Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 4: Tố chất thân thể 6 (1)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 4: Tố chất thân thể 6 (1)

- Hạng nhất môn kỹ thuật! Điểm kiểm tra kỹ thuật Võ Đạo cuối kỳ lớp 11 của anh Nguyên là 356 điểm, người duy nhất trong khóa vượt qua được 350 điểm.

Châu Khải cười tủm tỉm nói:

- Ngay cả thầy Hứa cũng nói thương pháp của anh Nguyên rất vững chắc.

Các bạn khác không khỏi gật đầu.

Không có điểm cộng linh tính, nếu tố chất thân thể cũng không phải đứng đầu nhất thì dựa vào cái gì mà điểm Võ Đạo của Lý Nguyên đạt top 30 của khóa?

Bởi vì kỹ thuật dùng thương của hắn vượt xa bạn cùng lứa.

Ở mục kỹ thuật Võ Đạo này, Lý Nguyên được công nhận là số một cả khóa.

Rất nhanh, Hứa Bác lưng hùm vai gấu tùy tiện cầm một cây gậy dài, lần nữa bước vào phòng học.

Ánh mắt ông ta dừng lại trên người Lý Nguyên một lúc.

- Kiểm tra nào, thầy sẽ lấy tiêu chuẩn như khi thi đại học. Thi nghiêm túc vào, hãy xem mỗi lần kiểm tra là một lần thi đại học, đến khi thi thật sẽ thấy như đang kiểm tra thôi.

Giọng Hứa Bác trầm thấp, ông ta cầm cây côn, rất nghiêm túc:

- Theo số thẻ học sinh, từng em một lên. Số 112, Châu Khải.

Châu Khải rụt cổ lại:

- Sao lần này lại gọi theo số thẻ học sinh thế? Thầy Hứa nhắm vào mình à?

Hắn ta vốn tưởng mình là người kiểm tra cuối cùng, đến lúc đó, có lẽ những bạn khác sẽ không quá chú ý, đương nhiên sẽ không mất thể diện.

Ai ngờ kết quả lại trái ngược? Châu Khải kích động muốn chết.

Lý Nguyên vỗ vai Châu Khải, cười nói:

- Đi thôi, thò đầu ra hay rụt cổ lại vẫn phải bị chém một nhát.

Châu Khải bĩu môi:

- Chém đầu thì cũng phải cho em thời gian rửa sạch cổ chứ.

Ngoài miệng lẩm bẩm như vậy nhưng cơ thể Châu Khải rất thành thật, sợ bị thầy Hứa khiển trách nên vội vàng cầm cây thương dài của mình đi tới giữa phòng học.

Ở giữa phòng là một hình tròn lớn được lát kim loại màu bạc, vật liệu lát sàn khác với những vùng khác trong phòng.

Mặt sàn hình tròn màu bạc có đường kính 12m, vừa nhìn qua thì giống như một lôi đài.

Lý Nguyên, Vạn Tiêu và hơn trăm học sinh đều rất ăn ý rút lui khỏi phạm vi vòng tròn.

- Giao quyền quản lý.

Thầy Hứa chợt nói bằng giọng trầm thấp, ở cổ tay trái của ông ta có một cái máy trông giống đồng hồ thông minh tỏa ra ánh sáng đỏ yếu ớt:

- Lớp 12-2 kiểm tra kỹ thuật Võ Đạo, kiểm tra tố chất cơ thể và ghi lại!

Ngay lập tức.

Xoẹt!

Bên trên phòng học, rất nhiều máy móc vốn không hoạt động lập tức lóe sáng.



Luồng ánh sáng trắng đó chiếu xuống, đúng lúc phủ lên khu vực hình tròn màu bạc.

Roẹt!

Một cái máy trong số đó chợt bắn ra hai luồng sáng đỏ, ánh đỏ tản ra bao phủ Châu Khải và Hứa Bác cùng lúc.

Mọi người đã nhìn quen cảnh này.

Gần ba giây.

Tách!

Màn hình điện tử ở cuối phòng học đột nhiên sáng lên, hiện ra hai hàng chữ màu trắng vô cùng bắt mắt.

- Châu Khải (Học sinh), tố chất thân thể: Cấp 3.9 (Lần trước kiểm tra là cấp 3.7)

- Hứa Bác (Giáo viên), tố chất thân thể: Cấp 12.9 (Vượt giới hạn kiểm tra)



- Ồ, lâu rồi không kiểm tra, không ngờ em lại tăng lên 0.2 cấp?

Gương mặt Châu Khải lộ nét vui vẻ:

- Xem ra mấy tháng nay cố gắng đã có tác dụng rồi.

Hứa Bác khẽ cau mày lại:

- Tố chất cơ thể còn chưa tới cấp bốn à?

Tố chất thân thể cấp 3.9, nhìn khắp một triệu học sinh lớp 10 của cả hành tinh thì cũng không tính là kém, thậm chí là trung bình rồi.

Thế nhưng, trường trung học số 1 quận Quan Sơn là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, tố chất thân thể này đúng là đội sổ.

“Xem ra ngoài miệng Lão Châu nói mình lười biếng, cơ thể thì rất thành thật.”

Lý Nguyên không khỏi cười thành tiếng.

Tuổi này của bọn họ là tuổi tố chất cơ thể tăng vọt, có thể nâng tố chất cơ thể lên 0.2 cấp trong vòng ba tháng đã chứng minh Châu Khải vốn đang âm thầm cố gắng.

Dựa theo tốc độ tiến bộ này, đến khi thi vào đại học, tố chất cơ thể của Châu Khải có hy vọng đạt được cấp 4.5.

“Có điều, máy kiểm tra khí huyết sinh mệnh của nhà trường là loại kém, không thể đo được tố chất thân thể thực sự của thầy Hứa.”

Lý Nguyên thầm nghĩ.

Máy kiểm tra khí huyết sinh mệnh là một công cụ thường thấy trong thời đại này, thường gặp ở các trường hoặc các Võ Điện.

Nhiều người cũng sẽ trang bị nó ở nhà. Nguyên lý cảm ứng khá phức tạp, chuyên dùng để kiểm tra cường độ sinh mệnh ký ức, rồi chuyển hóa thành cấp bậc tố chất thân thể.

Cấp 5.0 là tiêu chuẩn của người bình thường.

Cấp 10.0 là ranh giới cuối cùng của Võ Giả vào cấp. Võ Giả vào cấp mới thật sự là Võ Giả theo nghĩa đen, có thể nhận được rất nhiều quyền lợi từ nhà nước.

Giống như máy kiểm tra khí huyết sinh mệnh của nhà trường, chủ yếu là để phục vụ cho học sinh, bình thường giới hạn của kiểm tra là 12.0, thoạt nhìn rất thấp kém nhưng vô cùng ổn định, không dễ hư hỏng.

Loại máy được sử dụng với tần suất rất cao này cần có độ bền mới là điều quan trọng nhất.

Đương nhiên, kiểm tra tố chất thân thể trong khi thi đại học không chỉ được tính toán đo lường bằng máy móc, còn tiến hành kiểm tra rất nhiều phương diện như tốc độ chuyên môn, lực đấm, cuối cùng tổng hợp lại đánh giá số điểm.



Hứa Bác nói:

- Lần kiểm tra này sẽ lấy tiêu chuẩn chấm điểm giống như thi đại học, tôi chỉ sử dụng sức mạnh và tốc độ cấp 5.0, hy vọng với hệ thống chấm điểm, các em có thể lấy được 300 điểm tiêu chuẩn.

Điểm kỹ thuật Võ Đạo tổng cộng là 400, nếu đạt được 300 điểm ở môn này thì chắc chắn chạm tới ngưỡng cửa thi đậu vào đại học Võ Đạo.

Châu Khải đứng cách mười mét, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Cấp 5.0?

Nói cách khác, tốc độ và sức mạnh mà Hứa Bác dùng còn mạnh hơn hắn ta một mảng lớn.

Hứa Bác quát:

- Chần chờ gì nữa? Tấn công đi.

- Vâng!

Châu Khải cầm thương bằng tư thế trung bình tấn, đột nhiên lao lên. Tốc độ bùng nổ của hắn ta nhanh đáng sợ, thoáng cái đã thu hẹp lại khoảng cách 10m, cây thương dài 2m trong tay đột nhiên chuyển động, đâm về phía Hứa Bác.

Thương pháp chú trọng động tác đâm.

Cấp bậc tố chất thân thể của Châu Khải nhìn thì không cao, nhưng sức mạnh bùng nổ vượt qua một trăm năm mươi kg.

Hơn nữa, hắn ta mới luyện thương được hai năm, dù ngộ tính bình thường, không quá chăm chỉ, nhưng vẫn phải có nền móng căn bản.

Ít nhất, động tác đâm này rất ra dáng.

Đây là nguyên nhân dẫn đến các học sinh phải mặc đồ bảo hộ toàn thân khi thi.

Cận chiến bằng vũ khí lạnh, dù binh khí chưa được mài bén, nếu không có chút phòng hộ nào thì dù không bị thương cũng tàn phế.

Vèo!

Hứa Bác có dáng người cao lớn, không mặc đồ bảo hộ, nhìn như tùy ý bước sang bên trái, tốc độ không nhanh nhưng dễ dàng tránh được cú đâm mạnh mẽ của Châu Khải.

Đầu thương và cơ thể ông ta dường như chỉ cách một sợi tóc.

Thoạt nhìn thì vô cùng nguy hiểm.

“Thân pháp này...?”

Lý Nguyên ở ngoài sân mắt hơi sáng lên, hắn nhìn ra được chỗ cao minh của Hứa Bác ở điểm này.

Không thừa cũng không thiếu một phần nào.

Có thể tiết kiệm thể lực ở mức độ lớn nhất.

Đây là sự kiểm soát tuyệt đối với cơ thể của chính mình, cùng với việc dự đoán chính xác đòn tấn công của đối thủ, không có một chút sai lầm nào.

- Tránh được à?

Châu Khải ở trong sân không chút do dự xoay tay thu thương lại, rồi chuyển đầu thương múa một vòng, lần nữa đâm về phía Hứa Bác.

Có điều, Hứa Bác vẫn chỉ rút lui một bước, lại né tránh được đường đâm có vẻ nguy hiểm.

Vù vù vù!

Châu Khải dùng toàn lực vung cây thương dài, khi đâm, khi bổ, khi quét, nhưng trước thân pháp tuyệt diệu của Hứa Bác, tất cả đều đâm hụt.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục