Cốt Huyết Xà Đàn/ Chương 1: Huyết Tế Xà Đàn
Mục lục
16.5px
Cốt Huyết Xà Đàn

Chương 1: Huyết Tế Xà Đàn

Ông bà nội tôi cực kỳ trọng nam khinh nữ. Từ khi còn biết nhận thức, tôi đã cảm nhận rõ họ chẳng bao giờ vừa mắt mình.
Dù bố mẹ tôi đã lên thành phố lập nghiệp, hiếm khi về quê, ông bà vẫn thường xuyên tìm đến tận nhà thúc giục sinh con trai, hết lăn lộn ăn vạ lại chửi bới om sòm.
Bố mẹ tôi cũng cố gắng hết sức để có một đứa con trai. Suốt bao năm, mùi thuốc Bắc chưa từng dứt trong nhà. Hai người chạy bệnh viện như cơm bữa, thậm chí còn nhiều lần làm thụ tinh trong ống nghiệm.
Ông bà nội thì đi khắp nơi lễ Phật cầu thần, sưu tầm đủ loại bí phương cầu con.
Thế nhưng, dù cả hai đều không có vấn đề gì về sức khỏe, mẹ tôi vẫn không thể mang thai thêm lần nào nữa.
Thật ra, trong thâm tâm, bố tôi cũng luôn thích con trai.
Ông chưa từng ôm tôi lấy một lần, cũng rất hiếm khi nói chuyện với tôi.
Nhưng hễ gặp con trai nhà người khác, ông lại niềm nở vô cùng, bế bồng, hôn hít, cười nói không ngớt.
Vì vậy, cả khu phố đều biết bố mẹ tôi khát khao có con trai đến phát điên.
À quên, tôi tên là Từ Niệm Nhi.
Mãi đến khi mẹ tôi bước sang tuổi bốn mươi, sau nhiều lần làm IVF đều sảy thai, cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng, bố mẹ mới chịu từ bỏ phần nào.
Nhưng ông bà nội thì chưa từng bỏ cuộc.
Cứ vài hôm lại dẫn họ hàng tới khóc lóc, nói mình già rồi, sắp chết rồi mà vẫn chưa có cháu trai nối dõi, chết cũng không nhắm mắt được...
Trong mắt họ, tôi chưa bao giờ là cháu gái của nhà họ Từ.
Họ bảo tôi đã chiếm mất "mệnh con cháu" của nhà họ Từ, chắn mất con đường đầu thai của đứa cháu trai đáng lẽ phải được sinh ra.
Họ hàng cũng hùa theo, khuyên bố mẹ tôi nhận nuôi một bé trai, hoặc nhận một đứa cháu trong họ làm con thừa tự.
Ông bà nội lập tức đồng ý.
Chỉ cần có người chịu cho con trai sang làm con thừa tự, sau này lo cầm linh vị, đập bát lúc đưa tang, thì căn nhà ở quê và cả căn hộ bố mẹ tôi mua trên thành phố đều sẽ để lại cho "cháu trai" ấy.
Thậm chí còn sẵn sàng đưa tiền cho cha mẹ ruột của đứa bé.
Buồn cười nhất là...
Mỗi lần bàn chuyện đó, họ chẳng hề kiêng dè tôi. Như thể chuyện của nhà họ Từ chẳng liên quan gì đến tôi vậy.
Bà nội từng không chỉ một lần mắng tôi:
"Nhà họ Từ sinh mày ra, nuôi mày lớn đã là ân đức trời biển. Mày đầu thai vào cái nhà này chỉ để cản đường cháu trai tao đầu thai!"
Bố mẹ cũng chưa bao giờ đứng ra bênh vực tôi. Có lẽ sâu trong lòng, họ cũng cho rằng tôi đã cướp mất cơ hội được sinh ra của đứa con trai ấy.
Vì thế, từ khi thi vào trường sư phạm miễn học phí, tôi gần như ở ký túc xá quanh năm.
Đi làm rồi thì ở luôn khu tập thể của cơ quan, cố gắng hết mức để không phải về nhà.
Tết tôi cũng không về quê. Chỉ có bố mẹ về.
Hồi nhỏ, tôi thà ở nhà một mình ăn mì gói suốt cả tuần còn hơn theo họ về quê. Huống chi bây giờ tôi đã lớn.
Thế nhưng năm nay, đúng dịp Tết, bố tôi mang từ quê lên một chiếc vò gốm cũ kỹ.
Ông bảo đó là báu vật tổ tiên nhà họ Từ để lại, được ông bà nội đặc biệt đào lên từ phần mộ tổ tiên, nhất định sẽ giúp mẹ tôi mang thai. Ông còn cố tình gọi tôi về nhà.
Vừa thấy tôi, ông đã hào hứng khoe:
"Có cái vò này rồi, bố bốn mươi lăm tuổi vẫn còn sung sức lắm. Chắc chắn mẹ con sẽ sinh được con trai, nối dõi hương hỏa cho nhà họ Từ."
Tôi nghe đến mức tê dại cảm xúc. Nhìn ánh mắt đầy hy vọng của mẹ, tôi chỉ bình thản đáp:
"Ồ. Vậy hai người cố gắng đi. Con về đi làm đây."
Không ngờ bố mẹ lại giữ tôi lại. Họ nói chiếc vò cần huyết mạch của nhà họ Từ, mỗi ngày phải nhỏ một giọt máu vào nuôi.
Hơn nữa, tôi còn phải ngủ ở nhà, đặt chiếc vò dưới gầm giường, để người chị như tôi "tiếp giường" cho em trai tương lai.
Từ nhỏ đến lớn, ông bà nội từng nghĩ ra đủ trò mê tín như thế. Chuyện nào cũng vô lý.
Tôi chẳng buồn để ý, quay người định đi.
Huống hồ, nếu nói đến huyết mạch nhà họ Từ thì tôi cũng mang họ Từ. Ấy vậy mà từ trước đến nay, họ chưa từng coi tôi là người của nhà họ Từ.
Mẹ bỗng kéo tay tôi, mắt sáng rực vì hy vọng.
"Niệm Nhi, chỉ vài tháng thôi. Con về ở nhà đi. Mẹ nấu cơm cho con mỗi ngày, đỡ phải ăn đồ ngoài."
"Con chẳng phải muốn mua nhà sao? Chỉ cần con làm theo lời bố mẹ, bố mẹ sẽ cho con hai mươi nghìn tệ để mua nhà."
Giọng mẹ vô cùng chân thành. Bố thì lập tức quát:
"Chúng tao là bố mẹ mày! Nhờ mày giúp chút việc mà còn đòi tiền?"
Mẹ khẽ ho một tiếng rồi cười gượng.
"Cho thì cho... Nhưng nói trước nhé, sau này con có tiền thì phải trả lại."
Quả thật tôi vẫn luôn muốn có một căn nhà của riêng mình.
Hồi nhỏ, mỗi lần ông bà nội đến, chỉ cần thấy tôi là họ kéo thẳng tôi ra ngoài cửa. Họ bảo:
"Đây là nhà con trai tao, tao không muốn nhìn thấy mày."
Từ đó, tôi luôn mơ có một mái nhà thuộc về chính mình.
Hai năm nay vừa đi làm vừa nhận việc ngoài, tôi cũng dành dụm được vài chục nghìn. Giá nhà ở chỗ tôi không cao, tiền trả trước cũng thấp.
Nếu có thêm hai mươi nghìn tệ, cộng với tiền tiết kiệm của mình và vay đồng nghiệp một ít, tôi đủ trả trước cho một căn hộ hai phòng nhỏ.
Vì vậy, sau khi bố chuyển trước cho tôi mười nghìn tệ, tôi mang theo hai bộ quần áo về nhà.
Tối hôm ấy, bố mẹ cung kính thắp hương cúng bái chiếc vò cũ. Làm lễ xong, bố lấy một cây kim chích vào đầu ngón tay tôi.
Tôi cứ tưởng chỉ cần nhỏ máu lên miệng vò là xong. Ai ngờ bố bảo:
"Đưa tay vào trong."
Đó là loại vò gốm cổ miệng rộng, không có nắp. Bên ngoài phủ kín một lớp đất bụi dày cộm, trông như chưa từng được rửa. Ngay cả miệng vò cũng dính đầy thứ nhớp nháp chẳng rõ là gì.
Tôi vốn đã không muốn thò tay vào.
Miệng vò chỉ lớn hơn cánh tay tôi một chút. Lúc đưa tay xuống, da cứ cọ phải lớp chất nhầy bẩn thỉu ấy khiến tôi buồn nôn.
Loại vò này rất có thể từng dùng để nhặt hài cốt hoặc đựng tro cốt.
Đúng lúc tôi còn chần chừ, bố bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi rồi nhét mạnh cả cánh tay vào trong.
Tôi giật mình định rút ra. Mẹ lại ôm chặt lấy tôi.
"Niệm Nhi... Con cũng không muốn bà nội chết mà mẹ vẫn không ngẩng đầu lên nổi trước mặt bà chứ? Coi như giúp mẹ lần này... được không?"
Nói đến đây, giọng bà đã nghẹn ngào.
Tôi nhìn những nếp nhăn, những đốm nám trên gương mặt mẹ, cả những sợi tóc bạc sau tai, trong lòng bỗng dấy lên chút thương xót.
Cuối cùng, tôi không vùng vẫy nữa.
Bố giữ chặt cánh tay tôi trong chiếc vò, ánh mắt dán chặt vào thành vò như thể có thể nhìn xuyên vào bên trong.
Ban đầu, tôi cảm thấy bên trong hoàn toàn trống rỗng. Đợi một lúc, tôi mới quay sang hỏi:
"Được chưa?"
Bố vẫn nhìn chằm chằm vào thành vò, hai mắt vừa căng thẳng vừa kích động, gần như muốn nhét cả cánh tay tôi vào trong.
"Bao lâu nữa..."
Tôi vừa mở miệng thì đầu ngón tay vừa bị kim chích đột nhiên có cảm giác...
Như bị một thứ gì đó lạnh lẽo nhưng mềm mại ngậm lấy rồi mút mạnh một cái, oàn thân tôi giật bắn. Tôi điên cuồng muốn rút tay ra.
"Bên trong có cái gì vậy?"
"Chỉ một chút nữa thôi!"
Bố vừa quát vừa ghì chặt cánh tay tôi.
"Sắp xong rồi! Sắp xong rồi!"
Thứ trong vò chỉ mút một lần rồi buông ra nhưng cảm giác ấy khiến da đầu tôi tê dại. Tôi bị bố và mẹ giữ chặt, không tài nào rút tay nổi.
Đang định hỏi bố rốt cuộc ông nhìn thấy gì thì...
Trên thành chiếc vò đầy bụi bẩn bỗng từ từ phủ lên một lớp hơi nước, lớp đất khô dần tan ra như mặt kính bị ai đó hà hơi.
Ngay sau đó, một bức phù điêu hai con rắn quấn chặt lấy nhau chậm rãi hiện lên trên thân vò.
Bố tôi kích động hét lớn:
"Là thật! Thật rồi!"
Ông lập tức kéo tay tôi ra, ôm chặt chiếc vò rồi chạy thẳng vào bếp. Mẹ cũng vội vàng đuổi theo, phấn khích hỏi:
"Thật sự nhỏ máu vào là hiện cảnh rắn giao phối sao?"
Họ cứ thế bỏ đi, không một ai hỏi tôi vừa rồi đã gặp chuyện gì, không ai quan tâm vì sao tôi sợ hãi đến hét lên.
Tôi đã quá quen với điều đó.
Đưa ngón tay lên nhìn, vết kim chích đã không còn chảy máu, nhưng vùng da quanh đó trắng bệch.
Rõ ràng thứ gì đó trong chiếc vò vừa hút máu tôi.
Đúng lúc tôi nghĩ bên trong chiếc vò chắc chắn đang nuôi một sinh vật nào đó thì từ bếp vang lên tiếng nước chảy ào ào...

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục