Cốt Huyết Xà Đàn/ Chương 7: Quỷ Thai Đòi Máu, Cốt Huyết Xà Đàn Hiện Hình
Mục lục
16.5px
Cốt Huyết Xà Đàn

Chương 7: Quỷ Thai Đòi Máu, Cốt Huyết Xà Đàn Hiện Hình

Trong lòng tôi vừa lóe lên một ý nghĩ đen tối thì người được gọi là "anh rể" như cảm nhận được điều gì, lập tức quay sang nhìn tôi.
"Không cần đến nhà em nữa. Đã có liên hệ cốt nhục rồi. Em từng dùng máu nuôi nó, nó nhất định sẽ tự tìm đến em. Dù sao... em cũng là chị gái của nó."
Giọng anh ấy trầm xuống.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh đứa trẻ cuộn tròn trong mơ, bị vô số con rắn quấn kín người, cất tiếng gọi tôi:
"Chị ơi..."
Toàn thân tôi nổi hết da gà.
Đúng lúc ấy, Dư Học bưng nước nóng tới, pha cho tôi và chị Dư Tâm mỗi người một tách trà hoa hồng.
Trương Tân Trúc nhanh tay đặt một tách trước mặt tôi.
"Uống chút nước đi."
Rồi anh quay sang nói với anh rể:
"Cô ấy nhát gan lắm, anh đừng dọa."
Anh rể chỉ liếc tách trà hoa hồng, bình thản nói với Dư Học:
"Loại trà này hơi chát. Đợi nước nguội bớt thì cho chị em một thìa rưỡi mật ong, không hơn không kém."
Dư Học kinh ngạc nhìn chị gái. Nhưng anh rể vẫn bình tĩnh như thể đó là chuyện đương nhiên.
"Cốc này cũng cho thêm đi."
Trương Tân Trúc lập tức đẩy cốc của tôi sang. Anh quay sang hỏi:
"Một thìa rưỡi luôn nhé?"
"Ôi chao..."
Dư Học nở nụ cười đầy ẩn ý, liếc tôi rồi lại nhìn Trương Tân Trúc.
"Đúng là Niệm Niệm Bất Xả mà!"
Tôi thật sự không hiểu vì sao anh ta cứ nhắc đi nhắc lại bốn chữ ấy.
Bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Chị Dư Tâm hơi đỏ mặt, còn anh rể vẫn điềm tĩnh như cũ.
Trương Tân Trúc trừng Dư Học một cái. Dư Học mặc kệ, đi thẳng đến tủ lạnh lấy lọ mật ong rồi "cộp" một tiếng đặt xuống bàn.
"Tự bỏ đi. Muốn bỏ bao nhiêu thì bỏ."
Nhưng chị Dư Tâm chỉ ho nhẹ một tiếng. Dư Học lập tức đổi sắc mặt, cười lấy lòng.
"Chị, một thìa rưỡi đúng không? Em làm ngay!"
Lúc này anh rể mới quay sang tôi.
"Hôm nay bố mẹ em đã lộ hành tung, biết em sẽ không quay về nữa. Nếu chúng ta đến nhà em, mẹ em có vấn đề thì rất dễ xảy ra chuyện."
"Chúng ta cứ ở đây đợi cái đàn."
Tôi nghe mà thấy khó tin. Chẳng lẽ cái đàn đó còn biết mọc chân, tự chạy đến tìm tôi?
Vừa nghĩ đến đây, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh cái đàn dưới gầm giường, cuộn tròn như một đứa trẻ.
Tôi vội nâng cốc trà lên uống một ngụm.
Không biết Trương Tân Trúc đã cho mật ong vào từ lúc nào.
Trà vừa ngọt vừa thơm mùi hoa hồng, uống rất ngon.
Thấy tôi uống, anh lập tức hỏi:
"Thế nào? Ngọt chưa? Có muốn thêm mật ong không?"
Bên cạnh, chị Dư Tâm ôm cốc trà, khóe môi cong cong, híp mắt nhìn hai chúng tôi.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu vì sao bầu không khí lại kỳ lạ như vậy.
Tôi lúng túng đặt cốc xuống, gật đầu với Trương Tân Trúc rồi lấy điện thoại xem giờ.
Đã hơn bảy, gần tám giờ tối.
Quả nhiên bố mẹ tôi không còn gọi bảo tôi về khiêng chăn nữa.
Anh rể bảo cứ chờ. Anh nói, vì tôi đang ở đây, Cốt Huyết Xà Đàn muốn uống máu tôi thì nhất định sẽ lần theo mùi máu mà đến, nhất là ban đêm. Lại đúng lúc huyết khí của tôi đang tỏa ra ngoài, nên nó càng dễ tìm.
Nghe đến câu "huyết khí tỏa ra", tôi hiểu ngay anh đang ám chỉ chuyện gì. Chỉ muốn chui luôn xuống gầm ghế sofa.
Dù vậy, nếu chỉ cần chờ thì cũng đành ngồi đợi.
Trương Tân Trúc gọi đồ ăn ngoài, mọi người cùng ăn.
Thế nhưng đợi mãi đến hơn mười giờ, bố mẹ tôi vẫn không gọi. Còn cái đàn cũng chẳng biết sẽ xuất hiện từ đâu.
Tôi uống quá nhiều nước, ngượng ngùng chạy vào nhà vệ sinh hai lần.
Chị Dư Tâm sợ tôi hoảng nên lần nào cũng đi cùng. Chị còn nói nếu cần dùng đồ vệ sinh thì trong ngăn tủ thứ hai dưới bồn rửa đều có sẵn.
Thứ tôi sợ nhất chính là đột nhiên có con rắn nào đó bò ra từ một góc khuất.
Cái đàn vẫn chưa xuất hiện.
Chị Dư Tâm lại vô cùng bình tĩnh, ngồi đọc sách kinh tế.
Anh rể thì ngồi cạnh, dịu dàng nhìn chị.
Trương Tân Trúc cũng chẳng sốt ruột, ngồi một bên vẽ bùa.
Chỉ có Dư Học là cứ chốc chốc lại ngó ra cửa, rồi huých Trương Tân Trúc.
"Nếu tối nay nó không tới... vậy cô ấy phải ngủ lại đây à? Nếu thế thì đúng ý cậu rồi còn gì?"
Vừa nói, anh ta vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy ý vị.
Tôi cũng giật mình, ngủ lại nhà người khác trong tình huống này... hình như không ổn lắm.
Anh rể liếc Dư Học một cái, lại nhìn sang chị Dư Tâm. Hai người như ngầm hiểu điều gì.
Chờ đợi là thứ bào mòn kiên nhẫn nhất.
Tôi cứ liên tục lấy điện thoại xem giờ.
Mãi đến gần mười một giờ, điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông. Là bạn cùng phòng.
Tiếng chuông làm tôi giật bắn, mọi người đều quay sang nhìn.
Tôi ngượng ngùng nói:
"Bạn cùng phòng."
Anh rể nheo mắt.
"Bật loa ngoài."
Tôi vội làm theo. Vừa kết nối, giọng bạn cùng phòng đã gần như bật khóc.
"Tối nay cậu có về không?"
"Bố mẹ cậu mang đến ký túc xá một cái vò, đặt ngay trên giường cậu."
"Cái vò đó kỳ lắm...bên trong hình như có thứ gì đang động đậy!"
Tôi không ngờ bố mẹ mình lại làm đến mức ấy, mang cả cái vò tới phòng ký túc xá.
Anh rể khẽ gật đầu với tôi, tôi lập tức nói với bạn cùng phòng:
"Tớ về ngay."
Anh rể nhìn tôi.
"Để Trương Tân Trúc đi cùng."
"Tôi sẽ đi phía sau."
"Nếu tôi đi quá gần, thứ đó cảm nhận được khí tức của tôi thì sẽ không chịu lộ diện."
Dư Học lập tức hưng phấn định nói gì đó. Nhưng vừa bị anh rể liếc một cái, anh ta lập tức ngậm miệng.
"Em ở đây với chị, bảo vệ chị. Anh rể cứ yên tâm."
"Anh rể, nhất định phải theo sát nhé."
Trương Tân Trúc vừa kéo tôi đứng dậy vừa nói.
"Cái đàn đó tà lắm. Đạo bào còn không trấn nổi."
Có chị Dư Tâm ở đây, anh rể chỉ khẽ gật đầu.
Trương Tân Trúc lái xe đưa tôi đến trường mẫu giáo.
Trên đường đi, anh vẫn thấy khó hiểu.
Theo lời anh rể, đã có liên hệ cốt huyết thì Cốt Huyết Xà Đàn đáng lẽ phải trực tiếp tìm đến tôi mới đúng.
Cho dù bố mẹ mang nó đến ký túc xá, nó cũng phải tự lần theo tôi. Dù sao hơn một tháng nay tôi cũng không ở ký túc xá, khí tức để lại rất nhạt rồi. Sao nó lại chịu nằm yên trên giường tôi?
Tôi chẳng hiểu những chuyện này.
Nhưng nghe Trương Tân Trúc phân tích, anh và anh rể đều tin chắc cái đàn sẽ tự chạy. Sau đó chính anh lại tự giải thích:
"Có lẽ khí tức của anh rể mạnh quá, nên nó không dám tới."
Tôi cũng chẳng biết anh rể mạnh ở điểm nào. Nhưng nếu anh nói vậy... thì chắc là vậy.
Khi tôi đến ký túc xá thì đã gần mười hai giờ đêm.
Ký túc của giáo viên nằm trong khu nhà thuê cạnh trường, hai người một phòng. Bạn cùng phòng vì quá sợ nên đã sang ngủ nhờ phòng đồng nghiệp.
Đèn trong phòng vẫn chưa tắt.
Trên chiếc giường bên trái quả thật có đặt một cái vò nhưng đó không phải Cốt Huyết Xà Đàn. Mà là loại vò muối dưa có nắp, to đến mức một người ôm mới xuể.
Bên trong rõ ràng có thứ gì đang bò qua bò lại, thỉnh thoảng còn đâm mạnh vào nắp vò như muốn xông ra.
Trương Tân Trúc liếc tôi một cái, ra hiệu lùi lại.
Anh lấy từ trong túi ra một tấm vải, phủ kín cả cái vò, rồi trùm luôn từ nắp xuống đáy, bọc chặt toàn bộ. Sau đó xách ngược cái vò lên, bước thật nhanh ra ngoài.
Thấy vẻ mặt anh căng thẳng, tôi biết chắc anh nhận ra thứ bên trong là gì.
Tôi vội khóa cửa rồi chạy theo.
"Là gì vậy?"
"Rắn."
Anh xách bọc vải, bước thật nhanh.
"Chỉ là rắn bình thường thôi."
"Tìm chỗ thả đi là xong."
Nghe tiếng nắp vò bị thứ gì bên trong đập "cộp cộp", tôi đoán con rắn ấy chắc không nhỏ.
Trong lòng càng khó hiểu.
Vì sao bố mẹ tôi lại mang nguyên một vò đầy rắn tới ký túc xá?
Thế còn Cốt Huyết Xà Đàn đâu?
Trương Tân Trúc không thể vừa xách cái vò vừa lái xe, cũng không dám đưa cho tôi cầm.
Anh chỉ nhìn phương hướng rồi một tay xách bọc vải, tay kia kéo tôi, đi thật nhanh về phía bờ sông.
Khi đi ngang qua dải cây xanh ven đường, tôi luôn cảm thấy trong bụi cỏ có tiếng sột soạt như thể có rắn đang bò. Chúng cứ bám theo chúng tôi nhưng Trương Tân Trúc chỉ kéo tôi đi càng lúc càng nhanh.
Dường như anh hoàn toàn không nghe thấy.
Đêm khuya, đường vắng xe thưa người.
Tiếng sột soạt trong bụi cây càng rõ hơn, mơ hồ còn xen lẫn tiếng trẻ con khóc.
Tôi cố ép mình coi như không nghe thấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi, chỉ biết bước sát theo Trương Tân Trúc.
Nhưng khi chúng tôi vừa qua ngã tư, sắp đến bờ sông...
Dưới ánh đèn đường cũ kỹ, cạnh bồn cây ven đường...
Có một đứa trẻ đang co ro ngồi đó, hai tay nó ôm chặt đầu gối, cả người cuộn thành một khối, đầu hơi cúi xuống. Có thứ gì lóe lên ánh sáng âm u, đang nhìn chằm chằm vào tôi và Trương Tân Trúc.
Ánh đèn quá tối, tôi không nhìn rõ.
Nhưng cảm giác rợn người ấy hoàn toàn giống hệt lúc tôi cúi người nhìn xuống gầm giường, thấy cái đàn.
Trương Tân Trúc lập tức kéo tôi ra sau lưng, anh rút hai lá bùa đưa cho tôi.
"Nếu có chuyện thì xé ngay."
Nói xong, một tay xách bọc vải chứa cái vò, đi thẳng về phía "đứa trẻ".
Nhưng vừa nhấc chân...
"Đứa trẻ" ấy bỗng như dưới chân gắn bánh xe, nó lặng lẽ trượt về phía chúng tôi, đần dần lộ rõ dưới ánh đèn.
Lúc này tôi mới nhìn thấy, dưới đáy cái đàn mọc ra vô số cánh tay, cẳng chân nhỏ xíu màu da thịt, hơi trong suốt. Chúng chống xuống đất, đẩy cả cái đàn tiến về phía trước.
Còn trên thân đàn, những con rắn chạm khắc quấn lấy nhau, bên cạnh chúng dần hiện lên từng khuôn mặt người.
Những gương mặt nhỏ đến mức chỉ bằng móng tay cái, ngũ quan còn chưa phát triển hoàn chỉnh, hai mắt trống rỗng. Miệng không ngừng mở ra khép vào, phát những âm thanh không rõ.
Những con rắn thì bò qua từng khuôn mặt ấy, càng lúc càng nhiều cánh tay, cẳng chân nhỏ xíu mọc ra trên thân đàn.
Từ trong cái đàn vang lên tiếng trẻ con khóc nức nở.
"Chị ơi..."
"Chị..."
"Đói..."
"Chị ơi... đói..."
Tôi siết chặt hai lá bùa, nhìn cái đàn quái dị đang mọc đầy tay chân ấy, chỉ cảm thấy nghẹt thở. Theo bản năng, tôi kéo lấy Trương Tân Trúc, lùi từng bước.
Thứ này quá đáng sợ.
Tôi chỉ muốn kéo anh bỏ chạy.
Nhưng ngay lúc tôi vừa chạm vào anh...
Những khuôn mặt trên thân đàn đồng loạt cất tiếng cười khanh khách.
Cũng đúng lúc ấy chiếc bọc vải Trương Tân Trúc đang xách bỗng phát ra tiếng "rắc".
Ngay sau đó, máu tươi thấm qua lớp vải, một vật gì đó to bằng bắp tay đột ngột chui mạnh ra khỏi khe buộc.
Trương Tân Trúc quyết đoán vung cả bọc vải ném thẳng vào Cốt Huyết Xà Đàn.
Nhưng vô số tay chân nhỏ dưới đáy cái đàn khua loạn, nó dễ dàng né sang một bên rồi lao thẳng về phía tôi.
Chiếc vò trong bọc rơi xuống đất.
Qua khe vải buộc, lập tức chui ra hai thân rắn đã bị chém đứt đầu nhưng vẫn điên cuồng quẫy loạn.
Thấy cái đàn mọc đầy tay chân đang lao tới, Trương Tân Trúc hét lớn:
"Anh rể!"
Rồi kéo tôi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng vừa xoay người., tôi đã thấy bố mẹ mình chẳng biết xuất hiện từ lúc nào.
Một người đứng bên trái, một người đứng bên phải chặn kín đường lui.
Dưới ánh đèn đường, mặt mẹ tôi còn trắng hơn ban ngày. Trắng bệch như bụng con cá trê bị lật lên, lấp lánh một lớp dịch nhầy.
Điều đáng sợ hơn là bụng bà phình to hẳn, không chỉ bụng dưới mà cả vùng dạ dày cũng căng phồng.
Trên tay bà còn bưng một cái chậu lớn, không ngừng bốc từng miếng thức ăn cho vào miệng.
Từng miếng giống thịt bò tươi, vẫn còn dính gân máu.
Bà ăn ngon lành.
Mùi tanh nồng nặc từ người bà bốc ra khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Tôi lại nhìn sang bố.
Trong tay ông vẫn cầm con dao phay trong bếp, lưỡi dao và cả người ông đều bê bết máu. Quần áo dính chặt vào thân, cả người gầy sọp đi trông thấy.
Trương Tân Trúc liếc bố tôi rồi nhìn mẹ tôi.
Dường như anh nghĩ ra điều gì, anh kéo tôi lùi dần về phía dải cây xanh.
Phía sau, Cốt Huyết Xà Đàn vẫn đuổi theo.
Giọng nói the thé, không phân biệt nổi trai hay gái, vừa khóc vừa gào:
"Mẹ..."
"Mẹ..."
"Đói..."
"Đói..."
Bố tôi lập tức cầm dao tiến lên một bước, giọng nói cứng đờ nhưng ánh mắt lại nóng rực nhìn tôi.
"Em trai con đói rồi. Nó là cốt nhục của nhà họ Từ, muốn nuôi nó thì phải dùng huyết mạch nhà họ Từ. Bố đã cắt thịt mình cho nó ăn rồi."
"Niệm Nhi... Con cũng muốn có em trai, đúng không?"
"Con chỉ cần cho nó một ít máu...cắt một ít thịt...cho em trai ăn đi."
Ông chậm rãi giơ con dao lên, từng bước ép sát.
Khi cánh tay ông nâng lên, ống tay áo đẫm máu trượt xuống. Tôi nhìn thấy, toàn bộ phần thịt trên cánh tay ông đã bị lóc sạch.
Phía sau, Cốt Huyết Xà Đàn vẫn không ngừng gào khóc vì đói.
Còn mẹ tôi ôm chiếc chậu lớn, vừa nhồm nhoàm nhai, vừa nuốt từng miếng thịt bên trong.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục