Cao Võ Kỷ Nguyên
Chương 19: Tuyệt chiêu Nham Hác Tàng Long
Ăn sáng xong, Lý Nguyên lập tức đến phòng học văn hóa, bắt đầu học môn văn hóa buổi sáng.
Ngày qua ngày, Lý Nguyên cứ tu luyện theo kế hoạch đã định sẵn.
Chương trình học của cấp ba, dù là học sinh học lớp văn hóa hay Võ Đạo thì quá trình học đều vô cùng buồn tẻ và vất vả.
Có điều, Lý Nguyên biết rõ rằng trước nay chưa từng có thiên tài thật sự.
Thiên tài đều từ 99% mồ hôi cộng thêm 1% thiên phú. Chỉ khi đột phá bình cảnh thì cái 1% thiên phú kia mới quan trọng.
Nếu không có 99% mồ hôi thì dù thiên phú có cao hơn nữa, cũng chỉ là lầu các trên không trung.
Bởi vì trên thế giới này không thiếu thiên tài, chỉ thiếu thiên tài nỗ lực.
…
Từng ngày trôi qua, chớp mắt đã tới giữa tháng chín.
Trong lúc này, Lý Nguyên tranh thủ thời gian đến phân điện của Tinh Không Võ Điện tại quận Quan Sơn, tìm chú Chung hỏi mua một hộp Khí Huyết Dược Dịch cơ sở, tốn hết 19.000 Lam Tinh Tệ.
Chú Chung là bạn thân của chú Lý Trường Châu, là Võ Giả vào cấp, cũng là thành viên của Tinh Không Võ Điện, mua Khí Huyết Dược Dịch cơ sở qua ông ấy sẽ được giảm giá.
Dù vậy, số tiền bỏ ra vẫn khiến Lý Nguyên đau lòng.
Nhưng không thể không mua.
Nếu không có Khí Huyết Dược Dịch thì tốc độ tiến bộ tố chất thân thể của hắn sẽ giảm ít nhất một nửa, thậm chí thân thể sẽ bị hao tổn nếu theo không kịp cách tu luyện điên cuồng của hắn.
Võ Đạo không chỉ cần thiên phú, nỗ lực, mà còn cần tiền tài bồi đắp. Cả ba thứ, không thể thiếu một thứ nào.
Từ lúc hắn nghe thầy Hứa nhắc đến “học bổng hạng ba” đến nay đã hơn mười ngày.
Dù rất muốn lấy học bổng, nhưng trong thời gian qua, dù là lúc học lớp Võ Đạo hay là gặp thầy Hứa trong các giờ khác, hắn đều không nhắc đến chuyện học bổng, giống như hai bên chưa từng nói chuyện đó với nhau.
“Mình chỉ có thể chờ chứ không thể đi đòi học bổng.”
Lý Nguyên thầm nghĩ.
Bởi vì hắn không có tư cách.
Thầy Hứa Bác không nhắc tới, nghĩa là đã gặp phải khó xử gì đó. Nếu hắn chủ động đi hỏi sẽ chỉ khiến thầy không vui.
…
Chớp mắt đã trôi qua năm ngày.
Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi con đường nhựa bên ngoài tòa nhà giảng dạy lớp 12.
Trong phòng Võ Đạo trống trải của lớp 11 và 12, hơn mười học sinh đang tu luyện.
Bên kia sân, Lý Nguyên đắm chìm trong tu luyện thương pháp.
Hắn đứng một chỗ, tay cầm thương, cả người sừng sững như cự thạch, ẩn chứa một loại uy áp vô hình.
Hắn luyện đi luyện lại các loại kỹ xảo dùng thương.
Vèo!
Mũi thương vẽ ra từng đường cong vô hình trên không trung, tạo nên từng nét ảo ảnh, như là gió to đâm mạnh ra ngoài.
Ầm!
Bóng thương chợt kéo dài lưu loát.
Mỗi lần Lý Nguyên xoay người vung thương, đâm ra, đón đánh, chống xuống, đều dừng chính xác ngay tại điểm mình đã định ra trước.
Khi cột sống dựng thẳng, phần eo xoay chuyển, cơ bắp gân cốt cả người đều động theo thương dài, đạt tới cảnh giới cực cao là thân, tâm và kỹ kết hợp với nhau.
Lý Nguyên vừa mới dùng thương bày ra thế phòng thủ, đột nhiên cầm thương đâm mạnh ra trước, giống như một con rồng lớn ẩn núp trong muôn vàn khe núi lấy đà lao ra.
Mọi thứ vô cùng bình thường trước khi một thương kia bùng nổ.
Khi thương lao ra, uy thế khủng bố đến cực điểm.
Ầm!
Bóng thương chợt trở nên mơ hồ, không khí râm ran tiếng nổ vang.
Một màn này khiến cho các bạn học xung quanh đều giật mình, không nhịn được quay lại nhìn một chiêu mà Lý Nguyên vừa thi triển.
“Cuối cùng cũng hoàn thiện sát chiêu này rồi! Nham Hác Tàng Long!”
Lý Nguyên rút thương lại, trong mắt mơ hồ lóe sáng:
“Phối hợp sát chiêu này với sát chiêu Bàn Cơ Chỉ Trụ do mình sáng chế ra, vậy là có thể kết hợp một công một thủ rồi. Vậy là mình hoàn toàn có hy vọng đánh được 500 điểm, đạt cấp Hoàng Kim trong Cận Chiến Tinh Không Online.”
Cận Chiến Tinh Không Online quy định: Trước năm mười tám tuổi đánh được 500 điểm cấp Hoàng Kim là sẽ được thưởng năm mươi ngàn Lam Tinh Tệ.
– Ơ?
Lý Nguyên chợt để ý thấy nhắc nhở đến từ giao diện Thần Cung.
[Cảnh giới thương pháp từ 40% cấp ba tăng lên 46% cấp ba]
“Mới sáng chế ra một tuyệt chiêu này, cảnh giới thương pháp của mình đã tăng lên 6%?”
Lý Nguyên nở nụ cười.
Kiểu tăng lên này nằm trong dự liệu của hắn.
Lý Nguyên còn nhớ, lúc sắp đến kỳ thi cuối kỳ học kỳ hai, cảnh giới thương pháp của hắn luôn mắc kẹt ở 99% cấp hai, khó mà đột phá được.
Khi ấy Hứa Bác đã cho hắn ba lời khuyên.
Thứ nhất, quyền pháp và thương pháp đều phải kết hợp với tâm, khi mức độ khống chế cơ thể dần tăng lên, sức mạnh cơ thể được phát huy tới mức độ lớn nhất, quyền pháp và thân pháp đều sẽ tăng lên không ngừng và ngược lại.
Thứ hai, thương pháp là công cụ!
Tu luyện thương pháp, bản chất là sự phối hợp của người, tâm và công cụ. Vũ khí là vật ngoài thân, không phải là ý chí của cơ thể, nên khó tu luyện hơn; nhưng vũ khí có thể vượt qua sức mạnh thân thể, cũng có thể phát huy sức chiến đấu kinh khủng vượt quá cơ thể.
Thứ ba, luyện thương mà bị chững, có thể thử nghiệm từ quyền hóa thương!
“Trong lịch sử, Hình Ý Quyền trong Truyền Võ là được diễn biến từ thương thuật.”
Lý Nguyên nhủ thầm:
“Vận dụng kình lực trong thương pháp, biến hóa kỹ xảo, dung nhập vào quyền thuật tay không, thật sự bỏ súng thành quyền. Thời đại này, phương pháp luyện đứng tấn trong pháp tu hành phối hợp với hô hấp pháp, khiến hiệu quả tu luyện thân thể vượt xa người xưa, cả nền văn minh nhân loại đều bước lên con đường tiến hóa sinh mệnh, lần lượt phá vỡ giới hạn cuối cùng của sinh mệnh, cuối cùng tạo ra một Võ Giả có thể lên trời xuống đất, nhưng nguyên lý căn bản của kỹ thuật Võ Đạo lại không đổi.”
Lý Nguyên nhớ lại:
“Bàn Thạch Quyền Pháp và Hình Ý Quyền trong Truyền Võ có hiệu quả như nhau, đều có thể hóa thành thương pháp.”
Đây là phương hướng mà Lý Nguyên lựa chọn sau khi được thầy Hứa chỉ bảo.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn điên cuồng nghiên cứu Bàn Thạch Quyền Pháp.
Quyền pháp, thương pháp và thân pháp trước nay đều không đứng độc lập, mà tương quan lẫn nhau.
Ở kỳ thi cuối cùng của lớp 11, Lý Nguyên không thể đột phá.
Vì vậy, trong kỳ nghỉ, hắn không hề buông thả, vẫn luôn điên cuồng suy nghĩ.
Theo tinh thần lực tăng tiến từng bước, cuối cùng, trước khi khai giảng nửa tháng, Lý Nguyên đã lấy thương pháp cơ bản làm nền tảng, kết hợp với bí mật bên trong Bàn Thạch Quyền Pháp, sáng tạo ra tuyệt chiêu thương pháp theo đúng nghĩa đen của mình… Bàn Cơ Chỉ Trụ.
Lý Nguyên đã dung hợp hai chiêu Bàn Cơ Khai Lập và Thế Như Chỉ Trụ của Bàn Thạch Quyền Pháp thành chiêu thương pháp này.
Bất kể là pháp tu hành Bàn Thạch hay Bàn Thạch Quyền Pháp thì đều coi trọng nền tảng, lực khởi đất đai, là chiêu phòng ngự mạnh nhất trong bảy pháp tu hành cơ sở.
Chiêu thương pháp này cũng là chiêu phòng ngự.
Sáng tạo ra Bàn Cơ Chỉ Trụ, làm thương pháp của Lý Nguyên đang kẹt ở 99% cấp hai đột phá luôn lên cấp ba.
Trong bài kiểm tra khi mới khai giảng, đấu với thầy Hứa, cũng nhờ tuyệt chiêu này, Lý Nguyên mới có thể chống đỡ được mười mấy chiêu.
Thương thức phòng ngự chỉ có thể bảo vệ tính mạng.
Muốn giết địch? Phải tấn công.
Vì vậy, hai tháng qua, Lý Nguyên vẫn luôn suy nghĩ phải làm sao mới sáng tạo ra được một chiêu công kích.
“Bàn Thạch Quyền Pháp thiên về phòng ngự nên sáng tạo ra tuyệt chiêu phòng ngự rất dễ, nhưng muốn sáng tạo ra tuyệt chiêu công kích lại rất khó khăn.”
Ngày qua ngày, Lý Nguyên cứ tu luyện theo kế hoạch đã định sẵn.
Chương trình học của cấp ba, dù là học sinh học lớp văn hóa hay Võ Đạo thì quá trình học đều vô cùng buồn tẻ và vất vả.
Có điều, Lý Nguyên biết rõ rằng trước nay chưa từng có thiên tài thật sự.
Thiên tài đều từ 99% mồ hôi cộng thêm 1% thiên phú. Chỉ khi đột phá bình cảnh thì cái 1% thiên phú kia mới quan trọng.
Nếu không có 99% mồ hôi thì dù thiên phú có cao hơn nữa, cũng chỉ là lầu các trên không trung.
Bởi vì trên thế giới này không thiếu thiên tài, chỉ thiếu thiên tài nỗ lực.
…
Từng ngày trôi qua, chớp mắt đã tới giữa tháng chín.
Trong lúc này, Lý Nguyên tranh thủ thời gian đến phân điện của Tinh Không Võ Điện tại quận Quan Sơn, tìm chú Chung hỏi mua một hộp Khí Huyết Dược Dịch cơ sở, tốn hết 19.000 Lam Tinh Tệ.
Chú Chung là bạn thân của chú Lý Trường Châu, là Võ Giả vào cấp, cũng là thành viên của Tinh Không Võ Điện, mua Khí Huyết Dược Dịch cơ sở qua ông ấy sẽ được giảm giá.
Dù vậy, số tiền bỏ ra vẫn khiến Lý Nguyên đau lòng.
Nhưng không thể không mua.
Nếu không có Khí Huyết Dược Dịch thì tốc độ tiến bộ tố chất thân thể của hắn sẽ giảm ít nhất một nửa, thậm chí thân thể sẽ bị hao tổn nếu theo không kịp cách tu luyện điên cuồng của hắn.
Võ Đạo không chỉ cần thiên phú, nỗ lực, mà còn cần tiền tài bồi đắp. Cả ba thứ, không thể thiếu một thứ nào.
Từ lúc hắn nghe thầy Hứa nhắc đến “học bổng hạng ba” đến nay đã hơn mười ngày.
Dù rất muốn lấy học bổng, nhưng trong thời gian qua, dù là lúc học lớp Võ Đạo hay là gặp thầy Hứa trong các giờ khác, hắn đều không nhắc đến chuyện học bổng, giống như hai bên chưa từng nói chuyện đó với nhau.
“Mình chỉ có thể chờ chứ không thể đi đòi học bổng.”
Lý Nguyên thầm nghĩ.
Bởi vì hắn không có tư cách.
Thầy Hứa Bác không nhắc tới, nghĩa là đã gặp phải khó xử gì đó. Nếu hắn chủ động đi hỏi sẽ chỉ khiến thầy không vui.
…
Chớp mắt đã trôi qua năm ngày.
Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi con đường nhựa bên ngoài tòa nhà giảng dạy lớp 12.
Trong phòng Võ Đạo trống trải của lớp 11 và 12, hơn mười học sinh đang tu luyện.
Bên kia sân, Lý Nguyên đắm chìm trong tu luyện thương pháp.
Hắn đứng một chỗ, tay cầm thương, cả người sừng sững như cự thạch, ẩn chứa một loại uy áp vô hình.
Hắn luyện đi luyện lại các loại kỹ xảo dùng thương.
Vèo!
Mũi thương vẽ ra từng đường cong vô hình trên không trung, tạo nên từng nét ảo ảnh, như là gió to đâm mạnh ra ngoài.
Ầm!
Bóng thương chợt kéo dài lưu loát.
Mỗi lần Lý Nguyên xoay người vung thương, đâm ra, đón đánh, chống xuống, đều dừng chính xác ngay tại điểm mình đã định ra trước.
Khi cột sống dựng thẳng, phần eo xoay chuyển, cơ bắp gân cốt cả người đều động theo thương dài, đạt tới cảnh giới cực cao là thân, tâm và kỹ kết hợp với nhau.
Lý Nguyên vừa mới dùng thương bày ra thế phòng thủ, đột nhiên cầm thương đâm mạnh ra trước, giống như một con rồng lớn ẩn núp trong muôn vàn khe núi lấy đà lao ra.
Mọi thứ vô cùng bình thường trước khi một thương kia bùng nổ.
Khi thương lao ra, uy thế khủng bố đến cực điểm.
Ầm!
Bóng thương chợt trở nên mơ hồ, không khí râm ran tiếng nổ vang.
Một màn này khiến cho các bạn học xung quanh đều giật mình, không nhịn được quay lại nhìn một chiêu mà Lý Nguyên vừa thi triển.
“Cuối cùng cũng hoàn thiện sát chiêu này rồi! Nham Hác Tàng Long!”
Lý Nguyên rút thương lại, trong mắt mơ hồ lóe sáng:
“Phối hợp sát chiêu này với sát chiêu Bàn Cơ Chỉ Trụ do mình sáng chế ra, vậy là có thể kết hợp một công một thủ rồi. Vậy là mình hoàn toàn có hy vọng đánh được 500 điểm, đạt cấp Hoàng Kim trong Cận Chiến Tinh Không Online.”
Cận Chiến Tinh Không Online quy định: Trước năm mười tám tuổi đánh được 500 điểm cấp Hoàng Kim là sẽ được thưởng năm mươi ngàn Lam Tinh Tệ.
– Ơ?
Lý Nguyên chợt để ý thấy nhắc nhở đến từ giao diện Thần Cung.
[Cảnh giới thương pháp từ 40% cấp ba tăng lên 46% cấp ba]
“Mới sáng chế ra một tuyệt chiêu này, cảnh giới thương pháp của mình đã tăng lên 6%?”
Lý Nguyên nở nụ cười.
Kiểu tăng lên này nằm trong dự liệu của hắn.
Lý Nguyên còn nhớ, lúc sắp đến kỳ thi cuối kỳ học kỳ hai, cảnh giới thương pháp của hắn luôn mắc kẹt ở 99% cấp hai, khó mà đột phá được.
Khi ấy Hứa Bác đã cho hắn ba lời khuyên.
Thứ nhất, quyền pháp và thương pháp đều phải kết hợp với tâm, khi mức độ khống chế cơ thể dần tăng lên, sức mạnh cơ thể được phát huy tới mức độ lớn nhất, quyền pháp và thân pháp đều sẽ tăng lên không ngừng và ngược lại.
Thứ hai, thương pháp là công cụ!
Tu luyện thương pháp, bản chất là sự phối hợp của người, tâm và công cụ. Vũ khí là vật ngoài thân, không phải là ý chí của cơ thể, nên khó tu luyện hơn; nhưng vũ khí có thể vượt qua sức mạnh thân thể, cũng có thể phát huy sức chiến đấu kinh khủng vượt quá cơ thể.
Thứ ba, luyện thương mà bị chững, có thể thử nghiệm từ quyền hóa thương!
“Trong lịch sử, Hình Ý Quyền trong Truyền Võ là được diễn biến từ thương thuật.”
Lý Nguyên nhủ thầm:
“Vận dụng kình lực trong thương pháp, biến hóa kỹ xảo, dung nhập vào quyền thuật tay không, thật sự bỏ súng thành quyền. Thời đại này, phương pháp luyện đứng tấn trong pháp tu hành phối hợp với hô hấp pháp, khiến hiệu quả tu luyện thân thể vượt xa người xưa, cả nền văn minh nhân loại đều bước lên con đường tiến hóa sinh mệnh, lần lượt phá vỡ giới hạn cuối cùng của sinh mệnh, cuối cùng tạo ra một Võ Giả có thể lên trời xuống đất, nhưng nguyên lý căn bản của kỹ thuật Võ Đạo lại không đổi.”
Lý Nguyên nhớ lại:
“Bàn Thạch Quyền Pháp và Hình Ý Quyền trong Truyền Võ có hiệu quả như nhau, đều có thể hóa thành thương pháp.”
Đây là phương hướng mà Lý Nguyên lựa chọn sau khi được thầy Hứa chỉ bảo.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn điên cuồng nghiên cứu Bàn Thạch Quyền Pháp.
Quyền pháp, thương pháp và thân pháp trước nay đều không đứng độc lập, mà tương quan lẫn nhau.
Ở kỳ thi cuối cùng của lớp 11, Lý Nguyên không thể đột phá.
Vì vậy, trong kỳ nghỉ, hắn không hề buông thả, vẫn luôn điên cuồng suy nghĩ.
Theo tinh thần lực tăng tiến từng bước, cuối cùng, trước khi khai giảng nửa tháng, Lý Nguyên đã lấy thương pháp cơ bản làm nền tảng, kết hợp với bí mật bên trong Bàn Thạch Quyền Pháp, sáng tạo ra tuyệt chiêu thương pháp theo đúng nghĩa đen của mình… Bàn Cơ Chỉ Trụ.
Lý Nguyên đã dung hợp hai chiêu Bàn Cơ Khai Lập và Thế Như Chỉ Trụ của Bàn Thạch Quyền Pháp thành chiêu thương pháp này.
Bất kể là pháp tu hành Bàn Thạch hay Bàn Thạch Quyền Pháp thì đều coi trọng nền tảng, lực khởi đất đai, là chiêu phòng ngự mạnh nhất trong bảy pháp tu hành cơ sở.
Chiêu thương pháp này cũng là chiêu phòng ngự.
Sáng tạo ra Bàn Cơ Chỉ Trụ, làm thương pháp của Lý Nguyên đang kẹt ở 99% cấp hai đột phá luôn lên cấp ba.
Trong bài kiểm tra khi mới khai giảng, đấu với thầy Hứa, cũng nhờ tuyệt chiêu này, Lý Nguyên mới có thể chống đỡ được mười mấy chiêu.
Thương thức phòng ngự chỉ có thể bảo vệ tính mạng.
Muốn giết địch? Phải tấn công.
Vì vậy, hai tháng qua, Lý Nguyên vẫn luôn suy nghĩ phải làm sao mới sáng tạo ra được một chiêu công kích.
“Bàn Thạch Quyền Pháp thiên về phòng ngự nên sáng tạo ra tuyệt chiêu phòng ngự rất dễ, nhưng muốn sáng tạo ra tuyệt chiêu công kích lại rất khó khăn.”
— Hết chương —