Cao Võ Kỷ Nguyên
Chương 8: Thương pháp, điểm
Ngoài ra, Lý Nguyên còn xác nhận được một chuyện.
Nếu thương pháp và thân pháp của mình có tiến bộ thì nhất định sẽ được thể hiện rõ bằng dữ liệu trên giao diện.
Tít!
Trên màn hình cuối phòng học xuất hiện điểm kỹ thuật Võ Đạo của Lý Nguyên: 365 điểm.
Đôi mắt Châu Khải sáng bừng lên:
- Cao thế? Lớn hơn 360 điểm rồi!
Đám bạn học vừa sốc lại vừa hâm mộ, nhỏ giọng bàn tán.
- Đây chính là sự khó khăn của việc thi đại học! Hiện giờ chỉ mới lớp 12 thôi mà điểm kỹ thuật Võ Đạo của Lý Nguyên đã tăng mạnh so với học kỳ 1 rồi!
- Cho dù là ở thành phố thì số điểm này cũng thuộc nhóm người giỏi nhất!
- Chờ đến khi thi đại học, có lẽ Lý Nguyên có thể tranh thử Trạng Nguyên khoa đơn kỹ thuật Võ Đạo toàn thành phố!
- Lý Nguyên chắc chắn có thể thi đỗ đại học Võ Đạo.
- Nếu thương pháp của mình cũng giỏi như Lý Nguyên…
- Ai tát vài cái cho cậu ấy tỉnh hồn đi!
Nếu Lý Nguyên chỉ có 320 điểm, hoặc là 330 điểm thì đám bạn học có lẽ sẽ ghen ghét hắn, bởi vì chênh lệch giữa hai bên không nhiều.
Nhưng khi chênh lệch quá lớn thì đa số chỉ biết khâm phục.
Phần lớn người đều tự hiểu sức mình, rõ ràng là không cùng một cấp bậc với người ta, cần gì phải đi ghen ghét chứ?
Huống chi, kỹ thuật Võ Đạo khác với tố chất thân thể.
Nếu gia đình có điều kiện cực tốt thì có thể thuê Thực Liệu Sư và Lý Lực Sư lên kế hoạch huấn luyện chuyên môn, cộng thêm bản thân thức tỉnh linh tính Võ Đạo, vậy là có hy vọng đến năm lớp 12 có thể tăng tố chất thân thể lên cấp bảy, thậm chí là cao cấp hơn.
Còn kỹ thuật Võ Đạo, chỉ dựa vào nện tiền là không thể nào.
Lý Nguyên kiểm tra xong đã là năm giờ rưỡi chiều.
- Được rồi! Theo kết quả kiểm tra hôm nay, sau khi lên lớp 12, đa số các bạn học đều có cố gắng.
Thầy Hứa Bác đã đổi về giọng lạnh lùng:
- Nhưng cũng có bạn học không tiến bộ mà còn thụt lùi. Các em đã là học sinh lớp 12 rồi, thi đại học chưa chắc là bước ngoặt trong cuộc đời của các em, nhưng ít nhất thì nó cũng là một kỳ ngộ lớn trong đời. Chiều ngày mốt thầy sẽ đến giám sát các em tu luyện Võ Đạo. Tan học!
Thầy Hứa Bác quay người rời đi.
Một câu nói của thầy lại vang lên ngay sau đó:
- Lý Nguyên, Vạn Tiêu, hai em hãy đến văn phòng của thầy.
Đa số học sinh đã luyện đến đau chân, cả người đổ mồ hôi, nghe vậy thì lập tức giải tán.
Rất nhiều bạn nam vừa uống nước ừng ực vừa rủ nhau đi căn tin giành chỗ.
Vài bạn nữ thì nắm tay nhau đi WC.
Châu Khải hô lên:
- Anh Nguyên, em và đám Nghiêm Châu đi căn tin giành chỗ cho anh trước, sẵn tiện lấy một phần cơm dinh dưỡng cho anh luôn!
Bạn nam khỏe khoắn tên Nghiêm Châu cười nói:
- Lão Châu, với anh Nguyên thì phải lấy hai phần cơm mới đủ.
Hắn ta quay sang nói với Lý Nguyên:
- Anh Nguyên, cứ để bọn em lấy cơm cho, anh mau đến văn phòng đi.
Lý Nguyên cười nói:
- Cảm ơn, lát nữa anh sẽ chuyển tiền cho các cậu.
Nghiêm Châu cười nói:
- Thôi khỏi, mấy lần trước anh mang bữa sáng cho em, em còn chưa trả tiền anh nữa, hôm nay cứ coi như là em trả lại anh.
Lý Nguyên cũng cười.
Ở trong lớp, ngoài Châu Khải ra thì hắn còn chơi thân với vài người bạn học khác.
- Lý Nguyên, đi thôi!
Vạn Tiêu với vóc dáng vạm vỡ gọi Lý Nguyên:
- Không biết thầy Hứa tìm chúng ta làm gì nữa?
Lý Nguyên cười nói:
- Chắc là muốn chuyển cậu qua lớp tinh anh.
Về phần vì sao gọi cả hắn đi? Lý Nguyên có suy đoán, nhưng không chắc cho lắm.
Nắng chiều nghiêng rơi, sân trường bị ánh hoàng hôn màu vàng bao phủ.
Học sinh tan lớp đi theo nhóm, mặc đồng phục học sinh và đồng phục tập võ thống nhất, nhốn nháo túm tụm với nhau đi về phía căn tin, suốt dọc đường luôn nghe thấy tiếng nói cười.
Lý Nguyên và Vạn Tiêu ra khỏi tòa nhà dạy học lớp 12, vòng qua một bồn hoa lớn, tiến vào tòa nhà Văn Phòng.
Cuối hành lang bên trái của tầng một là văn phòng của Hứa Bác.
Nói là văn phòng nhưng thực ra là một căn phòng Võ Đạo có diện tích cực kỳ rộng lớn.
- Báo cáo!
- Báo cáo!
Hai người đi tới cửa. Lý Nguyên nhìn thoáng qua, ước tính căn phòng Võ Đạo này phải trên 500m vuông.
Đây là lần thứ hai hắn tới đây.
Trong này bày nhiều loại máy móc như máy kiểm tra khí huyết sinh mệnh, máy kiểm tra lực đấm. Rõ ràng, chúng là loại cao cấp hơn.
Một mặt tường còn treo những vũ khí lạnh như thương, côn, búa, phần lớn đều chưa mài bén.
Nhưng cũng có vũ khí lạnh đã mài bén.
Thậm chí, Lý Nguyên còn liếc thấy ở cuối văn phòng này có buồng vệ sinh và phòng vật lý trị liệu.
- Lý Nguyên, đây mới là phòng tu luyện của Võ Giả thật sự. Võ Giả vào cấp cũng có thể yên tâm tu luyện ở đây.
Vạn Tiêu ở bên cạnh nhỏ giọng thì thầm, trong ánh mắt có một tia hâm mộ:
- Phòng tu luyện nhà tôi chưa tới một trăm mét vuông nữa, diện tích không bằng một phần năm phòng này của thầy Hứa, cũng không có phòng vật lý trị liệu chuyên môn.
- Thường ngày nếu tôi muốn tập vật lý trị liệu thì phải nhờ cha lái xe chở đến Võ Điện, rất phiền phức.
Lý Nguyên không lên tiếng.
Phòng vật lý trị liệu sao? Trong nhà hắn còn không có phòng tu luyện riêng.
Còn Võ Điện, hắn không có tiền để đi.
Theo như Lý Nguyên biết, phòng tu luyện của Võ Giả rộng khoảng mấy trăm mét vuông như căn phòng này, chỉ tính tiền trang thiết bị thôi cũng có giá hơn mười triệu Lam Tinh Tệ.
Giá phòng trống ở khu vực khá tốt ở thành phố Giang là hơn hai mươi ngàn Lam Tinh Tệ cho một mét vuông.
Lý Nguyên phỏng đoán, tổng giá trị của căn phòng Võ Đạo này ít nhất cũng phải hai mươi triệu Lam Tinh Tệ.
Lương tháng của người dân thành phố Giang là bao nhiêu? Lý Nguyên nhớ cách đây không lâu hắn có xem thời sự, chắc là 11342 Lam Tinh Tệ.
Thu nhập trung bình còn thấp hơn nữa.
- Hai em vào đi.
Hứa Bác đứng ở giữa phòng Võ Đạo, cơ thể như một cây cột điện làm bằng sắt, cánh tay kim loại kia tràn đầy sức uy hiếp.
Khí thế của Hứa Bác đã thu lại nhiều so với lúc ở phòng học.
Nhưng trong vô hình, nó lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm hơn.
- Em chào thầy.
Lý Nguyên và Vạn Tiêu đều rất lễ phép chào hỏi.
Hứa Bác nhìn Vạn Tiêu, nói:
- Vạn Tiêu, tôi đã trình đơn xin chuyển lớp của em lên rồi, chắc sẽ được duyệt trước sáu giờ tối. Sau khi duyệt, ngày mai em lên lớp tinh anh học luôn.
Vạn Tiêu có biệt danh Gấu Chó, vóc dáng vạm vỡ, nhưng có vẻ nhỏ nhắn khi đứng trước mặt Hứa Bác.
Vạn Tiêu hơi bất ngờ:
- Nhanh vậy ạ?
- Đừng lo lắng, không phải tôi đuổi em đi.
Giọng Hứa Bác rất lạnh lùng, cũng đầy kiên nhẫn:
- Thức tỉnh linh tính thì có thể tu luyện pháp tu hành cao cấp, hiệu xuất tu luyện vượt xa pháp tu hành cơ sở. Ngày càng gần thời gian thi đại học rồi, em thức tỉnh linh tính Võ Đạo rất muộn, đi vào lớp tinh anh sớm chút, nói không chừng đến lúc thi đại học sẽ được thêm điểm.
Hứa Bác nói tiếp:
- Lát nữa đơn xin được duyệt, trong kiểm tra vừa rồi, bài nhập môn mà em thử phù hợp với mình sẽ gửi vào tài khoản học sinh của em. Tôi nhớ nhà em có phòng tu luyện, tối nay em đừng học tiết tự học nữa, về nhà thử tu luyện từng cái một đi, xem thử pháp tu hành nào hợp với em nhất.
Hứa Bác nói:
- Ngày mai em đi báo danh, thầy giáo lớp tinh anh sẽ dạy một chọi một cho em, cho đến khi em học được hết.
Vạn Tiêu cảm kích nói:
- Em cảm ơn thầy.
Nếu thương pháp và thân pháp của mình có tiến bộ thì nhất định sẽ được thể hiện rõ bằng dữ liệu trên giao diện.
Tít!
Trên màn hình cuối phòng học xuất hiện điểm kỹ thuật Võ Đạo của Lý Nguyên: 365 điểm.
Đôi mắt Châu Khải sáng bừng lên:
- Cao thế? Lớn hơn 360 điểm rồi!
Đám bạn học vừa sốc lại vừa hâm mộ, nhỏ giọng bàn tán.
- Đây chính là sự khó khăn của việc thi đại học! Hiện giờ chỉ mới lớp 12 thôi mà điểm kỹ thuật Võ Đạo của Lý Nguyên đã tăng mạnh so với học kỳ 1 rồi!
- Cho dù là ở thành phố thì số điểm này cũng thuộc nhóm người giỏi nhất!
- Chờ đến khi thi đại học, có lẽ Lý Nguyên có thể tranh thử Trạng Nguyên khoa đơn kỹ thuật Võ Đạo toàn thành phố!
- Lý Nguyên chắc chắn có thể thi đỗ đại học Võ Đạo.
- Nếu thương pháp của mình cũng giỏi như Lý Nguyên…
- Ai tát vài cái cho cậu ấy tỉnh hồn đi!
Nếu Lý Nguyên chỉ có 320 điểm, hoặc là 330 điểm thì đám bạn học có lẽ sẽ ghen ghét hắn, bởi vì chênh lệch giữa hai bên không nhiều.
Nhưng khi chênh lệch quá lớn thì đa số chỉ biết khâm phục.
Phần lớn người đều tự hiểu sức mình, rõ ràng là không cùng một cấp bậc với người ta, cần gì phải đi ghen ghét chứ?
Huống chi, kỹ thuật Võ Đạo khác với tố chất thân thể.
Nếu gia đình có điều kiện cực tốt thì có thể thuê Thực Liệu Sư và Lý Lực Sư lên kế hoạch huấn luyện chuyên môn, cộng thêm bản thân thức tỉnh linh tính Võ Đạo, vậy là có hy vọng đến năm lớp 12 có thể tăng tố chất thân thể lên cấp bảy, thậm chí là cao cấp hơn.
Còn kỹ thuật Võ Đạo, chỉ dựa vào nện tiền là không thể nào.
Lý Nguyên kiểm tra xong đã là năm giờ rưỡi chiều.
- Được rồi! Theo kết quả kiểm tra hôm nay, sau khi lên lớp 12, đa số các bạn học đều có cố gắng.
Thầy Hứa Bác đã đổi về giọng lạnh lùng:
- Nhưng cũng có bạn học không tiến bộ mà còn thụt lùi. Các em đã là học sinh lớp 12 rồi, thi đại học chưa chắc là bước ngoặt trong cuộc đời của các em, nhưng ít nhất thì nó cũng là một kỳ ngộ lớn trong đời. Chiều ngày mốt thầy sẽ đến giám sát các em tu luyện Võ Đạo. Tan học!
Thầy Hứa Bác quay người rời đi.
Một câu nói của thầy lại vang lên ngay sau đó:
- Lý Nguyên, Vạn Tiêu, hai em hãy đến văn phòng của thầy.
Đa số học sinh đã luyện đến đau chân, cả người đổ mồ hôi, nghe vậy thì lập tức giải tán.
Rất nhiều bạn nam vừa uống nước ừng ực vừa rủ nhau đi căn tin giành chỗ.
Vài bạn nữ thì nắm tay nhau đi WC.
Châu Khải hô lên:
- Anh Nguyên, em và đám Nghiêm Châu đi căn tin giành chỗ cho anh trước, sẵn tiện lấy một phần cơm dinh dưỡng cho anh luôn!
Bạn nam khỏe khoắn tên Nghiêm Châu cười nói:
- Lão Châu, với anh Nguyên thì phải lấy hai phần cơm mới đủ.
Hắn ta quay sang nói với Lý Nguyên:
- Anh Nguyên, cứ để bọn em lấy cơm cho, anh mau đến văn phòng đi.
Lý Nguyên cười nói:
- Cảm ơn, lát nữa anh sẽ chuyển tiền cho các cậu.
Nghiêm Châu cười nói:
- Thôi khỏi, mấy lần trước anh mang bữa sáng cho em, em còn chưa trả tiền anh nữa, hôm nay cứ coi như là em trả lại anh.
Lý Nguyên cũng cười.
Ở trong lớp, ngoài Châu Khải ra thì hắn còn chơi thân với vài người bạn học khác.
- Lý Nguyên, đi thôi!
Vạn Tiêu với vóc dáng vạm vỡ gọi Lý Nguyên:
- Không biết thầy Hứa tìm chúng ta làm gì nữa?
Lý Nguyên cười nói:
- Chắc là muốn chuyển cậu qua lớp tinh anh.
Về phần vì sao gọi cả hắn đi? Lý Nguyên có suy đoán, nhưng không chắc cho lắm.
Nắng chiều nghiêng rơi, sân trường bị ánh hoàng hôn màu vàng bao phủ.
Học sinh tan lớp đi theo nhóm, mặc đồng phục học sinh và đồng phục tập võ thống nhất, nhốn nháo túm tụm với nhau đi về phía căn tin, suốt dọc đường luôn nghe thấy tiếng nói cười.
Lý Nguyên và Vạn Tiêu ra khỏi tòa nhà dạy học lớp 12, vòng qua một bồn hoa lớn, tiến vào tòa nhà Văn Phòng.
Cuối hành lang bên trái của tầng một là văn phòng của Hứa Bác.
Nói là văn phòng nhưng thực ra là một căn phòng Võ Đạo có diện tích cực kỳ rộng lớn.
- Báo cáo!
- Báo cáo!
Hai người đi tới cửa. Lý Nguyên nhìn thoáng qua, ước tính căn phòng Võ Đạo này phải trên 500m vuông.
Đây là lần thứ hai hắn tới đây.
Trong này bày nhiều loại máy móc như máy kiểm tra khí huyết sinh mệnh, máy kiểm tra lực đấm. Rõ ràng, chúng là loại cao cấp hơn.
Một mặt tường còn treo những vũ khí lạnh như thương, côn, búa, phần lớn đều chưa mài bén.
Nhưng cũng có vũ khí lạnh đã mài bén.
Thậm chí, Lý Nguyên còn liếc thấy ở cuối văn phòng này có buồng vệ sinh và phòng vật lý trị liệu.
- Lý Nguyên, đây mới là phòng tu luyện của Võ Giả thật sự. Võ Giả vào cấp cũng có thể yên tâm tu luyện ở đây.
Vạn Tiêu ở bên cạnh nhỏ giọng thì thầm, trong ánh mắt có một tia hâm mộ:
- Phòng tu luyện nhà tôi chưa tới một trăm mét vuông nữa, diện tích không bằng một phần năm phòng này của thầy Hứa, cũng không có phòng vật lý trị liệu chuyên môn.
- Thường ngày nếu tôi muốn tập vật lý trị liệu thì phải nhờ cha lái xe chở đến Võ Điện, rất phiền phức.
Lý Nguyên không lên tiếng.
Phòng vật lý trị liệu sao? Trong nhà hắn còn không có phòng tu luyện riêng.
Còn Võ Điện, hắn không có tiền để đi.
Theo như Lý Nguyên biết, phòng tu luyện của Võ Giả rộng khoảng mấy trăm mét vuông như căn phòng này, chỉ tính tiền trang thiết bị thôi cũng có giá hơn mười triệu Lam Tinh Tệ.
Giá phòng trống ở khu vực khá tốt ở thành phố Giang là hơn hai mươi ngàn Lam Tinh Tệ cho một mét vuông.
Lý Nguyên phỏng đoán, tổng giá trị của căn phòng Võ Đạo này ít nhất cũng phải hai mươi triệu Lam Tinh Tệ.
Lương tháng của người dân thành phố Giang là bao nhiêu? Lý Nguyên nhớ cách đây không lâu hắn có xem thời sự, chắc là 11342 Lam Tinh Tệ.
Thu nhập trung bình còn thấp hơn nữa.
- Hai em vào đi.
Hứa Bác đứng ở giữa phòng Võ Đạo, cơ thể như một cây cột điện làm bằng sắt, cánh tay kim loại kia tràn đầy sức uy hiếp.
Khí thế của Hứa Bác đã thu lại nhiều so với lúc ở phòng học.
Nhưng trong vô hình, nó lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm hơn.
- Em chào thầy.
Lý Nguyên và Vạn Tiêu đều rất lễ phép chào hỏi.
Hứa Bác nhìn Vạn Tiêu, nói:
- Vạn Tiêu, tôi đã trình đơn xin chuyển lớp của em lên rồi, chắc sẽ được duyệt trước sáu giờ tối. Sau khi duyệt, ngày mai em lên lớp tinh anh học luôn.
Vạn Tiêu có biệt danh Gấu Chó, vóc dáng vạm vỡ, nhưng có vẻ nhỏ nhắn khi đứng trước mặt Hứa Bác.
Vạn Tiêu hơi bất ngờ:
- Nhanh vậy ạ?
- Đừng lo lắng, không phải tôi đuổi em đi.
Giọng Hứa Bác rất lạnh lùng, cũng đầy kiên nhẫn:
- Thức tỉnh linh tính thì có thể tu luyện pháp tu hành cao cấp, hiệu xuất tu luyện vượt xa pháp tu hành cơ sở. Ngày càng gần thời gian thi đại học rồi, em thức tỉnh linh tính Võ Đạo rất muộn, đi vào lớp tinh anh sớm chút, nói không chừng đến lúc thi đại học sẽ được thêm điểm.
Hứa Bác nói tiếp:
- Lát nữa đơn xin được duyệt, trong kiểm tra vừa rồi, bài nhập môn mà em thử phù hợp với mình sẽ gửi vào tài khoản học sinh của em. Tôi nhớ nhà em có phòng tu luyện, tối nay em đừng học tiết tự học nữa, về nhà thử tu luyện từng cái một đi, xem thử pháp tu hành nào hợp với em nhất.
Hứa Bác nói:
- Ngày mai em đi báo danh, thầy giáo lớp tinh anh sẽ dạy một chọi một cho em, cho đến khi em học được hết.
Vạn Tiêu cảm kích nói:
- Em cảm ơn thầy.
— Hết chương —