Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 7: Linh tính cấp cao chưa thức tỉnh (2)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 7: Linh tính cấp cao chưa thức tỉnh (2)

Trên giao diện Ấn Thần Cung ghi tốc độ bùng nổ cao nhất trong chớp mắt của mình là 14.4m/s, lực đấm bùng nổ mạnh nhất là 426kg.

Lý Nguyên nhíu mày:

“Xem ra là mình vẫn chưa thể phát huy tối đa tố chất thân thể.”

Giờ phút này, trong tầm mắt của Lý Nguyên có một quầng sáng gần như trong suốt chỉ có một mình hắn có thể thấy được.

[Cấp độ sinh mệnh: Cấp 6.6 (Chưa lên cấp)]

Chỉ số tố chất thân thể: 72 (Đo lường và tổng hợp từ nhiều phương diện như sức bật, sức chịu đựng, tốc độ, thể chất, tinh thần lực)

Lực đấm: 426kg

Tốc độ: 14.4m/s

Tinh thần lực: Cấp 12.4

Pháp tu luyện thân thể: Pháp tu luyện Bàn Thạch

Pháp tu luyện tâm linh: Quan Đại Nhật Tinh Không Kinh

Cấp bậc kỹ thuật: Thương pháp (Cấp ba 36%), thân pháp (Cấp ba 21%), quyền pháp (Cấp ba 88%)

Chú thích: Trong cơ thể ẩn giấu linh tính cao cấp chưa thức tỉnh]

...

Chỉ cần Lý Nguyên nghĩ là toàn bộ quầng sáng đều sẽ hiện lên trước mắt hắn, liệt kê tỉ mỉ tu vi Võ Đạo của hắn.

Đây chính là thứ đột nhiên thức tỉnh khi tố chất thân thể của Lý Nguyên đạt tới cấp 5.0 vào năm lớp 11.

Lúc đầu, Lý Nguyên cho rằng nó là “hệ thống”, “giao diện dữ liệu” như trong một số tiểu thuyết mà mình từng đọc.

Sau này, trải qua nhiều lần thử, hắn phát hiện quầng sáng chỉ có chức năng kiểm tra, giống như là “máy kiểm tra tu vi” cực kỳ tinh vi.

Nó không thể trực tiếp tăng lên tu vi Võ Đạo của Lý Nguyên.

“Có điều, Quan Đại Nhật Tinh Không Kinh trong Ấn Thần Cung đã giúp mình đủ nhiều rồi.”

Lý Nguyên thầm nhủ.

Trong lúc suy nghĩ, Lý Nguyên quay lại chỗ mặt đất kim loại màu bạc, nhặt cây thương màu đen của mình lên.

Tầm mắt của hắn dừng trên người thầy Hứa Bác ở cách xa mười mét.

Giao diện trước mắt thay đổi, hiện lên một hàng chữ cái: [Nhân vật mục tiêu có cấp độ sinh mệnh vượt qua cực hạn cảm ứng (Cực hạn cảm ứng của cấp độ sinh mệnh hiện nay là cấp 16.6)]

- Thầy Hứa, xin chỉ giáo!

Lý Nguyên chắp tay, đột nhiên vọt lên vài thước. Hắn lập tức phát lực, thương dài như rồng mang theo tiếng rít xé rách không khí lao thẳng về phía Hứa Bác.

- Ơ kìa, thương pháp này…

Đôi mắt Hứa Bác sáng bừng lên.

Mũi thương xé rách không khí mang theo tiếng rít chói tai.

- Nhanh quá!

- Thương của Lý Nguyên!



Đa số học sinh đều nín thở nhìn, cảm thấy thương của Lý Nguyên rất nhanh, chỉ trong chớp mắt mà đã vượt qua khoảng cách vài mét.

Phải biết rằng, Lý Nguyên và thầy Hứa Bác cách nhau không đến mười mét, thương dài trong tay hắn đã dài gần ba mét rồi, cộng thêm tốc độ bùng nổ trong chớp mắt của hắn nữa. Mũi thương chỉ thẳng vào ngực thầy Hứa Bác.

“Trung Bình Thương?”

Châu Khải nắm chặt thương dài, nhận ra một chiêu của Lý Nguyên.

Thương pháp có muôn vàn biến đổi, nhưng cơ sở nhất vẫn là đâm, thọc, khều, gạt, lăn, giã, lắc, quấn, đỡ, đè, chặn. Tất cả thương thuật đều được diễn biến từ các thức cơ bản trên.

Trung Bình Thương là thức phổ biến nhất trong thương pháp, đồng thời là một thức quan trọng nhất.

Trung bình chính là đâm thẳng theo đường ngắn nhất giữa hai điểm, thế công như mũi tên bắn ra.

Chủ yếu so về độ chính xác, tốc độ và lực lượng.

“Rõ ràng là cùng một thức, nhưng một thương của anh Nguyên chắc là có thể đâm chết mình.”

Châu Khải âm thầm líu lưỡi.

Trong sân.

“Đâm thẳng? Lợi dụng ưu thế của binh khí và sức mạnh?”

Hứa Bác nhìn ra mục đích của Lý Nguyên.

Người ta có câu “đao như mãnh hổ, thương tựa rồng bay; gậy đánh một vùng rộng, thương đâm một đường kẻ”.

Côn ngắn hơn thương.

Khi hai bên đánh thẳng thì tất nhiên là thương sẽ tới trước, lại thêm tốc độ, lực lượng của Lý Nguyên mạnh hơn Hứa Bác bùng nổ tốc độ, lực lượng cấp 5.0 nhiều.

Keng!

Đối mặt với đòn tấn công của Lý Nguyên, Hứa Bác không tránh né giống như trước đó nữa mà chủ động tấn công. Ông ta bước lên một bước, gậy dài trong tay vẽ ra một đường cong mượt mà trên không trung, đánh nhanh như chớp vào mũi thương, mượn lực đánh lực, khiến mũi thương chuyển sang hướng khác, tránh được đòn tấn công mạnh mẽ của Lý Nguyên.

Lý Nguyên dường như đã đoán trước được.

Xoẹt!

Khoảnh khắc thân thương bị đập bắn ngược lại, hắn thuận thế mượn lực, lấy vòng eo làm điểm tựa, quay người phát lực, thân thương chợt xoay 180°, giống như lưỡi rìu chém mạnh về phía Hứa Bác.

Lần này hai bên càng gần nhau, tốc độ bùng nổ cũng nhanh hơn.

- Ha ha!

Thầy Hứa Bác chợt cười, dường như là đoán trước được, nhanh chóng lùi ra phía sau, tránh được đòn chém mạnh mẽ của Lý Nguyên.

“Vậy mà vẫn có thể tránh được?”

Lý Nguyên hơi giật mình, tốc độ phản ứng của thầy nhanh quá.

Hắn chưa kịp nghĩ nhiều…

Vù!

Một bóng gậy mơ hồ đánh mạnh tới nhân lúc thương dài chém hụt.

“Lùi!”

Lý Nguyên lập tức thay đổi bộ pháp lùi nhanh ra sau, đồng thời vung thương lên định đỡ gậy đánh tới.

Keng!



Binh khí va chạm.

Lý Nguyên không hề cảm nhận được lực lượng va chạm đến từ gậy dài của thầy, giống như là cây gậy đã dính chặt thương dài lại vậy.

Rất khó chịu!

Vèo!

Hứa Bác chợt đi lên một bước, kéo gần khoảng cách với Lý Nguyên, gậy dài trong tay thay đổi chọc qua, vừa nhanh vừa tàn nhẫn.

Vèo!

Lý Nguyên buộc phải lùi ra sau, thương dài là binh khí dài, cần phải kéo dài khoảng cách mới có thể phát huy ra uy lực mạnh mẽ.

Điều khiến Lý Nguyên chấn động là rõ ràng thân pháp của mình vẫn ổn, nhưng không lùi được. Gậy dài của thầy Hứa Bác lúc nào cũng có thể đúng lúc chặn đường, khiến thương dài của mình chưa kịp phát huy ra hết uy lực là đã bị gậy dài ngăn cản rồi.

Gậy dài khi thì cuồng bạo lúc thì nhu hòa, thay đổi thất thường.

Keng! Keng! Keng!

Hai binh khí va chạm vào nhau hơn mười lần, Lý Nguyên đã bị đẩy lùi đến ranh giới mặt đất màu bạc.

Keng!

Lại một bóng gậy lướt qua, Lý Nguyên cảm thấy ngực mình hơi đau, cả người không kiềm được mà lùi ra sau, lùi liên tục vài bước mới dừng lại được.

Có áo giáp bảo vệ toàn thân, cộng thêm lực lượng bùng nổ của thầy Hứa Bác không mạnh, bị gậy luyện tập đánh trúng không gây ra tổn thương gì cho Lý Nguyên.

Lý Nguyên dựng thẳng thương dài trong tay, bất đắc dĩ nói:

- Em thua rồi. Thầy Hứa, em có ưu thế về tốc độ và lực lượng, vậy mà vẫn không thể đỡ nổi hai mươi chiêu của thầy.

Chứng tỏ kỹ thuật dùng binh khí của hai bên có sự chênh lệch rất lớn.

Lúc này, xung quanh đã lặng ngắt như tờ.

Tất cả học sinh đều trợn mắt há mồm nhìn Lý Nguyên và thầy Hứa Bác.

Hai bên đánh nhau trong thời gian rất ngắn, nhưng cực kỳ kịch liệt, giống như là đánh nhau thật sự, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với bài kiểm tra kỹ thuật lúc nãy của bọn họ.

- Em đã ngăn hơn mười chiêu của thầy.

Nghe vậy, khuôn mặt lạnh lùng của thầy Hứa Bác nở nụ cười hiếm thấy:

- Thương pháp của em tiến bộ rất lớn so với kỳ thi cuối học kỳ 1. Thầy cũng phải dốc hết sức ứng phó mới có thể thắng được em.

Dốc hết sức ứng phó?

Lý Nguyên thầm than. Thầy Hứa chỉ là dốc hết sức ứng phó theo tiêu chuẩn tố chất thân thể cấp năm.

Nếu hai bên cùng bùng nổ lực lượng và tốc độ như nhau thì mình chưa chắc ngăn nổi ba chiêu.

Đây chính là sự khác biệt về kỹ thuật!

“Trong kỳ thi cuối kỳ 1, thương pháp và thân pháp của mình đều là cấp hai 99%, thi xong mới đột phá.”

Lý Nguyên thầm nghĩ:

“Từ đây có thể đoán được là cấp bậc kỹ thuật của thầy Hứa ít nhất là cấp bốn.”

Trong tình huống không có cột mốc so sánh nào khác, Lý Nguyên không hiểu rõ sự chênh lệch cụ thể của cấp một, cấp hai, cấp ba trên giao diện.

Nhưng hắn có thể mơ hồ đoán được là tính theo kỹ thuật vũ khí lạnh của các bạn học, chắc chỉ có một vài bạn học như Vạn Tiêu đạt tới tiêu chuẩn cấp hai.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục