mái quá!”
Lý Nguyên đứng dậy, cười tươi.
Ngoài trạng thái thân thể lại khôi phục đến lúc tốt nhất, hắn còn nhận ra cảm giác của thân thể mình đối với cảnh vật xung quanh rõ ràng hơn rất nhiều.
“Tinh thần lực mạnh hơn, sức khống chế thân thể cũng mạnh hơn. Vậy là dù sau này mình có tu luyện thương pháp, thân pháp hay pháp tu hành cơ sở thì hiệu suất đều sẽ tăng lên rất nhiều.”
Ánh mắt Lý Nguyên sáng lên.
Vì sao một năm qua mình tiến bộ vượt bậc như thế?
Một là vì có giao diện Thần Cung, làm cho mình lúc nào cũng biết được tiến độ, dẫn tới tràn ngập động lực tu luyện.
Hai là vì có được pháp môn quan tưởng Quan Đại Nhật Tinh Không.
Tinh thần lực cao hơn người thường!
Hiệu suất tu luyện cao hơn người thường!
Ngày nào thân thể cũng có thể khôi phục đến trạng thái khỏe mạnh nhất, với tốc độ nhanh nhất trong thời gian ngắn nhất, tiết kiệm được một số tiền lớn cho vật lý trị liệu.
“Với Vạn Tiêu hoặc là một số học sinh tinh anh, sau khi khổ tu xong, bọn họ sẽ đi làm vật lý trị liệu như là chữa bệnh bằng điện, mát xa, thuốc tắm… để phục hồi thân thể.”
Lý Nguyên thầm nghĩ:
“Tính ra thì không có hiệu quả bằng mình tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không.”
Đây là một pháp môn quan tưởng rất thần kỳ!
“Có điều, dù có là pháp môn thần kỳ đi nữa thì cũng phải cố gắng tu luyện từng bước một.”
Lý Nguyên biết rất rõ đạo lý này.
Rất nhiều người từng có cơ duyên.
Ví dụ như sinh ra trong gia đình giàu có nhất Lam Tinh, đây cũng xem như là một loại cơ duyên?
Và ví dụ như sinh ra trong gia đình cường giả mạnh nhất Liên Minh Thất Tinh, cũng được xem như là cơ duyên?
Dù là cơ duyên gì đi nữa, một khi vì có cơ duyên, tự mình thả lỏng, lơ là tu hành thì tương lai đều sẽ khó đi đến đỉnh.
“Giao diện Thần Cung.”
Lý Nguyên vừa suy nghĩ, trong tầm nhìn ý thức lập tức xuất hiện giao diện dữ liệu.
Trong lần đầu tiên ý thức của Lý Nguyên cảm giác được thế giới tâm linh, bước vào trong Thần Cung là có giao diện Thần Cung, đồng thời cũng là lần hắn nhận được chỗ tốt đầu tiên từ trong Thần Cung.
Lần này Lý Nguyên dùng ý thức đi vào Tâm Linh Thần Cung không phải là vì đi dạo.
Ý thức của hắn đã để ý thấy bệ ngọc, thứ duy nhất được bày biện trong cung điện rộng lớn.
Toàn thân đỏ đậm, trong veo bóng loáng, quan sát kỹ là có thể thấy bên trên khắc rất nhiều hoa văn huyền bí, dường như khắc theo quy luật đặc thù nào đó, mơ hồ có chứa sức mạnh thần kỳ khó có thể hình dung.
“Đại Nhật Ngọc Thai.”
Lý Nguyên thầm nói.
Đây là tên do hắn đặt cho bệ ngọc.
Sau đó, ý thức của Lý Nguyên trực tiếp tập trung lên phía trên bệ ngọc, giống như là hắn đang ngồi phía trên bệ ngọc kỳ dị kia vậy.
Ầm!
Ý thức vốn dĩ đang sinh động của Lý Nguyên lập tức yên lặng. Hoàn cảnh xung quanh ý thức cũng thay đổi.
Dưới thân không còn là bệ ngọc, xung quanh không còn là tầng thứ nhất Thần Cung, mà biến đổi thành biển sao mênh mang, ở giữa biển sao là mặt trời rực rỡ, chiếu sáng sao trời bát ngát.
“Quan tưởng sâu trong lòng!”
“Quan Đại Nhật Tinh Không.”
Trong đầu Lý Nguyên vô thức hiện lên pháp môn quan tưởng.
“Sách Huyền Kỷ có ghi chép về bộ “Kinh Quan Đại Nhật Tinh Không”, đạo lý thâm sâu, hình tượng bao la. Đại Nhật (mặt trời) treo cao, ngọn lửa hừng hực, tựa như lửa mạnh tôi luyện thép, đủ sức mài giũa tâm chí, khiến lòng dạ vững như tảng đá, chẳng còn sợ hãi gian nan. Đó chính là phép quán tưởng Đại Nhật, ngụ ý đức sáng chói lọi, uy mãnh không gì sánh bằng.”
“Ý niệm diễn hóa thành ngàn sao, phủ đầy trong tâm trí. Tập trung tinh thần quan sát, thâu tóm toàn bộ bản đồ sao của vạn vật, kết nối dọc ngang, mô phỏng quy luật của đất trời. Đó gọi là hình tượng Tinh Không (bầu trời sao), ẩn chứa sự biến hóa khôn cùng và sức sống bừng bừng.”
“Đại Nhật và Tinh Không cùng hòa quyện, rèn đúc nên tâm cảnh nơi Linh Đài...”
Lần đầu tiên ý thức của Lý Nguyên cảm giác được bệ ngọc đã vô thức học được Quan Đại Nhật Tinh Không.
Đây chính là một pháp môn quan tưởng thần kỳ có thể rèn luyện ý thức tâm linh.
Giờ phút này, ý thức của Lý Nguyên như là đối mặt với mặt trời chói chang, như là bị lửa rực thiêu đốt, đau đớn dữ dội lập tức càn quét toàn thân, khiến thân thể run rẩy, vô cùng đau đớn.
“Đây là sự giày vò về tâm linh, không phải là đau đớn thật sự, thân thể mình sẽ không có bất cứ vết thương nào.”
Lý Nguyên đã quen thuộc với quá trình này nên cố sức chịu đựng.
Phải biết Lý Nguyên bắt đầu tu luyện Võ Đạo từ cấp hai, tu hành Võ Đạo là rất vất vả, đổ mồ hôi lẫn đổ máu, nhất là khi luyện thương.
Buồn ngủ hay mệt? Luyện tiếp!
Trời nóng? Luyện!
Trời lạnh? Luyện!
Sau khi tu luyện liên tục một tháng, muốn lười biếng nghỉ ngơi một ngày? Không được!
Có thể nói từ sau khi tu hành Võ Đạo, Lý Nguyên đã có ý thức trở thành một Võ Giả mạnh mẽ.
Quyết tâm nghị lực của hắn vượt xa người thường. Trải qua vài năm tu hành, nó còn hơn thế nữa.
Dù vậy, trong lần đầu tiên tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không vào một năm trước, Lý Nguyên cũng chỉ kiên trì chưa đến mười giây.
Cái loại đau đớn kia thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Một năm qua, gần như ngày nào cũng vậy, nhưng nó lại khiến cho tinh thần lớn mạnh và mài giũa ý chí.
“Ý niệm diễn hóa thành ngàn sao, phủ đầy trong tâm trí...”
Lý Nguyên vừa chịu đựng đau đớn vừa vận chuyển pháp môn quan tưởng.
Trong lúc lặng lẽ, từng làn sóng lực lượng ấm áp truyền đến từ biển sao mênh mang, xoa dịu ý thức tâm linh của Lý Nguyên, khiến hắn dần tan hết mệt mỏi, đồng thời chặn lại cái nóng gay gắt của mặt trời.
Thời gian trôi qua từng phút một, Lý Nguyên kiên trì được khoảng ba phút.
Ầm!
Ý thức của hắn tán loạn.
- Ơ?
Lý Nguyên mở mắt ra, ý thức mới vừa khôi phục tỉnh táo liền nhắm mắt lại ngưng tụ ý thức tiến vào trong Tâm Linh Thần Cung, bắt đầu lặp lại quá trình lúc nãy, giống như là tự ngược đãi mình vậy.
Mười lăm phút!
Nửa tiếng!
Một tiếng!
Lý Nguyên đột nhiên nhận được nhắc nhở đến từ giao diện Thần Cung:
[Cấp bậc tinh thần lực tăng từ 12.4 lên 12.5]
“Cuối cùng cũng tăng lên 0.1 cấp.”
Lý Nguyên thầm nói, sau đó không suy nghĩ nữa, tiếp tục kiên trì tu luyện.
Lại một tiếng sau.
- Ơ?
Lý Nguyên thử lại lần nữa rồi phát hiện ý thức không thể ngưng tụ trên bệ ngọc được nữa.
Hắn mở mắt ra, cúi đầu xem giờ trên đồng hồ thông minh.
2 giờ 11 phút sáng.
“Tu luyện suốt hai tiếng đồng hồ rồi ư?”
Đây cũng là do Lý Nguyên tự mình tìm ra.
Khi tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không, mỗi ngày chỉ được tu luyện nhiều nhất hai tiếng, sau đó là không thể tu luyện được nữa.
Theo Lý Nguyên suy đoán, tu luyện pháp môn này rất đau đớn, lần lượt phải ra khỏi thế giới tâm linh, chắc là cần có trả giá, chỉ là mình chưa biết phải trả giá cái gì thôi.
Mỗi ngày tu luyện nhiều nhất hai tiếng, đại khái là một loại tự bảo vệ mình của Tâm Linh Thần Cung.
“Vậy là đủ rồi. Mình mới tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không chưa đến một năm, cấp bậc tinh thần lực đã từ 5.9 lúc học cấp hai tăng lên đến cấp 12.5 như hiện tại.”
Lý Nguyên lại cảm nhận được thân thể thay đổi.
So với thân thể mệt mỏi đến cực điểm của hai tiếng trước, cơ thể của bây giờ đã hoàn toàn khỏe mạnh, các triệu chứng đau nhức cơ bắp đều đã biến mất hoàn toàn.
Giống như là hắn chỉ vừa ngủ sâu mười tiếng rồi được tiếp nhận vật lý trị liệu chuyên nghiệp nhất.
Đây chính là nghỉ ngơi thoải mái, một điểm tốt khác nữa khi tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không.
“Thoải mái quá!”
Lý Nguyên đứng dậy, cười tươi.
Ngoài trạng thái thân thể lại khôi phục đến lúc tốt nhất, hắn còn nhận ra cảm giác của thân thể mình đối với cảnh vật xung quanh rõ ràng hơn rất nhiều.
“Tinh thần lực mạnh hơn, sức khống chế thân thể cũng mạnh hơn. Vậy là dù sau này mình có tu luyện thương pháp, thân pháp hay pháp tu hành cơ sở thì hiệu suất đều sẽ tăng lên rất nhiều.”
Ánh mắt Lý Nguyên sáng lên.
Vì sao một năm qua mình tiến bộ vượt bậc như thế?
Một là vì có giao diện Thần Cung, làm cho mình lúc nào cũng biết được tiến độ, dẫn tới tràn ngập động lực tu luyện.
Hai là vì có được pháp môn quan tưởng Quan Đại Nhật Tinh Không.
Tinh thần lực cao hơn người thường!
Hiệu suất tu luyện cao hơn người thường!
Ngày nào thân thể cũng có thể khôi phục đến trạng thái khỏe mạnh nhất, với tốc độ nhanh nhất trong thời gian ngắn nhất, tiết kiệm được một số tiền lớn cho vật lý trị liệu.
“Với Vạn Tiêu hoặc là một số học sinh tinh anh, sau khi khổ tu xong, bọn họ sẽ đi làm vật lý trị liệu như là chữa bệnh bằng điện, mát xa, thuốc tắm… để phục hồi thân thể.”
Lý Nguyên thầm nghĩ:
“Tính ra thì không có hiệu quả bằng mình tu luyện Quan Đại Nhật Tinh Không.”
Đây là một pháp môn quan tưởng rất thần kỳ!
“Có điều, dù có là pháp môn thần kỳ đi nữa thì cũng phải cố gắng tu luyện từng bước một.”
Lý Nguyên biết rất rõ đạo lý này.
Rất nhiều người từng có cơ duyên.
Ví dụ như sinh ra trong gia đình giàu có nhất Lam Tinh, đây cũng xem như là một loại cơ duyên?
Và ví dụ như sinh ra trong gia đình cường giả mạnh nhất Liên Minh Thất Tinh, cũng được xem như là cơ duyên?
Dù là cơ duyên gì đi nữa, một khi vì có cơ duyên, tự mình thả lỏng, lơ là tu hành thì tương lai đều sẽ khó đi đến đỉnh.
— Hết chương —