Chương 6: Đại Lão Ra Tay
Tiếng nôn ọe dữ dội của dì Đinh trong nhà vệ sinh vang lên không ngớt. Trước mắt tôi chợt hiện lên cảnh mẹ cúi đầu mút máu kinh trên ga giường, rồi dáng vẻ bà cầm dao, uống cạn bát máu lươn. Kết hợp với những gì dì Đinh vừa kể về cô bé năm xưa, tôi gần như đoán được bà đã chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến mức nào. Dạ dày tôi cũng quặn lên từng cơn.
Trương Tân Trúc liếc nhìn tôi một cái rồi vội cầm bình giữ nhiệt chạy vào nhà vệ sinh chăm sóc dì Đinh.
Một lúc lâu sau, dì Đinh rửa mặt, uống liền mấy ngụm nước, nhưng sắc mặt vẫn tái xanh.
Tôi áy náy nói:
“Xin lỗi dì... đã khiến dì nhớ lại chuyện đau lòng như vậy.”
Thảo nào vừa nhìn thấy bức vẽ cái bình kia, dì đã vội vã bỏ đi.
Dì Đinh xua tay, lại uống thêm mấy ngụm nước rồi mới cất giọng:
“Hồi đó có công an và nhân viên trạm y tế đưa cô bé đi cấp cứu. Nhưng mẹ nó cứ ôm chặt cái bình, nhất quyết nhét vào tay con bé, nói rằng đó là "cốt nhục" của nó, bảo con bé nhất định phải mang theo, tuyệt đối không được rời khỏi cái bình.”
Giọng dì khàn đặc:
“Nhưng lúc ấy con bé đã sắp chết rồi, ai mà tin chứ? Người ta gạt cái bình sang một bên. Mẹ nó ôm chặt lấy bình mà khóc gào, mắng chúng tôi muốn hại chết con trai bà ta.”
Dì vừa nói vừa xoay xoay chiếc bình giữ nhiệt trong tay.
Tôi nhìn chiếc bình rung nhẹ, liền đứng dậy đi rót thêm nước.
Ánh mắt dì Đinh lại dừng trên những ngón tay quấn băng của tôi.
“Sau đó cô bé không cứu được nữa. Khắp người nó đầy những con rắn không da ký sinh. Thịt trên cơ thể gần như đã bị chúng ăn sạch. Đứa bé trong bụng mẹ nó cũng chết lưu. Khi lấy thai ra... lại là một dị dạng không có tay chân.”
Không có tay chân...Vậy chẳng phải từ cổ trở xuống chỉ còn một khối thân thể sao?
Tôi chợt nhớ đến những con "rắn" trắng ngâm trong chậu máu lúc nãy. Nếu chúng lớn lên, không có chân tay...
Liệu chúng cũng sẽ thành thứ đó?
Vậy... đứa bé trong bụng mẹ tôi... có phải cũng là như vậy không?
Trương Tân Trúc khẽ mím môi:
“Thế còn cái bình?”
Dì Đinh cười chua chát.
“Chuyện năm đó làm ầm ĩ lắm. Sau này trưởng thôn thôn họ Từ mang cái bình đi, nói là đập nát rồi chôn. Nhưng trước lúc tôi chuyển công tác vẫn nghe nói có người lén tìm nó... chỉ vì muốn sinh con trai.”
Giọng dì lạnh hẳn đi.
“Họ còn nói cái thai dị dạng ấy vốn là con trai. Nếu ngày đó chúng tôi không đưa cô bé đi, khiến cái thai chết theo, thì chắc chắn đã sinh được con trai rồi.”
Trên gương mặt dì đầy vẻ tự trách.
“Tôi vẫn luôn hối hận... Lúc biết con gái lớn nhà họ mất tích, lẽ ra tôi nên tiếp tục tìm. Như vậy con bé đã không bị đàn rắn khoét thịt, không bị chính mẹ mình cắn xé, hành hạ đến chết.”
Tôi không khỏi bật hỏi:
“Chỉ vì một cái bình thôi sao? Thật sự đáng để lấy mạng con gái đổi lấy một đứa con trai?”
Đến giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi vì sao bố mẹ mình lại cố chấp đến thế.
Nhưng chính mắt tôi đã chứng kiến sự điên cuồng của họ.
Với những người chỉ khăng khăng muốn có con trai...
Miễn là có thể sinh được con trai, họ sẽ tin bất cứ điều gì.
Đến tận bây giờ vẫn còn có người bí mật gửi máu sang Hồng Kông để xét nghiệm giới tính thai nhi cơ mà.
Dì Đinh nhìn tôi và Trương Tân Trúc.
“Chồng tôi trước kia làm ở tòa soạn báo, thích điều tra đến cùng mọi chuyện. Sau này ông ấy tìm hiểu được nguồn gốc cái bình đó.”
Dì hít sâu một hơi.
“Nghe nói người ta đào được một ổ rắn cực lớn. Đúng lúc bầy rắn đang giao phối thì đổ xăng vào, thiêu cháy tất cả thành tro.”
Giọng dì càng lúc càng nặng nề.
“Sau đó dùng tro xương rắn... trộn với hài cốt của những đứa trẻ chưa kịp chào đời đã bị phá bỏ...”
Dì thở dài.
“Nói ngắn gọn là lấy xương thịt làm đất, xương rắn làm tro. Nguyên liệu chẳng có thứ nào bình thường cả. Lại còn có cái gọi là "đầu Huyết Xà" do vị "Tống Tử Nương Nương" ban cho, đảm bảo sinh được con trai, được khảm vào bên trong cái bình. Vì vậy mới gọi là Cốt Huyết Xà Đàn.”
Tôi giật mình.
“Có phải chính là cái đầu rắn đỏ mà cháu nhìn thấy trong bình không?”
Tôi vốn định lấy quyển sổ ra chỉ, nhưng thấy dì Đinh vẫn còn rất sợ nên thôi.
Dì khẽ gật đầu.
“Bên trong thì tôi chưa từng thấy, nhưng hình dáng bên ngoài đại khái đúng như cháu vẽ.”
Dì nhìn thẳng vào tôi.
“Thứ đó dùng máu thịt con gái để nuôi hồn rắn. Nó vốn không thể sinh ra con trai thật sự đâu. Mẹ cháu bây giờ như vậy, có báo cảnh sát cũng chẳng điều tra ra được gì. Cháu nhất định phải tránh xa mẹ mình. Đừng bao giờ để bà ấy chạm vào cháu nữa.”
Tôi nhớ đến hình ảnh mẹ cầm con dao đầy máu, lặng lẽ gật đầu.
Trương Tân Trúc lúc này còn xách cả nồi nước sôi, thật sự định nhổ lông gà thì bị dì Đinh ngăn lại.
“Hai đứa đã biết điều cần biết rồi thì mau đi đi. Lát nữa chồng tôi đánh cờ về. Hồi đó sau khi biết chuyện này, ông ấy mất ngủ mấy ngày liền. Đừng để ông ấy biết cái bình ấy lại xuất hiện nữa.”
Trương Tân Trúc lập tức nháy mắt với tôi, cười hì hì cảm ơn dì Đinh rồi kéo tôi rời đi.
Đến cửa, tôi chợt quay đầu hỏi:
“Vậy... cặp vợ chồng từng dùng Cốt Huyết Xà Đàn sau này thế nào?”
Dì Đinh liếc tôi, cười mỉa.
“Còn thế nào nữa? Không sinh được con trai, họ kéo đến Phòng Kế hoạch hóa gia đình gây rối suốt một thời gian, nói chúng tôi hại chết con gái họ, cũng hại chết đứa con trai chưa kịp chào đời.”
“Sau này người vợ tổn hại cơ thể quá nặng nên không thể sinh nữa. Chẳng phải trước kia họ đem cho ba đứa con gái sao? Sau đó tìm được cô út về nuôi, rồi mấy năm gần đây lại tìm nốt hai đứa còn lại. Bây giờ ba cô con gái mỗi tháng đều phải chu cấp tiền phụng dưỡng. Họ còn bắt cô út cưới rể để nối dõi. Cuộc sống... tốt lắm đấy!”
Nói đến đây, dì mất kiên nhẫn xua tay.
“Đi đi! Mau đi!”
Tôi nghe mà trong lòng nghẹn đắng.
Trương Tân Trúc kéo nhẹ tay tôi, ra hiệu rời đi.
Mãi đến khi ngồi lên xe, tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Trương Tân Trúc liếc nhìn tôi.
“Cái đầu Huyết Xà kia mới là mấu chốt. Nó rất lợi hại. Tôi sẽ đưa cô đi gặp anh rể của Dư Học. Anh ấy rất giỏi, còn quen một con mèo đen cực kỳ lợi hại nữa. Mèo bắt rắn là sở trường. Có họ ở đây, cô không cần sợ.”
Tôi khẽ dịch chiếc túi đang kê dưới người, nhìn những ngón tay được băng kín rồi ngẩng đầu.
“Em cứ tưởng... người mẹ trong câu chuyện của dì Đinh ít nhất cũng phải chết.”
Nhưng bọn họ vẫn sống rất tốt, thậm chí còn chẳng phải nuôi con. Hai đứa con gái từng bị đem cho người khác, nuôi lớn khôn rồi, họ lại tìm về, bắt chu cấp tiền dưỡng già.
Dựa vào cái gì chứ...
Không cần thì vứt bỏ, đến lúc cần lại tìm về.
Chỉ vì những đứa con gái ấy mang trong mình chút máu mủ của họ sao?
Thế còn cô con gái cả bị đem tế đàn, bị rắn gặm sạch thịt đến chết...
Cô bé ấy đã làm sai điều gì? Chỉ vì... cô bé là con gái sao?
Trương Tân Trúc nắm vô lăng, gõ nhẹ mấy ngón tay. Gương mặt lúc nào cũng cười hì hì giờ lại trở nên trầm mặc, như thể không biết nên an ủi tôi thế nào.
Tôi hít thật sâu rồi chậm rãi thở ra, sau đó miễn cưỡng cười với anh.
“Em dọa anh rồi phải không? Chắc anh không ngờ trong lòng em lại u tối như vậy.”
Thật ra tôi mong người mẹ kia chết...
Chỉ vì tôi biết, mẹ mình rất có thể sẽ không chết.
Vậy nên tôi chỉ có thể gửi gắm hy vọng về sự báo ứng lên một người khác.
Trương Tân Trúc mím môi cười nhẹ, nổ máy xe.
“Nghe Tiểu Thăng nói cô đang thi chứng chỉ giáo viên? Chuẩn bị đến đâu rồi?”
Đúng là chuyện gì anh cũng biết. Anh đang cố ý đổi chủ đề, muốn nhắc tôi rằng phía trước vẫn còn tương lai.
Tôi cười gượng.”
“Còn một môn phải thi lại, những môn khác đều qua rồi.
Anh tò mò hỏi:
“Sao hồi còn học đại học không thi luôn? Bây giờ vừa đi làm vừa thi chẳng phải vất vả hơn sao?”
Tôi siết chặt quai túi trong lòng.
“Vì phải đi làm thêm kiếm tiền. Em không đủ tiền để thi cùng lúc hai loại chứng chỉ.”
Thật ra cũng chẳng có gì phải xấu hổ. Gia đình tôi thế nào, Trương Tân Trúc đều đã biết cả, có gì phải giấu nữa.
Hồi học sư phạm, bố mẹ gần như không chu cấp cho tôi. Thi lấy chứng chỉ đều phải đóng phí. Khi ấy tôi còn chưa có bằng giáo viên mầm non, cuối tuần đi làm trợ giảng ở trường năng khiếu, mỗi ngày chỉ được năm mươi tệ. Lấy đâu ra thời gian và tiền bạc để thi thêm chứng chỉ giáo viên.
Trương Tân Trúc nhìn tôi, cười áy náy.
“Xin lỗi.”
Chiếc xe chạy thẳng vào khu chung cư đắt đỏ bậc nhất thành phố. Căn hộ hai phòng ngủ tôi đang định mua cũng chỉ bằng một nửa giá ở đây.
Trương Tân Trúc ra hiệu tôi xuống xe.
“Chuyện này không tiện đến nhà Dư Học. Bố mẹ cậu ấy ở đó, nói chuyện không tiện. Chị gái cậu ấy có một căn hộ ở đây, bọn tôi hẹn gặp ở đó.”
Nhìn chiếc xe anh vừa đỗ, tôi mới chợt nhớ đến một chuyện rất quan trọng.
Đứng chờ thang máy, tôi cười hỏi:
“À đúng rồi... em vẫn chưa hỏi anh thu phí thế nào?”
Nghe anh kể chuyện ở công viên, vì mở rộng khách hàng mà anh cũng vất vả lắm.
Hôm nay mua bao nhiêu đồ đều do anh trả tiền, còn chạy ngược chạy xuôi, giờ lại phải tìm thêm người giúp. Chắc chắn phí sẽ không rẻ.
Thời buổi này người có bản lĩnh thật sự đâu có nhiều.
Tôi thầm tính số tiền tiết kiệm ít ỏi của mình, bất giác thấy xót.
Trương Tân Trúc vỗ vai tôi.
“Nhắc đến tiền làm mất tình cảm quá!”
Anh cười toe.
“Sau này tôi có con rồi, cô nhớ chăm sóc nó thật tốt là được.”
Tôi ngẩn người.
“Chuyện sau này thì...”
Trong đầu vẫn tính nhẩm riêng tiền mua đồ hôm nay cũng phải mấy trăm tệ.
Đúng lúc ấy thang máy tới, anh kéo tôi vào.
“Lát gặp chị Dư và anh rể, nhớ ngọt miệng một chút. Hai người ấy mới là đại lão thật sự. Miệng ngọt thì người ta có muốn từ chối giúp cũng ngại.”
Tôi nhớ anh gặp ai cũng cười hì hì, nói năng thân thiết như người quen lâu năm, không khỏi khâm phục.
Đến nơi, người mở cửa là một chàng trai trông cũng hoạt bát chẳng kém Trương Tân Trúc.
Anh chỉ vào người đó.
“Dư Học.”
Rồi kéo tôi vào phòng, chỉ cặp nam nữ đang ngồi trên ghế sofa.
“Đây là chị Dư Tâm... còn đây là anh rể.”
Tôi theo sau anh, nhìn người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp và người đàn ông mặc Hán phục, khí chất như bước ra từ tranh cổ. Miệng mở ra, nhưng lại chẳng biết gọi thế nào.
Dư Tâm liếc Trương Tân Trúc, nở nụ cười như có như không. Còn vị "anh rể" kia thì ánh mắt chỉ hướng về Dư Tâm, tràn ngập yêu chiều.
Trương Tân Trúc huých nhẹ tôi.
“Gọi anh rể đi.”
Tôi nghĩ nếu đã là "đại lão" thì cứ nghe lời.
“Chị Dư Tâm, chào chị. Anh rể, chào anh.”
Phía sau, Dư Học bật cười.
“Cậu đúng là lừa người ta. Đây là chị tôi với anh rể tôi. Cậu gọi theo thì thôi, sao còn bắt cô gái người ta gọi theo? Cô ấy có quan hệ gì với cậu hay với tôi đâu?”
Trương Tân Trúc lập tức đá cậu ta một cái.
“Từ Niệm Nhi, cô giáo của Tiểu Thăng.”
“À!”
Dư Học như bừng tỉnh.
“Thì ra cô chính là "Niệm Niệm Bất Xả"!”
Trương Tân Trúc lại đá thêm một cú nữa, kéo tôi ngồi xuống ghế.
Tôi ngơ ngác "Niệm Niệm Bất Xả" là cái quái gì?
Dư Tâm mỉm cười nhìn tôi.
“Đừng để ý bọn họ. Cứ ngồi đi. Có bọn chị ở đây, em sẽ không sao nữa.”
Nói rồi chị quay sang người đàn ông bên cạnh, dịu dàng bảo:
“Anh giúp em ấy nhé.”
Người đàn ông dường như rất hưởng thụ câu nói ấy, quay sang Trương Tân Trúc.
“Kể đi, rốt cuộc là chuyện gì.”
Dư Học lập tức hăng hái chạy đi lấy nước ngọt, đồ ăn nguội từ tủ lạnh ra, vừa tiếp đãi tôi vừa trừng mắt nhìn Trương Tân Trúc.
“Cậu phải kể cho rõ đấy. Tôi khó khăn lắm mới kéo được chị tôi ra ngoài.”
Vừa nói vừa liên tục nháy mắt lập công với "anh rể".
Nhìn cảnh ấy, tôi cũng đoán được vị "anh rể" này chắc vẫn đang trong giai đoạn cố gắng lấy lòng gia đình bên vợ. Không khí trong phòng vì thế cũng thoải mái hơn nhiều.
Dư Học đưa cho tôi một lon nước. Nhưng Trương Tân Trúc đang kể chuyện Cốt Huyết Xà Đàn thì lập tức giơ tay chặn lại, cầm lon nước đi.
“Đồ lạnh, đừng đưa cô ấy uống.”
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh nhìn sang Dư Tâm, cười nói:
“Chị Dư Tâm cũng đừng uống lạnh nhé, không tốt cho sức khỏe.”
Dư Học liếc tôi, thu lon nước lại.
“Hiểu rồi. Tôi đi đun nước nóng cho hai quý cô.”
Tôi vội đứng dậy.
“Không cần đâu...”
Dư Tâm kéo tay tôi, dịu dàng cười.
“Không sao, chị cũng muốn uống.”
Lúc này Trương Tân Trúc đã kể xong chuyện Cốt Huyết Xà Đàn, rồi chìa tay về phía tôi.
“Bức vẽ.”
Tôi lập tức đưa bản phác họa cái bình cho vị "anh rể".
Anh chỉ nhìn một lát rồi nhìn tôi.
“Thứ này âm tà quá nặng. Việc cầu con hay nuôi rắn không phải mục đích thật sự. Có vẻ... nó dùng để trấn áp một thứ gì đó.”
Anh suy nghĩ rồi nói:
“Chỉ nhìn tranh thì không đủ. Phải xem tận mắt mới được.”
Tôi chần chừ.
— Vẫn phải đến nhà bố mẹ em sao?
Thật lòng mà nói, bây giờ tôi rất mâu thuẫn.
Mầm rắn trong người tôi đã được lấy ra. Dù Cốt Huyết Xà Đàn có tà dị đến đâu, chỉ cần nghe lời dì Đinh, tránh xa mẹ, không để bà chạm vào mình...thì chuyện sau đó, dường như đã không còn liên quan đến tôi nữa.
Đứa bé trong bụng mẹ...rất có thể vốn cũng không thể sinh ra.
Thậm chí, lúc ngồi trên xe của Trương Tân Trúc khi nãy...
Trong lòng tôi còn thoáng qua một ý nghĩ.
Hay là... bà ấy cứ chết đi thì hơn.