Chương 5: Máu Nuôi Rắn Con
Tôi trơ mắt nhìn từ vết thương trên ngón tay mình bò ra một con rắn nhỏ trắng bệch, mảnh như sợi tóc, trông chẳng khác nào một con ký sinh trùng bị lột sạch da.
Da đầu tôi lập tức tê dại, toàn thân nổi kín da gà.
Nhìn thứ đó bò trên đầu ngón tay, dù gan dạ đến đâu tôi cũng chỉ muốn bật dậy, điên cuồng hất mạnh để văng nó ra.
Trương Tân Trúc lập tức nhận ra tôi đang hoảng loạn. Anh siết chặt cổ tay trái của tôi, ép bàn tay xuống chiếc chậu sứ. Cánh tay phải ôm chặt lấy vai tôi, kéo tôi vào lòng, rồi đưa tay che kín mắt tôi, ghé sát tai nói khẽ:
“Đừng nhìn nữa. Đừng cử động.”
Nhưng càng không nhìn, cảm giác thứ gì đó trơn nhớp đang bò lúc nhúc lại càng rõ rệt.
Tôi còn cảm nhận được từng con gì đó lần lượt chui ra từ vết cắt nơi đầu ngón tay.
Vết thương nhói lên từng đợt, kèm theo cảm giác như có thứ gì đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
Tôi không dám mở mắt nữa. Hai tay nắm chặt vạt áo Trương Tân Trúc, nghiến răng bắt đầu đọc thuộc lòng những nội dung ôn thi chứng chỉ giáo viên, cố ép bản thân phân tán sự chú ý.
Nhưng càng đọc, cảm giác bò trườn trên tay lại càng mãnh liệt.
Nó khiến tôi nhớ đến hồi còn nhỏ.
Tôi rất sợ lươn. Mẹ tôi thích làm món lươn, bắt tôi phải giữ lươn cho bà mổ.
Tôi không dám. Thế là bà nắm lấy tay tôi, ấn thẳng vào chiếc xô đầy lươn.
Lũ lươn hoảng sợ, trườn qua trườn lại giữa các kẽ tay tôi, lạnh ngắt, trơn nhớp, lặng lẽ luồn lách.
Tôi sợ đến mức gào khóc. Thế nhưng bà vẫn không chịu buông, vừa giữ chặt tay tôi vừa mắng:
“Cầm nhiều rồi sẽ quen! Chỉ có con gái mới nhát gan thế này! Nếu là con trai thì đã chẳng sợ!”
Từ sau lần đó, dù cha mẹ bắt tôi làm gì, tôi cũng không còn dám thể hiện mình sợ nữa.
Bởi vì trong mắt họ, chỉ cần tôi tỏ ra sợ hãi, đều là lỗi của việc tôi là con gái.
Nếu là con trai thì tốt biết mấy.
Cho nên, dù cảm nhận rõ ràng từng con gì đó đang chầm chậm bò trên bàn tay, tôi vẫn cứng người, không nhúc nhích.
Trương Tân Trúc vẫn ôm chặt lấy tôi, bàn tay che kín mắt tôi.
Không biết đã qua bao lâu, lâu đến mức tất cả những gì tôi nhớ được, những gì cần học thuộc, tôi đều đọc đi đọc lại hai lượt.
Lúc này anh mới ghé sát tai tôi thì thầm:
“Tôi sẽ bỏ tay ra. Nhưng cô nhìn thấy gì cũng đừng sợ.”
Tôi khẽ gật đầu.
Anh mới chậm rãi buông tay, rồi khép hai ngón tay lại thành kiếm quyết, nhẹ nhàng ấn từ vai phải sang vai trái tôi, từng chút từng chút một.
Đúng lúc ấy, tôi mở mắt nhìn xuống chiếc chậu.
Trong hỗn hợp máu gà và bột thuốc, dày đặc những sinh vật trắng nhợt, mảnh như sợi tóc, dài chừng nửa đốt ngón tay.
Đầu hơi to, đuôi nhỏ, trông giống rắn...lại giống những con nòng nọc li ti trong sách giáo khoa.
Chúng nổi chìm trong máu, bơi lội vô cùng vui vẻ.
Cả chậu kín đặc.
Thoạt nhìn chẳng khác nào bát miến tiết vịt sau khi ăn dở, những sợi miến vụn nổi lềnh bềnh trên nước dùng.
Toàn bộ cánh tay trái tôi đã tê cứng.
Trương Tân Trúc vuốt dọc cánh tay tôi thêm một lần nữa.
Sau khi xác nhận không còn con nào bò ra nữa, anh mới nắm cổ tay tôi, nhẹ nhàng nhấc bàn tay lên.
Ngay khi tay tôi rời khỏi chậu, anh lập tức chụm hai ngón tay chỉ về phía chiếc chậu, miệng lẩm nhẩm chú ngữ rồi điểm mạnh một cái.
Lá bùa ngâm trong máu gà, nhuộm đỏ sẫm, bỗng "phừng" một tiếng bốc cháy, cả chiếc chậu sứ lập tức rực lửa.
Đám sinh vật trắng kia như phát ra những tiếng rít the thé. Vừa giống tiếng rắn phun lưỡi lại vừa giống tiếng trẻ con gào khóc vọng từ rất xa. Nhưng ngọn lửa nuốt chửng tất cả.
Máu gà, thuốc bột, lũ rắn trắng. Chỉ trong chớp mắt đã cháy sạch, hóa thành tro.
Tôi nhìn chiếc chậu sứ đen sì trước mặt, kinh ngạc nhìn Trương Tân Trúc.
Tôi biết anh có bản lĩnh. Nhưng không ngờ...lại lợi hại đến vậy.
Anh cười nhạt:
“Đối phó với cái đàn kia thì chưa đủ. Nhưng mấy thứ này... vẫn xử lý được.”
Anh lấy trong túi ra một chiếc khăn sạch, cẩn thận kiểm tra mu bàn tay tôi xem còn dính con rắn trắng nào không, rồi mới lau sạch máu.
Sau đó lại lôi ra một lọ thuốc, lắc lắc chai cồn i-ốt trước mặt tôi.
“Ráng chịu chút nhé, phải sát trùng. Không được khóc đâu đấy!”
Nhìn nụ cười toe toét của anh, trong lòng tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường.
Tôi hoàn toàn không nhớ lúc đi mua đồ anh đã mua cả những thứ này.
Trương Tân Trúc cẩn thận dùng tăm bông sát trùng từng vết cắt, rắc thêm ít bột Vân Nam Bạch Dược, lấy gạc băng từng ngón tay.
Vì không có băng keo y tế nên anh dùng băng cá nhân để cố định lại. Vừa dán vừa cười:
“Loại này hình Peppa Pig đấy. Bình thường cô cũng dùng loại này cho mấy đứa nhỏ như Tiểu Thăng phải không?”
Ở trường mầm non, bọn trẻ va quẹt là chuyện như cơm bữa.
Đa phần chẳng chảy máu, cũng chẳng bị thương nặng nhưng điều chúng cần chỉ là được quan tâm.
Thế nên tôi luôn chuẩn bị rất nhiều băng cá nhân hoạt hình.
Đứa nào ngã là được dán một miếng.
Đối với bọn trẻ, đó giống như một phần thưởng, dán xong là lập tức nín khóc, còn hí hửng khoe với các bạn:
“Cô thưởng cho tớ đấy!”
Thậm chí lúc tan học về nhà cũng nhất quyết không chịu bóc ra.
Không ngờ Trương Tân Trúc cũng biết chuyện này.
Tôi bất giác mỉm cười.
Nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt sáng lấp lánh của anh...tim tôi bỗng khựng lại.
Tôi vội ho khẽ một tiếng.
“Tiếp theo phải làm gì?”
“Còn mẹ tôi...”
Bà ấy dường như không phải chỉ thích ăn đồ sống mà là...thích máu. Đặc biệt là máu của tôi.
Trong bếp lúc nãy, rõ ràng bà đã ngửi thấy mùi máu kinh trên người tôi.
So với máu lươn, bà thích máu tôi hơn nhiều.
Trương Tân Trúc tặc lưỡi.
“Chuyện của mẹ cô phải giải quyết từ từ.”
Vừa nói, anh vừa đập vỡ chiếc chậu sứ, lấy ra một xấp lớn giấy vàng mã đốt trên những mảnh sứ. Có lẽ sợ lũ rắn kia vẫn chưa chết hẳn nên muốn dùng lửa thiêu thêm một lần.
Tôi không giúp được gì, chỉ ngồi xé giấy.
“Những thứ bò ra từ tay tôi... rốt cuộc là gì?”
“Chắc là rắn con.”
Anh liếc tôi.
“Hình như cả cái đàn ấy... đều là rắn.”
Sợ tôi hiểu nhầm, anh nói rõ hơn:
“Ý tôi không phải mấy con rắn chạm khắc bên ngoài mà bản thân cái đàn ấy... chính là do vô số con rắn tạo thành. Còn nó được làm ra như thế nào... phải hỏi dì Đinh mới biết.”
Anh dừng một chút rồi tiếp:
“Cô nhỏ máu vào đàn, lại ngày nào cũng đặt nó dưới gầm giường...Ngoài việc giúp mẹ cô mang thai, đó còn giống một dạng tế huyết.”
“Đám rắn bị luyện thành chiếc đàn ấy thay nhà họ Từ ban con nối dõi. Còn huyết mạch của nhà họ Từ...thì thay lũ rắn nuôi con.”
Nói đến đây, giọng anh lạnh hẳn đi, khẽ thở dài:
“Nhìn cách bố cô chuẩn bị thức ăn cho mẹ cô, rồi bắt cô lấy máu...Có lẽ, bọn họ biết hết.”
Tay tôi đang xé giấy bỗng khựng lại, suýt nữa bị lửa táp vào.
Trương Tân Trúc lập tức gạt tay tôi ra, cười hì hì:
“Cũng có thể chỉ là tôi đoán thôi.”
Nói xong, anh nhìn những mảnh sứ đã cháy đen trong chớp mắt, hất toàn bộ giấy trong tay tôi vào đống lửa.
“Được rồi. Thu dọn đi. Chúng ta đến nhà dì Đinh.”
Tôi nhìn ngọn lửa đang nuốt dần từng tờ giấy, biết anh chỉ đang cố tránh để tôi tổn thương. Khẽ cười chua chát:
“Hồi nhỏ... thật ra bố mẹ tôi từng định đem tôi cho người khác.”
Thời ấy kế hoạch hóa gia đình rất nghiêm, bố tôi còn đang làm việc trong cơ quan, không được phép sinh nhiều.
Nói là cho người thực ra cũng chẳng khác gì bỏ đi.
Trương Tân Trúc ho khẽ.
“Cô mà gặp mẹ tôi thì khác rồi. Bà ấy ngày nào cũng mong có con gái, ghét hai anh em tôi muốn chết. Hai thằng con trai đúng là toàn đòi nợ. Nuôi không nổi nên tôi mới đi làm đạo sĩ đấy!”
Nói rồi, anh bỏ con gà trống đã làm thịt vào túi nilon.
“Đi thôi.”
“Mang con gà này sang nhà dì Đinh, tôi nấu món tam bôi kê cho cô ăn, để cô nếm thử tay nghề của tôi.”
Tôi chợt nhận ra...chiếc túi lớn của anh đúng là cái gì cũng có.
Sau khi xác nhận đống giấy đã cháy hết, tôi mới thu dọn đồ, theo Trương Tân Trúc rời đi.
Nhà dì Đinh ở ngay gần công viên.
Vừa đến nơi, Trương Tân Trúc đã cười híp mắt bảo là mang gà sang biếu. Bất chấp vẻ mặt lạnh tanh của dì, anh vẫn kéo tôi vào nhà.
Rất tự nhiên bảo dì đun nước, còn mình thì ngồi nhổ lông gà, vừa nhổ vừa đắc ý:
“Hồi mới theo sư phụ, mỗi lần ông đi làm pháp sự về là mang ba bốn con gà.”
“Việc đầu tiên tôi học chính là nhổ lông. Hai tay cùng nhổ, tốc độ còn nhanh hơn cả mấy người bán gà ngoài chợ.”
Suốt từ đầu đến cuối, anh không hề nhắc tới chiếc “Cốt Huyết Xà Đàn”.
Dì Đinh liếc khuôn mặt cười hề hề của anh, rồi nhìn sang tôi, khẽ thở dài.
Bà dùng tiếng địa phương mắng anh một câu gì đó. Sau đó quay vào bếp đun nước, lấy một cái chậu bảo anh bỏ gà vào. Rồi mới rót nước cho chúng tôi, ra hiệu ngồi xuống.
Bà chậm rãi nói:
“Hai đứa vẫn muốn hỏi chuyện “Cốt Huyết Xà Đàn”, phải không?”
Tôi nghe bà gọi đúng tên chiếc đàn, biết chắc bà hiểu rõ mọi chuyện, lập tức ngồi thẳng người.
Dì Đinh cũng bình tĩnh hơn, nhìn bàn tay đã được băng kín của tôi.
“Trong tay cháu có rắn con phải không?”
“Tiểu Trương đã lấy chúng ra rồi?”
“Con gà kia... là đồ còn lại sau khi làm pháp chứ gì?”
Trương Tân Trúc đứng trước cửa bếp cười hì hì.
“Có gì ngon phải mang sang hiếu kính dì trước chứ.”
Dì Đinh cười khẩy, chỉ tay vào anh mắng yêu vài câu, rồi quay sang tôi.
“Mẹ cháu mang thai rồi. Có phải dạo này ăn uống hệt như rắn không?”
Tôi vốn chưa để ý, nghe bà nói mới giật mình nhận ra.
Khát máu, ăn thịt sống, nuốt trứng sống. Hơn nữa gần như chẳng hề nhai, toàn nuốt chửng.
Tôi ít ở nhà, chỉ vài lần tận mắt chứng kiến đã như vậy. Những lúc tôi không có mặt chỉ e còn đáng sợ hơn.
Không đợi tôi trả lời, dì Đinh chậm rãi lẩm bẩm:
“Chuyện này... chắc cũng hơn ba mươi năm trước rồi.”
“Hồi ấy chính sách rất nghiêm, lúc đó dì còn làm ở Ban Kế hoạch hóa gia đình của xã.”
Thời ấy quản lý sinh đẻ cực kỳ chặt, người có biên chế chỉ được sinh một con. Nhà không có việc làm ổn định, nếu con đầu là gái thì phải bốn, năm năm sau, xin được giấy phép mới được sinh tiếp.
Bởi vậy, những phòng khám chui chuyên siêu âm rồi phá thai nếu là con gái mọc lên khắp nơi.
Mấy bà đồng tự xưng bao sinh con trai, thuốc chuyển thai, thuốc bí truyền cầu tự... cũng điên cuồng xuất hiện.
“Khi ấy ở thôn họ Từ có một nhà đã sinh liền bốn cô con gái, ba đứa sau đều đem cho người khác. Nhất quyết không chịu thừa nhận mình sinh nhiều như vậy, lại còn phá mấy thai nữa. Gần như năm nào cũng mang thai, chỉ để kiếm bằng được một đứa con trai. Trốn lên núi, trốn trong hang đất để mang thai.”
Dì Đinh nói đến đây, vẻ mặt đầy bất lực.
“Sau đó bà ta lại mang thai. Chúng tôi nhận được tin liền đi tìm khắp nơi nhưng cả làng đều che giấu giúp, làm sao tìm được.”
“Có người còn nói...lần này chắc chắn là con trai. Vì nhà bà ta được Quan Âm Tống Tử chỉ điểm, bảo làm một cái Cốt Huyết Xà Đàn, bảo đảm nối dõi tông đường.”
Dì Đinh nhìn bàn tay tôi, khẽ nói:
“Khi ấy cấp trên thúc ép rất gắt. Không tìm được người, chúng tôi chỉ còn cách theo dõi người nhà bà ta, xem ai mang cơm lên núi, ai tiếp tế. Nhưng theo dõi mãi lại phát hiện...cô con gái lớn của bà ta biến mất.”
“Ban đầu, ai cũng nghĩ chắc bị đưa lên núi chăm mẹ. Con bé mới hơn mười tuổi. Hồi ấy trẻ con lớn sớm, biết nấu cơm rồi. Chúng tôi đều cho rằng nó đi nấu cơm cho mẹ.”
“Núi thì nhiều như thế, tìm kiểu gì cũng không thấy. Cấp trên hỏi thì chỉ biết tìm cách đối phó.”
Nói đến đây, ánh mắt già nua của dì Đinh tràn ngập vẻ tự trách, bà liên tục mím môi.
Trương Tân Trúc lập tức mở nắp bình giữ nhiệt, đưa cho bà. Dì nhấp một ngụm nước rồi nhìn bàn tay tôi.
“Sau đó có một hôm, có người lên núi đốn củi. Nghe thấy tiếng người kêu thảm thiết liền chạy tới xem rồi báo công an.”
“Bình thường người trốn lên núi đều là phụ nữ sắp sinh. Công an nghe nói khắp nơi toàn máu, tưởng sản phụ gặp chuyện, lền gọi chúng tôi và bác sĩ trạm y tế cùng đi. Sợ xảy ra án mạng.”
Hai tay dì Đinh bắt đầu run lên, Trương Tân Trúc vội nắm lấy, chiếc bình nước mới không rơi xuống.
Bà hít sâu một hơi, nhìn tôi.
“Khi đến nơi...Đó là một cái hang đào trong núi. Bên ngoài được phủ kín bằng cành cây khô, bên trong chỉ trải ít củi khô và chăn. Có một bé gái khoảng mười tuổi nằm cạnh đống củi, toàn thân đẫm máu. Tay chân...chỉ còn lại xương.”
Giọng bà nghẹn lại.
“Có vô số con rắn nhỏ cỡ ngón tay cái đang chui ra chui vào trong những vết thương của con bé. Chúng trắng hồng, như những con rắn bị lột da.”
“Cũng giống lúc đào bắt cá chạch...chỉ thấy lộ ra một đoạn bụng đang ngọ nguậy trong bùn. Chúng cứ chui rúc trong phần thịt còn sót lại trên người đứa bé.”
Dì Đinh không ngừng nuốt nước bọt, ôm chặt chiếc bình giữ nhiệt, run run nhấp thêm một ngụm.
“Trên cổ con bé còn bị buộc dây thừng, nó bị trói trong hang. Còn mẹ nó thì nằm trên đống củi phủ chăn, bụng phình to khủng khiếp.”
“Khi chúng tôi đến thì bà ta...”
Nói đến đây, dì Đinh đột ngột đẩy mạnh chiếc bình giữ nhiệt ra, bật dậy lao thẳng vào nhà vệ sinh, rồi ôm bồn cầu nôn dữ dội.