Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 20: Bài kiểm tra của Hứa Bác
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 20: Bài kiểm tra của Hứa Bác

Bảy pháp tu hành cơ bản, bao gồm cả bảy quyền pháp như Liệt Diễm quyền pháp, Chân Kim quyền pháp, đều thiên về công kích, giúp Lý Nguyên dễ sáng tạo ra tuyệt chiêu tấn công hơn.

Hắn tu luyện quyền pháp và thương pháp hết lần này đến lần khác.

Cảnh giới kỹ thuật tăng lên, Lý Nguyên đã hoàn toàn nghĩ thông suốt khái niệm hồi mã thương.

“Hồi mã thương, ý là thấy địch yếu, giả vờ thua bỏ chạy, rồi đột ngột quay lại phản kích, đây là thương thuật ở trên ngựa.”

Lý Nguyên thầm nghĩ:

“Bàn Thạch Thương Pháp của mình thiên về phòng ngự, dù là vận chuyển kình lực, chuyển động bước chân hay cách cầm thương đều nghiêng về phía phòng ngự theo bản năng.”

“Như vậy, nếu chủ động tấn công, khi các chiêu thức đang chuyển đổi, rất dễ bị kẻ địch nhìn thấu. Chỉ có phòng thủ rồi phản công. Lấy thủ thay công, thủ đến khi kẻ địch khinh thường, thủ đến khi kẻ địch điên cuồng tấn công rồi mệt mỏi mới đột ngột đánh ra, một chiêu là giết được đối phương.”

Đôi mắt Lý Nguyên sáng lên.

Dựa vào khái niệm này, Lý Nguyên cuối cùng đã sáng tạo ra sát chiêu Nham Hác Tàng Long.

Lý Nguyên suy nghĩ:

“Theo những gì thầy Hứa đã chỉ dạy riêng trong lớp Võ Đạo nửa tháng nay. Cấp một và cấp hai là nền móng của kỹ thuật.”

Trong mấy lần lên lớp gần đây, thầy Hứa đều chỉ bảo riêng cho Lý Nguyên.

Lý Nguyên thầm nghĩ:

“Cảnh giới cấp ba chú trọng người, tâm và vũ khí phối hợp với nhau, cố gắng phát huy sức mạnh thân thể lên một trăm phần trăm. Bình thường mình thi triển thương pháp, quyền pháp theo bản năng, đều khó mà phát huy được tới một trăm phần trăm. Chỉ có tìm cơ hội thi triển tuyệt chiêu mới có thể làm được điều đó.”

Chiêu số có thể bùng nổ một trăm phần trăm sức mạnh thân thể mới gọi là tuyệt chiêu.

Bây giờ Lý Nguyên mới sáng tạo ra được hai tuyệt chiêu này.

“Sau này, nếu mình có thể sáng tạo ra nhiều tuyệt chiêu hơn.”

Lý Nguyên dần dần nghĩ tới tương lai:

“Thậm chí nếu có một ngày, mình tùy tiện vung ra một quyền, một thương, cũng có thể vận chuyển toàn bộ kình lực mà không hao tổn một chút sức mạnh nào thì có thể đột phá cảnh giới cấp bốn rồi.”

Theo lời giảng của thầy Hứa, cảnh giới cấp bốn còn được gọi là Nhân Khí Hợp Nhất, hay Nhân Tâm Khí hợp nhất.

Vào thời cổ đại, nếu kỹ thuật đạt tới cấp bốn thì đều miễn cưỡng có tư cách được gọi là thương pháp đại sư, quyền pháp đại sư.

Lý Nguyên khẽ lắc đầu:

“Nhân Khí Hợp Nhất à? Hơi xa. Vẫn nên tiếp tục nghĩ ra tuyệt chiêu thì tốt hơn.”

Mỗi một tuyệt chiêu đều bao hàm phương thức phát lực đặc biệt nào đó của cơ thể đã đạt viên mãn.

Sáng tạo ra càng nhiều tuyệt chiêu, cuối cùng, tự nhiên hắn sẽ bước vào cảnh giới cấp bốn.

- Phù!

Vù!

Lý Nguyên tiếp tục luyện thương pháp, luyện cho quen chiêu thức Nham Hác Tàng Long này.

“Ngày kia được nghỉ, có đủ thời gian, phải cố gắng nâng điểm lên cấp Hoàng Kim 500 điểm.”



Lý Nguyên thầm hạ quyết tâm.

Hắn không đợi được tiền học bổng.

Nếu muốn giảm bớt áp lực kinh tế cho gia đình, hắn chỉ có thể tự nghĩ cách.

Lý Nguyên đã nhòm ngó tiền thưởng của Cận Chiến Tinh Không Online từ lâu rồi.

Tầng một, tòa nhà văn phòng.

Văn phòng của thầy Hứa thật ra là một phòng Võ Đạo rộng rãi.

- Thằng nhóc này, tiến bộ nhanh thật.

Thầy Hứa Bác trông như cây cột điện sắt mặc đồng phục tập võ, đứng ở giữa phòng Võ Đạo.

Trước mặt ông ta có rất nhiều ánh sáng ngưng tụ lại, bất ngờ hình thành một màn sáng cao khoảng hai mét, rộng khoảng hai mét rưỡi.

Trên màn sáng đang hiển thị phòng Võ Đạo của lớp 12-2.

Trên màn hình phóng đại là hình ảnh Lý Nguyên đang thi triển chiêu Nham Hác Tàng Long.

- Cũng rất kiên trì, lâu vậy rồi mà vẫn không đến hỏi mình.

Hứa Bác nở nụ cười hài hước.

Là chủ nhiệm lớp, lại là thầy giáo đặc biệt của trường, quyền hạn của ông ta ở trường rất cao, có thể tùy ý lấy được camera giám sát của các lớp.

Vì vậy, hôm đó nhìn thấy Lý Nguyên đến trường lúc hơn bốn giờ, ông ta đã đặc biệt chú ý tới hắn, cũng lấy rất nhiều video giám sát của phòng học trước đó.

Sau khi điều tra, Hứa Bác từng trải sự đời cũng phải giật mình.

Bây giờ, mỗi ngày Hứa Bác đều đến trường lúc hơn ba giờ để xem hắn, cũng đã kéo dài được một năm rồi, chưa có ngày nào ngừng nghỉ.

“Có quyết tâm, có nghị lực, là một hạt giống tốt.”

Hứa Bác thầm nói:

“Huống hồ, suy đoán trước kia của mình rất đúng, gia cảnh của em ấy rất bình thường, có thể huấn luyện điên cuồng như thế mà cơ thể vẫn chịu được? Xem ra thiên phú cơ thể của em ấy rất đáng sợ.”

Hứa Bác cũng không biết đến sự tồn tại của Quan Đại Nhật Tinh Không kinh.

Ông ta cho rằng Lý Nguyên có thể kiên trì huấn luyện mà sinh khí dồi dào như thế suốt một ngày dài là do thiên phú dị bẩm.

Ánh mắt ông ta rất cao, biết trên thế giới có rất nhiều thiên tài đặc biệt, biểu hiện của Lý Nguyên chưa là gì cả.

Cái Hứa Bác coi trọng nhất chính là nghị lực và ngộ tính của hắn.

“Có thiên phú cũng không tính là gì, mấu chốt là phải cố gắng để phát huy thiên phú này.”

Thế nhưng, dù sau khi điều tra rõ ràng, ngoài việc chỉ bảo trên lớp như bình thường, Hứa Bác vẫn không áp dụng bất kỳ biện pháp nào khác.

Ông ta còn phải quan sát và kiểm tra Lý Nguyên nữa.

Có thiên phú thì nhất định phải dùng tài nguyên và quan hệ của mình để đào tạo sao? Ai quy định chứ? Lý Nguyên cũng đâu có phải là con ruột của ông ta.

Chỉ là một học sinh mà thôi.

Vì vậy, ông ta muốn lợi dụng chuyện học bổng để xem tính cách của Lý Nguyên.



Nếu chỉ chờ mấy ngày mà Lý Nguyên đã nóng vội chạy tới hỏi, Hứa Bác cũng sẽ đi xin học bổng giúp, thậm chí còn giúp xin học bổng bậc hai, làm hết trách nhiệm của một người thầy.

Thế nhưng, sau khi ông ta làm tròn trách nhiệm, cũng không có gì hơn nữa. Bởi vì hạt giống đáng để Hứa Bác xem trọng không nên là người bình thường.

“Cũng đủ rồi. Lớp 12 vô cùng quan trọng, không thể chậm trễ quá lâu. Huống hồ, rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, không thể yêu cầu quá khắc nghiệt.”

Hứa Bác nhìn chằm chằm vào màn sáng, nói:

- Hắc Cẩu, kết nối với hiệu trưởng cho tôi.

- Rõ, chủ nhân.

Tít tít!

Hình ảnh trên màn sáng thay đổi.

Rất nhanh.

Trên màn sáng xuất hiện khung cảnh một văn phòng, một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi ngồi trước bàn làm việc.

Nếu Lý Nguyên nhìn thấy người trung niên này, chắc chắn hắn sẽ nhận ra, người này chính là hiệu trưởng của trường, Đàm Chấn Long.

Thật ra Đàm Chấn Long đã hơn bảy mươi tuổi rồi.

Ở thời đại này, tuổi nghỉ hưu của người thường là tám mươi tuổi, nếu là Võ Giả thì có thể kéo dài tới một trăm tuổi.

Hứa Bác trực tiếp mở miệng:

- Lão Đàm.

Hiệu trưởng Đàm cười hỏi:

- Hứa Bác. Tối rồi thầy còn gọi cho tôi, có chuyện gì sao?

Hứa Bác đi thẳng vào vấn đề:

- Tôi muốn xin một học bổng đặc biệt, mong thầy phê duyệt.

- Học bổng đặc biệt?

Hiệu trưởng Đàm đang xem văn kiện, nụ cười trên mặt cứng lại.

Ông ta vô thức nghi ngờ mình nghe nhầm rồi:

- Hứa Bác, thầy nói là đặc biệt?

Hứa Bác trợn mắt:

- Chứ không thì sao? Lão Đàm, đừng nói nhảm nữa, mau duyệt đi.

Hiệu trưởng Đàm cảm thấy đau đầu.

Làm hiệu trưởng, quyền lực của ông ta vô cùng lớn, theo lý thì tất cả các giáo viên đều là cấp dưới của ông ta. Nhưng địa vị của Hứa Bác lại rất đặc biệt.

- Hứa Bác, không phải tôi không chịu duyệt cho thầy.

Hiệu trưởng Đàm nhấc mí mắt lên, bất đắc dĩ nói:

- Học bổng đặc biệt chứ không phải học bổng bậc một, học bổng bậc một chỉ được một trăm ngàn Lam Tinh Tệ thôi, tôi phê được ngay. Nhưng học bổng đặc biệt có đến năm trăm ngàn Lam Tinh Tệ, dù tôi đồng ý thì cũng phải báo lên cho Bộ Giáo Dục.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục