Cao Võ Kỷ Nguyên
Chương 3: Lý Nguyên (3)
Lý Nguyên khẽ cười.
Tố chất cơ thể của Châu Khải rất tầm thường, còn thiếu chút nữa mới lên cấp bốn, nhưng thành tích văn hóa của hắn ta rất tốt, có thể xếp trong top 50 của khóa.
Tài nguyên quốc gia có hạn, số học sinh trúng tuyển vào các trường đại học Võ Đạo chung quy là số ít.
Phần lớn học sinh, cuối cùng đều trúng tuyển vào các trường đại học khác nhau dựa trên điểm văn hóa.
- Tố chất thân thể của Vạn Tiêu rất tốt, thức tỉnh linh tính Võ Đạo cũng bình thường mà.
Lý Nguyên cười nói:
- Hơn nữa, thi đại học là cuộc cạnh tranh của học sinh lớp 12 cả tỉnh, thậm chí cả nước, đâu phải cạnh tranh riêng với Vạn Tiêu.
Vạn Tiêu thức tỉnh linh tính Võ Đạo, Lý Nguyên chỉ thấy vui thay cho hắn ta.
Cả trường đã có hơn sáu mươi học sinh lớp 12 thức tỉnh linh tính Võ Đạo, nếu nhìn ra cả tỉnh, cả nước thì còn nhiều nữa.
Lo lắng cho người khác chẳng bằng phát triển bản thân, đây chính là đạo lý mà Lý Nguyên đã biết từ nhỏ.
Vạn Tiêu thức tỉnh thành công đã khiến các bạn học còn lại vô cùng kích thích, những người chưa kiểm tra đều mang chút mong đợi.
Tổ thứ tư, tổ thứ năm… đều thất bại.
Cuối cùng, cả lớp 12-2 đi kiểm tra, chỉ có mình Vạn Tiêu thức tỉnh linh tính Võ Đạo.
Khi tất cả các học sinh quay lại phòng học, thầy Hứa vóc dáng vạm vỡ đảo mắt qua cả lớp, trầm giọng nói:
- Được rồi, hôm nay tu hành cơ bản đến đây là xong, tất cả dừng lại.
Xoạt!
Xoạt!
Ngay lập tức, tất cả học sinh đều dừng lại, có nhiều học sinh đã tê mỏi hết cả hai chân.
Nhưng sợ thầy Hứa quá nghiêm khắc, không có ai dám nằm xuống.
Pháp tu hành cơ sở tiêu hao rất nhiều thể lực.
Dù hầu hết học sinh lớp 12 đều có tố chất cơ thể đạt cấp bốn, nhưng tu luyện kéo dài suốt hai giờ, phần lớn mọi người đều cảm thấy quá sức.
- Có bạn thức tỉnh được linh tính Võ Đạo là chuyện tốt, không thành công cũng đừng thất vọng. Tháng giêng thi kiểm tra, tháng tư thi thống nhất, nhà trường cũng sẽ chia ra tổ chức một lần kiểm tra linh tính nữa.
- Trước khi thi đại học còn có một đợt kiểm tra linh tính thống nhất cả nước nữa. Chỉ cần thức tỉnh linh tính trước khi thi đại học, điểm Võ Đạo của các em đều sẽ được cộng.
Thầy Hứa trầm giọng nói:
- Nhưng hãy nhớ kỹ, điểm thi mới là chính, điểm chính đủ cao thì điểm cộng mới có tác dụng. Dù là lớp tinh anh, cũng không phải ai cũng có thể thi đậu đại học Võ Đạo.
- Làm sao để có được thành tích? Hãy cố gắng!
- Giống như Lý Nguyên, không được cộng điểm linh tính, điểm Võ Đạo vẫn có thể hơn tám trăm, áp đảo hơn phân nửa học sinh lớp tinh anh.
Thầy Hứa quát mắng:
- Chắc không cần tôi phải nói nhiều về mức độ chịu khó của em ấy!
Hầu hết các bạn học đều nhìn về phía Lý Nguyên, trong mắt phần lớn đều là vẻ khâm phục.
Sự chịu khó của Lý Nguyên trong việc tu luyện đã nổi tiếng cả khóa 12 rồi.
Châu Khải ở bên cạnh nhỏ giọng thì thầm:
- Anh Nguyên, thầy Hứa lại kéo thù hận về cho anh rồi.
Lý Nguyên cười bất đắc dĩ.
Từ khi điểm Võ Đạo lọt vào top 500 của khóa, hắn đã quen làm “con nhà người ta” rồi.
Thầy Hứa tên Hứa Bác, là chủ nhiệm lớp Võ Đạo của Lý Nguyên và mọi người, là một trong hai thầy Võ Đạo đặc cấp của trường trung học số 1 quận Quan Sơn.
Theo Lý Nguyên biết, tố chất thân thể của thầy Hứa đã vượt qua cấp mười lăm, là nhân vật không tầm thường trong số các Võ Giả vào cấp. Ông ta vốn là Võ Giả trong quân đội, sau khi bị thương lui về hậu phương mới tới trường trung học số 1 quận Quan Sơn dạy học.
Phải biết rằng, tố chất thân thể vượt qua cấp chín thì đã thuộc phạm vi Võ Giả rồi, có địa vị cực cao trong xã hội.
Người trưởng thành bình thường cũng chỉ có tố chất thân thể ở cấp bốn, cấp năm thôi.
- Các em đang ở giai đoạn tố chất thân thể tăng lên cực nhanh, lớp 12 còn là lớp quyết định vận mệnh của các em nữa. Tuyệt đối không thể lười biếng.
Thầy Hứa còn đang dạy dỗ:
- Bây giờ, các em nghỉ ngơi nửa tiếng rồi kiểm tra kỹ thuật theo thứ tự.
Thầy Hứa dạy dỗ xong thì xoay người rời đi.
- Hả?
- Kiểm tra kỹ thuật á?
- Lại bị thầy Hứa cho ăn hành rồi, tớ cược cậu không đỡ nổi ba chiêu.
- Chẳng lẽ cậu thì đỡ được ba chiêu của thầy Hứa à?
Nhiều học sinh nhỏ giọng trao đổi, đều rất hưng phấn.
Trong mắt Lý Nguyên có một tia sáng khó hiểu.
Lam Tinh, thậm chí là bảy tinh cầu lớn, đều luôn phải đối mặt với sự uy hiếp của chiến tranh, những Võ Giả mạnh sẽ phát huy tác dụng quan trọng.
Vì vậy, toàn dân tu luyện Võ Đạo là nhận thức chung.
Trong xã hội loài người, cường giả Võ Đạo đứng đầu có địa vị cực cao.
Những học sinh giống như Lý Nguyên càng vô cùng sùng bái cường giả Võ Đạo.
Hứa Bác đã là một trong những cường giả Võ Đạo cao cấp mà những học sinh như Lý Nguyên được tiếp xúc trực tiếp.
Châu Khải hưng phấn nói:
- Anh Nguyên, kiểm tra kỹ thuật là thế mạnh của anh còn gì.
Lý Nguyên cười nói:
- Cậu lo nghĩ cho mình trước đi, vừa nãy anh quan sát cậu đứng tấn, không tiến bộ gì so với học kỳ trước cả. Lát nữa đừng để bị gậy của thầy Hứa đánh ngã nhào, vậy thì sẽ mất hết mặt mũi trước Bành Linh Linh đó.
Bành Linh Linh là người Châu Khải yêu đơn phương.
Sắc mặt Châu Khải cứng đờ, hắn ta ngại ngùng nói:
- Em không định thi vào đại học Võ Đạo, Linh Linh sẽ không để ý đâu.
…
Trong phòng học, mỗi học sinh đều lấy vũ khí của mình từ tủ vũ khí phía sau giá vũ khí ra, sau đó mặc đồ bảo hộ vào.
Ở thời đại này, mỗi học sinh cấp ba đều được nhà nước thống nhất trang bị một, hai món vũ khí lạnh chưa mài lưỡi bén, chủ yếu là đao, súng, khiên. Một số ít người sẽ chọn búa, kích, kiếm.
Còn về các loại binh khí chùy, việt, câu, xiên, roi, giản thì sao? Gần như không có học sinh nào lựa chọn.
Tu luyện vũ khí lạnh thì đao, thương mới là chủ đạo.
Điểm thi đại học môn Võ Đạo cơ bản là 1000 điểm, cấu thành từ tố chất thân thể, kỹ thuật Võ Đạo, thành tích văn hóa, chiếm tỷ lệ theo thứ tự là 50%, 40% và 10%.
Nếu thức tỉnh linh tính thì sẽ được cộng điểm.
Vì vậy, kiểm tra kỹ thuật vô cùng quan trọng, là môn quan trọng nhất mà các học sinh phải tập luyện hằng ngày.
Nếu chỉ có tố chất thân thể tốt thì không lên đại học Võ Đạo được.
Vèo!
Lý Nguyên cũng lấy binh khí của riêng mình từ trong tủ binh khí ra, là một cây thương màu đen, dài gần ba mét, nặng khoảng 5kg.
Nói là thương nhưng đầu thương chỉ là đồ trang trí, gần với côn dài hơn. Dù sao cũng là đồ nhà nước phân phát, chỉ dùng để tu luyện chứ không chiến đấu thật.
- Phù!
Lý Nguyên cầm lấy cây thương, vung ra giống như tùy ý.
Xoẹt!
Mũi thương đâm thẳng vào chỗ trống, đã mơ hồ có cảm giác xé hư không, làm các bạn học ở bên cạnh thay đổi sắc mặt.
Dựa vào sức mạnh của Lý Nguyên, một động tác đâm xuống, dù không là lưỡi bén thì uy lực cũng rất lớn.
- Loại thương lớn này, trong lớp chúng ta chỉ có Lý Nguyên dùng được thôi.
- Nhìn Lý Nguyên cầm thương, sao tớ có cảm giác như đối mặt với thầy Hứa thế.
Các bạn học nhỏ giọng bàn tán, lộ ra ánh mắt hâm mộ và khâm phục.
Trong lớp có nhiều bạn cũng học dùng thương, nhưng hầu hết đều không muốn luyện loại thương vừa lớn vừa dài này.
Một tấc dài một tấc mạnh.
Nhưng thân thương càng dài thì càng khó khống chế.
Binh khí là phải tu luyện cả đời, thích hợp với bản thân mới là tốt nhất.
Tố chất cơ thể của Châu Khải rất tầm thường, còn thiếu chút nữa mới lên cấp bốn, nhưng thành tích văn hóa của hắn ta rất tốt, có thể xếp trong top 50 của khóa.
Tài nguyên quốc gia có hạn, số học sinh trúng tuyển vào các trường đại học Võ Đạo chung quy là số ít.
Phần lớn học sinh, cuối cùng đều trúng tuyển vào các trường đại học khác nhau dựa trên điểm văn hóa.
- Tố chất thân thể của Vạn Tiêu rất tốt, thức tỉnh linh tính Võ Đạo cũng bình thường mà.
Lý Nguyên cười nói:
- Hơn nữa, thi đại học là cuộc cạnh tranh của học sinh lớp 12 cả tỉnh, thậm chí cả nước, đâu phải cạnh tranh riêng với Vạn Tiêu.
Vạn Tiêu thức tỉnh linh tính Võ Đạo, Lý Nguyên chỉ thấy vui thay cho hắn ta.
Cả trường đã có hơn sáu mươi học sinh lớp 12 thức tỉnh linh tính Võ Đạo, nếu nhìn ra cả tỉnh, cả nước thì còn nhiều nữa.
Lo lắng cho người khác chẳng bằng phát triển bản thân, đây chính là đạo lý mà Lý Nguyên đã biết từ nhỏ.
Vạn Tiêu thức tỉnh thành công đã khiến các bạn học còn lại vô cùng kích thích, những người chưa kiểm tra đều mang chút mong đợi.
Tổ thứ tư, tổ thứ năm… đều thất bại.
Cuối cùng, cả lớp 12-2 đi kiểm tra, chỉ có mình Vạn Tiêu thức tỉnh linh tính Võ Đạo.
Khi tất cả các học sinh quay lại phòng học, thầy Hứa vóc dáng vạm vỡ đảo mắt qua cả lớp, trầm giọng nói:
- Được rồi, hôm nay tu hành cơ bản đến đây là xong, tất cả dừng lại.
Xoạt!
Xoạt!
Ngay lập tức, tất cả học sinh đều dừng lại, có nhiều học sinh đã tê mỏi hết cả hai chân.
Nhưng sợ thầy Hứa quá nghiêm khắc, không có ai dám nằm xuống.
Pháp tu hành cơ sở tiêu hao rất nhiều thể lực.
Dù hầu hết học sinh lớp 12 đều có tố chất cơ thể đạt cấp bốn, nhưng tu luyện kéo dài suốt hai giờ, phần lớn mọi người đều cảm thấy quá sức.
- Có bạn thức tỉnh được linh tính Võ Đạo là chuyện tốt, không thành công cũng đừng thất vọng. Tháng giêng thi kiểm tra, tháng tư thi thống nhất, nhà trường cũng sẽ chia ra tổ chức một lần kiểm tra linh tính nữa.
- Trước khi thi đại học còn có một đợt kiểm tra linh tính thống nhất cả nước nữa. Chỉ cần thức tỉnh linh tính trước khi thi đại học, điểm Võ Đạo của các em đều sẽ được cộng.
Thầy Hứa trầm giọng nói:
- Nhưng hãy nhớ kỹ, điểm thi mới là chính, điểm chính đủ cao thì điểm cộng mới có tác dụng. Dù là lớp tinh anh, cũng không phải ai cũng có thể thi đậu đại học Võ Đạo.
- Làm sao để có được thành tích? Hãy cố gắng!
- Giống như Lý Nguyên, không được cộng điểm linh tính, điểm Võ Đạo vẫn có thể hơn tám trăm, áp đảo hơn phân nửa học sinh lớp tinh anh.
Thầy Hứa quát mắng:
- Chắc không cần tôi phải nói nhiều về mức độ chịu khó của em ấy!
Hầu hết các bạn học đều nhìn về phía Lý Nguyên, trong mắt phần lớn đều là vẻ khâm phục.
Sự chịu khó của Lý Nguyên trong việc tu luyện đã nổi tiếng cả khóa 12 rồi.
Châu Khải ở bên cạnh nhỏ giọng thì thầm:
- Anh Nguyên, thầy Hứa lại kéo thù hận về cho anh rồi.
Lý Nguyên cười bất đắc dĩ.
Từ khi điểm Võ Đạo lọt vào top 500 của khóa, hắn đã quen làm “con nhà người ta” rồi.
Thầy Hứa tên Hứa Bác, là chủ nhiệm lớp Võ Đạo của Lý Nguyên và mọi người, là một trong hai thầy Võ Đạo đặc cấp của trường trung học số 1 quận Quan Sơn.
Theo Lý Nguyên biết, tố chất thân thể của thầy Hứa đã vượt qua cấp mười lăm, là nhân vật không tầm thường trong số các Võ Giả vào cấp. Ông ta vốn là Võ Giả trong quân đội, sau khi bị thương lui về hậu phương mới tới trường trung học số 1 quận Quan Sơn dạy học.
Phải biết rằng, tố chất thân thể vượt qua cấp chín thì đã thuộc phạm vi Võ Giả rồi, có địa vị cực cao trong xã hội.
Người trưởng thành bình thường cũng chỉ có tố chất thân thể ở cấp bốn, cấp năm thôi.
- Các em đang ở giai đoạn tố chất thân thể tăng lên cực nhanh, lớp 12 còn là lớp quyết định vận mệnh của các em nữa. Tuyệt đối không thể lười biếng.
Thầy Hứa còn đang dạy dỗ:
- Bây giờ, các em nghỉ ngơi nửa tiếng rồi kiểm tra kỹ thuật theo thứ tự.
Thầy Hứa dạy dỗ xong thì xoay người rời đi.
- Hả?
- Kiểm tra kỹ thuật á?
- Lại bị thầy Hứa cho ăn hành rồi, tớ cược cậu không đỡ nổi ba chiêu.
- Chẳng lẽ cậu thì đỡ được ba chiêu của thầy Hứa à?
Nhiều học sinh nhỏ giọng trao đổi, đều rất hưng phấn.
Trong mắt Lý Nguyên có một tia sáng khó hiểu.
Lam Tinh, thậm chí là bảy tinh cầu lớn, đều luôn phải đối mặt với sự uy hiếp của chiến tranh, những Võ Giả mạnh sẽ phát huy tác dụng quan trọng.
Vì vậy, toàn dân tu luyện Võ Đạo là nhận thức chung.
Trong xã hội loài người, cường giả Võ Đạo đứng đầu có địa vị cực cao.
Những học sinh giống như Lý Nguyên càng vô cùng sùng bái cường giả Võ Đạo.
Hứa Bác đã là một trong những cường giả Võ Đạo cao cấp mà những học sinh như Lý Nguyên được tiếp xúc trực tiếp.
Châu Khải hưng phấn nói:
- Anh Nguyên, kiểm tra kỹ thuật là thế mạnh của anh còn gì.
Lý Nguyên cười nói:
- Cậu lo nghĩ cho mình trước đi, vừa nãy anh quan sát cậu đứng tấn, không tiến bộ gì so với học kỳ trước cả. Lát nữa đừng để bị gậy của thầy Hứa đánh ngã nhào, vậy thì sẽ mất hết mặt mũi trước Bành Linh Linh đó.
Bành Linh Linh là người Châu Khải yêu đơn phương.
Sắc mặt Châu Khải cứng đờ, hắn ta ngại ngùng nói:
- Em không định thi vào đại học Võ Đạo, Linh Linh sẽ không để ý đâu.
…
Trong phòng học, mỗi học sinh đều lấy vũ khí của mình từ tủ vũ khí phía sau giá vũ khí ra, sau đó mặc đồ bảo hộ vào.
Ở thời đại này, mỗi học sinh cấp ba đều được nhà nước thống nhất trang bị một, hai món vũ khí lạnh chưa mài lưỡi bén, chủ yếu là đao, súng, khiên. Một số ít người sẽ chọn búa, kích, kiếm.
Còn về các loại binh khí chùy, việt, câu, xiên, roi, giản thì sao? Gần như không có học sinh nào lựa chọn.
Tu luyện vũ khí lạnh thì đao, thương mới là chủ đạo.
Điểm thi đại học môn Võ Đạo cơ bản là 1000 điểm, cấu thành từ tố chất thân thể, kỹ thuật Võ Đạo, thành tích văn hóa, chiếm tỷ lệ theo thứ tự là 50%, 40% và 10%.
Nếu thức tỉnh linh tính thì sẽ được cộng điểm.
Vì vậy, kiểm tra kỹ thuật vô cùng quan trọng, là môn quan trọng nhất mà các học sinh phải tập luyện hằng ngày.
Nếu chỉ có tố chất thân thể tốt thì không lên đại học Võ Đạo được.
Vèo!
Lý Nguyên cũng lấy binh khí của riêng mình từ trong tủ binh khí ra, là một cây thương màu đen, dài gần ba mét, nặng khoảng 5kg.
Nói là thương nhưng đầu thương chỉ là đồ trang trí, gần với côn dài hơn. Dù sao cũng là đồ nhà nước phân phát, chỉ dùng để tu luyện chứ không chiến đấu thật.
- Phù!
Lý Nguyên cầm lấy cây thương, vung ra giống như tùy ý.
Xoẹt!
Mũi thương đâm thẳng vào chỗ trống, đã mơ hồ có cảm giác xé hư không, làm các bạn học ở bên cạnh thay đổi sắc mặt.
Dựa vào sức mạnh của Lý Nguyên, một động tác đâm xuống, dù không là lưỡi bén thì uy lực cũng rất lớn.
- Loại thương lớn này, trong lớp chúng ta chỉ có Lý Nguyên dùng được thôi.
- Nhìn Lý Nguyên cầm thương, sao tớ có cảm giác như đối mặt với thầy Hứa thế.
Các bạn học nhỏ giọng bàn tán, lộ ra ánh mắt hâm mộ và khâm phục.
Trong lớp có nhiều bạn cũng học dùng thương, nhưng hầu hết đều không muốn luyện loại thương vừa lớn vừa dài này.
Một tấc dài một tấc mạnh.
Nhưng thân thương càng dài thì càng khó khống chế.
Binh khí là phải tu luyện cả đời, thích hợp với bản thân mới là tốt nhất.
— Hết chương —