Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 9: Bạch Tiên Và Nhện Tinh
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 9: Bạch Tiên Và Nhện Tinh

Mẹ của Tần Sở đã bệnh đến mức không thể đứng nổi. Bà chống cả tứ chi xuống đất, bò từ khe hở trên ô cửa kính bị cào rách mà chui vào.
Cái đầu trọc lốc vì hóa trị chỉ lơ thơ vài sợi tóc vàng úa khô xác.
Bà cứ từng chút một bò về phía tôi. Tay chân như chẳng còn sức, liên tục trượt trên nền gạch, trông chẳng khác nào một con nhện khô quắt mang hình người.
Tôi sợ đến mức định lùi lại, nhưng những con nhện dày đặc xung quanh lại càng lúc càng nhiều, đồng loạt bò về phía tôi.
Tôi chỉ có thể cố giữ bình tĩnh, nuốt khan một cái rồi nhìn bà ta tiến đến.
"Cô... cô có việc gì sao?"
Mẹ Tần Sở bò qua đống kính vỡ, tiếng thủy tinh cọ xuống nền phát ra những âm thanh rợn người.
Bà ngẩng cái đầu vẫn còn cắm ống truyền nhìn tôi.
"Con không muốn chết, nên định trả hết số tiền vay âm nợ đó lại cho Tần Sở, đúng không?"
Đã biết tôi không muốn chết, còn hỏi làm gì nữa?
Tôi nhìn bà ta càng lúc càng bò gần hơn.
Trên tường, dưới nền nhà đều kín đặc nhện, còn có không ít con mang màu sắc sặc sỡ, chỉ nhìn cũng biết cực độc.
Tôi nhớ lời Bạch Dạ Nguyệt từng nói.
Nếu dùng mạng người để lấp khoản âm nợ, ít nhất người đi vay sẽ tạm thời không gặp chuyện.
Nghĩ đến đó, tim tôi dần thắt lại.
Tôi từng bước lùi về phía ghế sofa. Chỉ cần kéo tấm khăn phủ sofa quấn lên người rồi lao ra ngoài, ít nhất cũng sẽ không bị nhện cắn.
Nhưng đúng lúc tôi định cử động, mẹ Tần Sở lại cười khùng khục.
"Bác sĩ Bạch không chịu cứu tôi... lại chịu cứu cô. Thật kỳ lạ."
"Tần Sở chắc đang rất lo khi cô bỏ bệnh viện đi. Hay để tôi gọi điện cho anh ấy?"
Tôi cố giữ giọng thật bình tĩnh, vừa nói vừa lặng lẽ áp sát ghế sofa.
Nhưng ngay lúc gót chân vừa chạm vào chân ghế, tay chuẩn bị với lấy khăn phủ...
Bỗng cảm thấy trên mu bàn tay dính nhớp.
Tôi theo bản năng cúi xuống nhìn.
Mấy con nhện sặc sỡ to bằng quả trứng gà đang buông tơ từ trần nhà xuống, lơ lửng ngay bên cạnh tôi.
Hai chiếc răng nanh đen ngòm không ngừng mở ra khép lại, đầu răng còn nhỏ từng giọt chất lỏng.
Chỉ cần tôi nhúc nhích, chúng sẽ lập tức lao tới cắn.
"Yến An."
Mẹ Tần Sở nằm rạp dưới đất, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Là Tần Sở không chịu nghe lời khuyên, nhất quyết vay âm nợ để chữa bệnh cho tôi."
"Nó thật lòng thích cô, nên muốn cô cùng chết với nó."
"Nhưng tôi không thể để nó chết. Nó là con trai tôi... sao tôi có thể để nó chết được?"
"Yên tâm. Tôi sẽ dùng tơ nhện quấn cô lại thật cẩn thận. Đẹp lắm, sẽ chẳng hề làm hỏng dung mạo của cô, tựa như mặc lên mình chiếc váy cưới trắng tinh. Đến lúc đó... cô vẫn có thể gả cho Tần Sở."
Bà ta nhe miệng cười. Hàm răng vàng xỉn, gương mặt hốc hác bệnh tật, cái đầu ngẩng cao như nhện khổng lồ...Quái dị đến rợn người.
Nhìn những con nhện treo lơ lửng bên cạnh, tôi biết bà ta thật sự muốn giết tôi.
Chỉ cần tôi chết để trả âm nợ...ít nhất Tần Sở sẽ còn sống thêm một thời gian.
Tôi xoay người định bỏ chạy. Nhưng vừa động đậy, mấy con nhện lập tức nhe nanh.
Mẹ Tần Sở vẫn chậm rãi bò tới, đám nhện cũng bắt đầu xoay vòng quanh tôi.
Ngay khi những sợi tơ chuẩn bị quấn lấy người tôi, tôi định lùi lại, chộp chiếc gối ôm để quật loạn...thì từ trong bếp vang lên tiếng tắt bếp gas.
"Tôi biết ngay cô không biết sắc thuốc. Không tắt bếp thì thuốc cháy khét hết rồi."
Giữa lúc giọng nói vang lên...
Bạch Dạ Nguyệt mặc bộ đồ ngủ màu trắng bước ra. Một tay cầm hai quả dưa vàng, vừa đi vừa gặm một quả, tay còn lại thì cầm quả còn nguyên. Anh thong thả bước về phía tôi.
Đi đến đâu...Đám nhện đang treo trên trần dường như cực kỳ sợ hãi, lập tức men theo sợi tơ bò ngược lên trên.
Ngay cả mẹ Tần Sở cũng phải chống mũi chân lùi lại, cổ họng phát ra tiếng ùng ục.
"Bác sĩ Bạch...trả cô một quả."
Bạch Dạ Nguyệt đưa quả dưa vàng còn nguyên cho tôi.
Tôi nhìn quả dưa, rồi nhìn đám nhện chẳng biết đã chui vào khe hở nào biến mất sạch.
Trong nhất thời vẫn chưa hoàn hồn.
"Uống thuốc không được để bụng đói."
Anh kéo tay tôi, nhét quả dưa vào lòng bàn tay. Bàn tay anh mềm mại, ấm áp như món đồ chơi bóp mềm, chạm vào vô cùng dễ chịu.
Đến khi anh buông tay...
Tôi cầm quả dưa lạnh ngắt mà vẫn còn thấy lưu luyến hơi ấm ấy.
Bạch Dạ Nguyệt dường như hoàn toàn không nhìn thấy đám nhện và dáng vẻ quỷ dị của mẹ Tần Sở.
Anh kéo tôi ngồi xuống chiếc sofa đã sạch bóng nhện, đặt ngón tay lên cổ tay bắt mạch.
"Bác sĩ Bạch..."
Mẹ Tần Sở thử bò thêm vài bước.
Tôi vẫn còn ngơ ngác.
Bạch Dạ Nguyệt vừa gặm dưa vừa nhìn bà ta.
"Đã nhiều năm rồi tôi không ăn mấy thứ như các người, rau củ quả tươi ngon hơn nhiều. Hôm nay bà định bắt tôi khai trai đấy à?"
Mẹ Tần Sở sững người, tay chân bà đạp lên mảnh kính vỡ, phát ra tiếng lạo xạo.
"Anh chịu cứu Yến An... tại sao lại không chịu cứu tôi? Tại sao..."
Bạch Dạ Nguyệt chỉ lạnh lùng nhìn bà ta, tiếp tục ăn dưa.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, mẹ Tần Sở rõ ràng chột dạ, bà ta chậm rãi rút lui qua lỗ thủng trên cửa kính.
Tôi nhìn thân hình bà co quắp thành một cục nhỏ, chui qua cái lỗ do chính mười ngón tay cào ra. Sau đó lại bám lên mặt kính, từng chút từng chút bò xuống dưới.
Toàn thân tôi nổi da gà, lạnh buốt tận xương tủy.
Bên cạnh, Bạch Dạ Nguyệt vẫn bình thản gặm dưa như chẳng có chuyện gì.
Mãi đến khi ăn hết quả của mình, anh mới quay sang hỏi tôi:
"Nếu cô không ăn thì đưa tôi nhé."
Lúc ấy tôi mới hoàn hồn, đưa lại quả dưa đã bị tay mình làm nóng.
"Đó... rốt cuộc là thứ gì?"
"Nhện tinh già."
Anh nhận lấy quả dưa, bẻ làm đôi, đưa cho tôi một nửa.
"Ăn đi, đừng để bụng rỗng mà uống thuốc."
Tôi ngửi mùi thơm của dưa, nhìn đôi bàn tay trắng hồng thon dài của anh.
"Vậy... bác sĩ Bạch là gì?"
"Bạch Tiên." Anh đáp rất thản nhiên nhưng bàn tay lại khựng lại một chút, đôi mắt chăm chú nhìn tôi, như đang mong đợi điều gì.
Tôi chẳng hiểu nhiều về mấy chuyện này, chỉ nghĩ đã mang chữ "Tiên", chắc cũng không phải kẻ xấu.
Huống hồ vừa rồi chính anh đã cứu tôi.
Theo lời mẹ Tần Sở, bà ta cũng từng tìm anh cầu cứu.
Tôi cắn một miếng dưa nhỏ rồi hỏi:
"Giờ tôi phải làm sao?"
"Ăn chút gì lót dạ. Uống thuốc. Rồi ngủ."
Trong mắt Bạch Dạ Nguyệt thoáng hiện vẻ thất vọng, anh cúi đầu, ôm quả dưa trong hai tay, tiếp tục gặm từng miếng.
Tôi ngửi mùi thuốc đang sắc trong bếp, nhìn gương mặt trắng hồng, tuấn tú, vừa nho nhã vừa điềm tĩnh của người bác sĩ trước mặt...Lòng bất giác thấy yên ổn hơn.
Nhưng vẫn có điều gì đó rất kỳ lạ.
Tôi cắn thêm miếng dưa.
"Không còn cách nào chủ động giải quyết sao?"
"Âm nợ à?"
Bạch Dạ Nguyệt nhét nốt miếng dưa cuối cùng vào miệng, mãi một lúc sau mới nói:
"Cái gì cần trả thì trả, cái gì cần cắt đứt thì cắt."
"Chỉ cần cô còn dính líu với Tần Sở... thì ngay cả tôi cũng chẳng có cách nào."
Giọng anh bình tĩnh hệt như lúc kê đơn thuốc, đến mức tôi chẳng thể thốt ra nổi một lời chất vấn.
Ăn xong dưa, anh đứng dậy định rời đi.
Suốt cả ngày hôm nay thần kinh tôi đã căng như dây đàn.
Huống hồ vừa rồi trong nhà còn đầy nhện.
Bên cạnh tôi chẳng còn ai đáng tin.
Tần Sở lấy mạng tôi đi vay âm nợ.
Cha mẹ và em trai chỉ quan tâm đến tiền sính lễ, hoàn toàn mặc kệ tôi sống hay chết.
Người duy nhất có thể dựa vào...chỉ còn Bạch Dạ Nguyệt.
Thấy anh đứng dậy, tôi chẳng còn tâm trí nghĩ xem "Bạch Tiên" là gì nữa.
Vội vàng nắm lấy cánh tay anh, đưa nửa quả dưa mình đã cắn vài miếng sang.
"Bác sĩ Bạch... cứu tôi với."
Bạch Dạ Nguyệt nhìn nửa quả dưa, anh khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt thoáng vẻ không dám tin.
"Cho tôi ăn thật sao?"
Tôi gật đầu, chỉ là nửa quả dưa thôi, vậy mà anh lại vui mừng đến thế.
Bạch Dạ Nguyệt mím môi, nhìn tôi thật sâu như đang xác nhận điều gì.
Cuối cùng...anh cúi xuống, cắn đúng vào chỗ tôi đã cắn.
"Tôi cũng không biết phải trả âm nợ thế nào nhưng có người biết. Ngày mai tôi đưa cô đi hỏi."
Tôi khẽ thở phào.
"Cảm ơn."
Nhưng anh vẫn vừa ăn dưa vừa định đi tiếp.
Tôi nhìn ra ngoài trời, đêm còn rất dài, đám nhện kia chẳng biết bò vào từ đâu.
Bạch Dạ Nguyệt cũng đâu phải đi bằng cửa chính.
Ngoài ban công vẫn còn một lỗ thủng trên kính.
Căn nhà này đã chẳng còn an toàn nữa.
Tôi vội níu lấy anh.
"Bác sĩ Bạch... tối nay tôi có thể sang nhà anh tá túc được không?"
Bạch Dạ Nguyệt vừa nhai dưa vừa lắc đầu.
"Không được."
Anh còn định gỡ tay tôi ra, rõ ràng không thích bị người khác chạm vào.
Đây là vị tiên duy nhất có thể cứu mạng tôi, sao tôi dám buông tay. Tôi ôm chặt lấy cánh tay anh, cố sức giải thích.
Nhưng anh vẫn ôm quả dưa vừa ăn vừa đi, chẳng biết có nghe lọt tai không.
Tôi đành vòng tay ôm lấy eo anh, định giữ anh lại.
Không ngờ vừa chạm vào...toàn thân Bạch Dạ Nguyệt lập tức run lên. Anh quay phắt đầu nhìn tôi, cả người khẽ rùng mình.
Vừa cắn miếng dưa cuối cùng vừa nói:
"Đừng có sờ lung tung."
Thấy vẻ mặt như đang cố nhịn điều gì của anh, tôi cũng ngượng đỏ mặt.
Nhưng vẫn cố nài nỉ:
"Bác sĩ Bạch, cứu người thì cứu cho trót. Nếu tối nay tôi chết thì số thuốc anh sắc cũng vô ích. Tôi mà không sống nổi đến sáng, ngày mai anh cũng chẳng thể đưa tôi đi hỏi cách trả âm nợ được, đúng không?"
Bạch Dạ Nguyệt lạnh lùng liếc tôi, cuối cùng khó nhọc gật đầu.
"Đem theo thuốc."
Tôi lập tức gật lia lịa.
Quần áo cũng chẳng buồn lấy.
Chỉ cầm điện thoại, dùng khăn quấn cái nồi đất đang sắc dở thuốc.
Rồi theo Bạch Dạ Nguyệt rời khỏi căn nhà.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục