Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 18: Võ Đạo chính là ta! (2)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 18: Võ Đạo chính là ta! (2)

Khí Huyết Dược Dịch cơ sở mới uống mấy tiếng trước dần phát huy tác dụng.

Cơ bắp của hắn săn chắc hơn, cường độ cốt cách tăng thêm một phần, ngũ tạng lục phủ khỏe mạnh hơn. Tu luyện điên cuồng mới có thể không lãng phí dược hiệu.

Lý Nguyên tu luyện không ngừng nghỉ.

Trong đầu hắn chợt hiện lên câu nói của Đông Phương Cực, vị cường giả số một của văn minh nhân loại:

- Võ Đạo là gì?

-Võ Đạo không phải là vượt qua người khác. Võ Đạo là trút hết toàn bộ nhiệt huyết và tình cảm của bạn, luyện ngày, luyện đêm, mỗi ngày tu luyện mười sáu tiếng trên hai mươi tư tiếng, kiên trì bền bỉ trăm năm. Khi trăm năm sau quay đầu lại, bạn sẽ phát hiện, bạn chính là Võ Đạo.

-Võ Đạo chính là ta!



Hơn bốn giờ sáng, sắc trời tối tăm.

Két!

Một chiếc xe việt dã thông minh chạy qua cổng trường học, chạy vào bãi đỗ xe.

Một cô gái mặc đồ đen dáng người nóng bỏng và một bóng dáng cao ráo như cột sắt bước xuống xe.

Hai người đi về phía tòa nhà.

-Thiết Tháp, đây là trường học của anh hả?

Cô gái đồ đen có nét mặt nam tính, ánh mắt sắc bén như ưng nhìn quanh khung cảnh trường học:

-Đây là lần đầu tôi đến thăm anh từ khi anh xuất ngũ.

Hứa Bác nở nụ cười hiếm thấy:

-Lần này cô đi gấp quá, chỉ có thể ghé thành phố Giang bốn tiếng.

-Tôi đến đây để xem tình hình uống thuốc của anh.

Cô gái đồ đen liếc Hứa Bác:

-Chứ nhiệm vụ khẩn cấp, tôi sẽ không ghé lại thành phố Giang. Đi thôi, dẫn tôi đi phòng vật lý trị liệu của anh, để tôi kiểm tra cơ bản trước đã. Nếu vết thương thần kinh tăng thêm thì phải báo lên để đám người trưởng ban nghĩ cách chữa trị.

Cô gái đồ đen chợt dừng bước.

-Mới sáng sớm mà đã có học sinh đến trường tu luyện rồi hả? Dường như luyện không tệ, pháp tu hành cơ sở sắp thành rồi, trình độ khống chế thân thể rất cao.

Cô gái đồ đen ngạc nhiên cảm thán.

Cô ta nhìn về phía cách đó không xa.

Cả tòa nhà lớp 12 chỉ có một phòng học sáng đèn.

Xuyên qua cửa sổ, có thể thấy một học sinh đang tập trung tu luyện quyền pháp.

Mỗi quyền mỗi thức đều sừng sững như bàn thạch, mang đến cho người ta cái loại cảm giác không thể lay động.

Hứa Bác nhíu mày:

-Lý Nguyên? Mới hơn bốn giờ mà đã đến trường học để tu luyện rồi? Thân thể chịu nổi không?

Tu luyện nhiều quá cũng sẽ không tốt.

Theo Hứa Bác thì nghỉ ngơi, ẩm thực, điều dưỡng điều độ mới có hiệu suất tu luyện cao.

-Nhìn tinh khí thần của em ấy kìa, tràn đầy khí huyết, tinh thần tràn trề, dường như nghỉ ngơi rất tốt.

Cô gái đồ đen nói:



-Anh biết em ấy hả? Là học sinh của anh?

-Là học sinh của tôi.

Hứa Bác nhìn Lý Nguyên, như đang suy nghĩ điều gì đó.

-Đi thôi, đi phòng Võ Đạo của tôi trước.

Hứa Bác và cô gái đồ đen thu hơi thở khi đi ngang phòng học. Hơn nữa, vì họ không nhìn chằm chằm, nên Lý Nguyên không nhận thấy có người đi ngang.

Hắn hoàn toàn đắm chìm trong việc tu luyện của mình.

Lúc học chương trình văn hóa, tuy Lý Nguyên cũng học rất nghiêm túc, nhưng bản chất là mang theo tâm thái “hoàn thành nhiệm vụ”, nên rất khó đạt tới hiệu suất cao nhất.

Nhưng lúc tu luyện quyền pháp, thương pháp, cảm nhận được tố chất thân thể, kỹ thuật quyền thuật dần dần tăng lên, Lý Nguyên cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng.

Hắn tập trung đến mức tận cùng.

Khi nào một chuyện nào đó, chỉ có hoàn toàn đắm chìm và thật sự yêu thích thì mới có thể tiến bộ nhanh nhất được.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Bất chợt…

[Cảnh giới quyền pháp từ 88% cấp ba tăng lên 89% cấp ba]

[Lực đấm từ 426kg tăng lên 427kg]

[Tốc độ từ 14.4m/s tăng lên 14.5m/s]

Ba câu nhắc nhở liên tiếp trống rỗng xuất hiện trong tầm mắt Lý Nguyên. Dữ liệu giao diện Thần Cung cũng có thay đổi.

Nhưng hắn đang đắm chìm trong tu luyện, chưa nhận ra được tố chất thân thể tăng lên một ít.

Cho đến khi đồng hồ trí năng đột nhiên rung lên.

-Năm giờ rưỡi rồi? Nhanh quá đi mất!

Lúc này, Lý Nguyên mới bừng tỉnh.

Toàn thân hắn chảy khá nhiều mồ hôi.

-Ơ? Tố chất thân thể tăng lên một ít?

Lý Nguyên để ý thấy nhắc nhở đến từ giao diện Thần Cung.

Hắn cảm thấy rất vừa lòng.

-Mỗi ngày tiến bộ một ít, cứ kiên trì như thế.

Lý Nguyên thầm nghĩ.

Một năm trước, Lý Nguyên thức tỉnh Tâm Linh Thần Cung, học được Quan Nhật Đại Tinh Không, mỗi ngày quan tưởng hai tiếng đồng hồ, chịu đựng qua cơn tra tấn tâm linh và nóng cháy địa ngục là mọi mệt mỏi trên cơ thể đều sẽ tan biến, tác dụng tốt hơn cả ngủ sâu và vật lý trị liệu chuyên sâu.

Từ đó, hắn bắt đầu có thói quen đi đến trường học lúc hơn ba giờ sáng.

Mặc dù là ngày nghỉ, hắn cũng sẽ ở dưới lầu khu chung cư tìm chỗ tu luyện.

Cố gắng đến mức tận cùng.

Nhờ vậy hắn mới có được thành tích tiến bộ vượt bậc về Võ Đạo trong một năm qua.

Lý Nguyên lau khô mồ hôi trên người rồi cất khăn đi.

Hắn chợt cảm giác được gì đó, quay đầu lại nhìn.

-Thiên Hữu? Cậu đi học sớm vậy?



Lý Nguyên mỉm cười nhìn vóc dáng gầy gò đeo ba lô.

Lê Thiên Hữu hơi giật mình nhìn Lý Nguyên:

-Cậu đến sớm hơn cả tớ.

Lý Nguyên vừa lấy cây thương vừa cười nói:

-Tớ mới đến, vừa cất ba lô xong. Trong tiết tự học tối qua, tớ về sớm hơn cậu, nên hôm nay phải cố gắng bù lại mới được.

Lê Thiên Hữu nhìn chằm chằm Lý Nguyên với vẻ nghi ngờ:

-Vậy hả?

Hắn ta đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy rồi.

Trong mỗi tiết tự học buổi tối, hắn ta luôn là người cuối cùng ra khỏi phòng học, bị các bạn học khác trong lớp gọi là “vua chăm chỉ số một”.

Nhưng mà…

Chỉ có Lê Thiên Hữu mới biết, dù hắn ta đi tới phòng học vào lúc sáu giờ rưỡi, sáu giờ mười lăm, thậm chí là sáu giờ, thì lúc nào cũng có một bóng dáng đã đến phòng học rồi, đó chính là Lý Nguyên.

Hôm nay, hắn ta cố tình đi tới phòng học vào lúc năm giờ bốn mươi.

Và Lý Nguyên vẫn đứng trong phòng học như cũ.

Vèo!

Cách đó không xa, Lý Nguyên lấy cây thương ra, yên lặng tu luyện thương pháp.

“Chẳng lẽ ngày nào Lý Nguyên cũng đến trường học lúc năm giờ rưỡi? Thậm chí là sớm hơn nữa?”

Lê Thiên Hữu nhìn Lý Nguyên, không nhịn được mà nghĩ.

Sau đó, hắn ta tự mình lắc đầu.

Không thể nào!

“Nhà mình chỉ cách trường học một con phố, xem như gần lắm rồi. Mình thỉnh thoảng đi học lúc năm giờ hơn, ban ngày sẽ bị buồn ngủ.”

Lê Thiên Hữu thầm nghĩ:

“Nếu muốn giữ tinh thần tỉnh táo cho suốt ngày, thì vẫn phải thức dậy lúc sáu giờ mười lăm mới được.”

Lê Thiên Hữu cũng là kiểu người cực kỳ tự hạn chế.

“Hoàn cảnh gia đình của Lý Nguyên chỉ tốt hơn mình một chút thôi, không đi vật lý trị liệu cao cấp nổi, còn ở xa trường học nữa. Nếu cậu ta muốn đến trường lúc năm giờ rưỡi thì năm giờ phải thức dậy, cơ thể sẽ không chịu nổi. Chắc là cậu ta cũng giống mình, thỉnh thoảng đến trường lúc năm giờ hơn. Chỉ là cả mấy lần đều vừa lúc gặp mình.”

Lê Thiên Hữu suy đoán.

Hắn ta không suy nghĩ nhiều hơn nữa, bắt đầu tu luyện pháp tu hành cơ sở của mình.

Mãi cho đến khi sáu giờ rưỡi, sắc trời sáng hẳn, vài bạn học lục tục đi vào phòng học Võ Đạo.

-Hai vị vua chăm học lại đến trước nhất à?

Vài bạn học trêu ghẹo, sau đó, ai nấy đều tự đi tu luyện.

Không phải học sinh lớp 12-2 không nỗ lực, mà là phần lớn học sinh tập trung cho chương trình học văn hóa, dù có đến sớm thì cũng sẽ đi phòng học văn hóa ôn tập môn văn hóa.

Keng!

Lý Nguyên để thương vào tủ binh khí, ra khỏi phòng học, đi về phía căn tin.

Đến giờ ăn sáng rồi.

Một ngày ba bữa, ăn đúng thời gian quy định, nhiều cơm hoặc ít cơm tùy theo nhu cầu của từng người.

Đây chính là tu dưỡng cơ bản của một học sinh Võ Đạo.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục