Chương 8: Không Ai Muốn Tôi Sống
Ngay khi tôi vừa rót thuốc ra bát, bên ngoài đã vang lên tiếng đập cửa dồn dập, xen lẫn tiếng mẹ tôi gọi lớn.
Lần này bà có vẻ vô cùng sốt ruột, vừa đập cửa vừa gào thét không ngừng. Đến cuối cùng, tôi còn nghe thấy cả giọng của nhân viên quản lý tòa nhà.
Tôi bực bội vô cùng.
Vốn không định mở cửa, nhưng bà cứ gào mãi không thôi, khiến đầu óc tôi ong ong, lồng ngực lại bắt đầu tức nghẹn.
Tôi đành bước ra mở cửa.
Cánh cửa vừa hé, nhân viên quản lý lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"May quá, cô Yến không sao. Mẹ cô nói cô bị bệnh nặng, sợ cô chết trong nhà nên còn bảo chúng tôi gọi cứu hỏa đến phá cửa."
Lại là chiêu này nữa sao...
Ngày trước, căn nhà kia cũng bị bà dùng đúng cách này.
Mấy lần đòi chìa khóa tôi không được, bà liền lấy cớ quên mang chìa khóa, đem chứng minh thư thế chấp rồi gọi thợ khóa đến mở cửa.
Dù sao bà cũng là mẹ tôi, báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết được gì.
Kết quả là "mời thần thì dễ, tiễn thần mới khó". Một khi họ đã dọn vào, căn nhà ấy nghiễm nhiên biến thành của họ.
Tôi đứng chắn ngay trước cửa, nhìn mẹ mình.
"Có việc gì?"
Mẹ tôi thấy tôi không chịu tránh đường thì suýt nổi trận lôi đình, nhưng bị bố và em trai giữ lại.
Sau khi tiễn nhân viên quản lý đi, họ lập tức quay sang khuyên tôi ngày mai nhất định phải đi đăng ký kết hôn với Tần Sở.
"Họ đã nhận sính lễ rồi. Nếu con không đăng ký, số tiền đó biết lấy đâu ra mà trả."
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn cả ba người.
"Mọi người ngửi thấy mùi thuốc không? Tôi thật sự sắp chết rồi. Nếu mọi người không trả lại tiền cho Tần Sở, tôi không sống nổi quá ba ngày nữa."
Mẹ tôi cười khẩy.
"Yến An, dù gì mẹ cũng từng cho con học đại học. Đừng có suốt ngày lấy chuyện chết chóc ra dọa mẹ."
"Hôm nay dù con có chết thật, chúng ta cũng sẽ khiêng xác con sang gả cho Tần Sở."
Bố tôi kéo tay bà, bảo đừng nói linh tinh. Em trai đứng bên cạnh cười gượng.
"Chị à, chị nói thế nghiêm trọng quá rồi. Đừng có nhắc chữ 'chết' mãi, xui lắm. Đã sắp chết thì càng phải gả."
"Mẹ sinh chị, nuôi chị lớn. Giờ chị sắp chết rồi, chẳng lẽ không nên báo đáp mẹ chút gì sao? Tranh thủ lúc còn chưa chết, mau gả cho Tần Sở đi, để cả nhà còn được chút lợi."
Mẹ trừng mắt nhìn tôi, lạnh lùng quát:
"Đừng tưởng lấy cái chết ra là mẹ hết cách với con. Học bao nhiêu sách rồi, cuối cùng đều đổ xuống bụng chó hết."
Bố lại định can, nhưng bị mẹ hất phăng ra.
"Tao đã bảo rồi, cái đồ con gái chỉ tổ lỗ vốn. Học hành làm cái gì? Học hết cấp hai thì đi làm kiếm tiền cho gia đình thêm vài năm có phải tốt hơn không? Đâu đến nỗi như bây giờ."
"Còn giỏi dụ dỗ ông bà nội đem tiền cho mày. Rõ ràng là tiền đáng lẽ thuộc về nhà mình, cuối cùng lại thành ra bọn tao cướp của mày. Đúng là học nhiều quá nên hỏng cả đầu óc!"
Quả thật, năm đó mẹ từng muốn bắt tôi nghỉ học sau khi tốt nghiệp cấp hai. Chính ông bà nội đã kiên quyết cho tôi học tiếp. Cũng vì thế mà mẹ chưa từng trả một đồng học phí hay tiền sinh hoạt nào cho tôi.
Tôi nghe mà lòng lạnh như băng.
Nhìn bộ dạng hung hăng của bà, tôi biết bà sẽ không dễ dàng bỏ đi, tôi nhấn giữ nút nguồn điện thoại. Máy vừa khởi động xong, tôi lập tức đóng cửa, rồi gọi cảnh sát.
Lần trước họ phá cửa xông vào nhà tôi, đáng lẽ tôi đã nên báo cảnh sát rồi. Là tôi quá ngây thơ, vẫn còn ôm chút hy vọng với họ.
Khi ấy ông bà nội vẫn còn sống.
Mỗi câu mẹ nói đều ám chỉ rằng ông bà đã dạy hư tôi, còn dọa sẽ về quê tìm họ "phân xử".
Lúc đó ông nội bệnh nặng. Tôi sợ bà làm ầm lên khiến ông bà phiền lòng nên đành nhượng bộ. Chính vì lần nhượng bộ ấy mà căn nhà kia rơi vào tay họ.
Giờ đây, tôi đóng chặt cửa. Bên ngoài, mẹ vẫn vừa đập cửa vừa gào:
"Dù có chết thì cũng phải chết ở nhà Tần Sở!"
Tôi mặc kệ, uống hết bát thuốc rồi lại đong ba bát nước, tiếp tục sắc thang thuốc thứ hai.
Cho dù chẳng ai quan tâm đến tôi...Ít nhất, tôi cũng phải tự biết quý mạng mình.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Bố mẹ tôi nói chỉ muốn vào nhà nói chuyện, còn tôi nhất quyết từ chối.
Tôi thu dọn toàn bộ những món đồ định trả cho Tần Sở rồi cùng họ đến đồn công an.
Suốt dọc đường, mẹ không ngừng mắng tôi bất hiếu. Chuyện trong nhà lại đi báo cảnh sát, làm bà mất hết mặt mũi.
Tôi nói thẳng với cảnh sát:
"Vụ việc này liên quan đến số tiền rất lớn."
Rồi trực tiếp gọi cả Tần Sở đến.
Khung cảnh trong đồn vô cùng hỗn loạn.
Bố mẹ tôi và Tần Sở đều khẳng định số sính lễ ấy là tự nguyện tặng, họ muốn dùng thế nào cũng được. Còn tôi thì kiên quyết không kết hôn.
Tôi yêu cầu bố mẹ hoàn trả toàn bộ sính lễ, cả tiền mặt lẫn quà cáp.
Tôi tháo toàn bộ vòng tay, dây chuyền, chiếc đồng hồ và chiếc nhẫn kim cương mà Tần Sở tặng trong thời gian qua, đặt hết trước mặt anh.
"Tôi không lấy anh."
Mẹ tôi đập bàn chửi bới om sòm. Tần Sở chỉ lặng người nhìn tôi, vẫn mang dáng vẻ thật thà chất phác như trước.
Đầu tôi đau như búa bổ.
Dù sao thái độ của tôi cũng đã rất rõ ràng.
Tiếp tục tranh cãi với anh chẳng còn ý nghĩa gì, tôi đứng dậy, xoay người bước ra ngoài.
Không ngờ lần này, Tần Sở lại đuổi theo. Anh gọi với theo:
"Yến An! Em thật sự quyết định không lấy anh sao?"
Tôi liếc nhìn anh.
"Chỗ tiền đó từ đâu mà có... Chính anh là người rõ nhất, đúng không?"
Tôi đưa năm ngón tay luồn vào tóc, khẽ vuốt một cái, giữa các kẽ ngón tay lập tức mắc đầy từng sợi tóc rụng. Tôi vo chúng thành một nắm, ném xuống đất.
Nhìn mái tóc cũng rụng gần trọc như tôi của Tần Sở, tôi hỏi:
"Âm nợ sao?"
"Là Bạch Dạ Nguyệt nói cho em biết?"
Tần Sở vẫn bình tĩnh, không hề phủ nhận. Anh chỉ khẽ hỏi:
"Yến An...Theo em, con người sống để làm gì?"
Đây là lần đầu tiên Tần Sở nói với tôi về một vấn đề như thế.
Tôi nhìn anh.
"Rốt cuộc anh muốn gì?"
Nếu chỉ vì mẹ anh cần tiền chữa bệnh thì nhà anh vẫn còn căn nhà chưa bán.
Đến mức phải lấy mạng tôi đi vay âm nợ để đổi lấy năm mươi triệu tiền trúng số sao?
Bất ngờ, anh lấy từ túi ra một gói cau, nhét một miếng vào miệng nhai. Sau đó lại rút bao thuốc lá, châm lửa. Anh cười với tôi.
"Cau với thuốc...Pháp lực vô biên."
Thế nhưng quen nhau hơn nửa năm, tôi chưa từng thấy anh có sở thích này. Rõ ràng chính anh cũng không quen.
Miếng cau khiến mặt anh nhăn nhó, mới hút hai hơi thuốc đã ho sặc sụa. Thế mà anh vẫn cố hít từng hơi, nói:
"Từ nhỏ mẹ đã nói với anh...Nếu không vì anh thì bà đã chết theo bố anh từ lâu rồi."
"Bà đi làm là vì anh, mua nhà là vì anh, chịu bao nhiêu cực khổ cũng là vì anh, sống đến bây giờ cũng là vì anh."
"Nếu bà đã sống vì anh...thì anh đâu thể để bà chết được, đúng không?"
Qua làn khói thuốc mờ đục, ánh mắt Tần Sở lại mang theo vẻ phản nghịch và khiêu khích.
Tôi chợt nhớ đến hình ảnh mẹ anh, hết xạ trị rồi hóa trị, cắt dạ dày. Suốt ngày truyền dịch, lấy máu. Bị bệnh tật giày vò đến chẳng còn hình dạng con người.
Tim tôi chợt thắt lại.
"Anh... đang trả thù bà ấy?"
"Không hẳn." Tần Sở nhìn tôi.
"Bà nói bà sống vì anh. Nhưng nói trắng ra, đó chỉ là ép anh phải sống vì bà."
"Anh học gì, làm gì, ăn gì, mặc gì, cưới người thế nào. Tất cả đều phải nghe bà. Bằng không, bà lại kể công rằng vì anh mà bà đã hy sinh những gì."
"Em cũng vậy thôi. Bố mẹ em chưa từng xem em là con gái. Em sống hay chết, họ chẳng quan tâm. Em sống... cũng chẳng có ý nghĩa gì, đúng không?"
"Đi làm kiếm tiền cho sếp, kiếm tiền nuôi bố mẹ. Đi làm thì gọi đồ ăn ngoài, ra ngoài ăn bữa cơm cũng phải tranh thủ, tăng ca suốt ngày."
"Kiếm được tiền lại chẳng dám tiêu. Vậy em kiếm tiền để làm gì?"
"Em nói xem...sống như vậy có ý nghĩa gì?"
Vừa nhai cau vừa hút thuốc, mắt anh đỏ hoe vì sặc khói. Thế nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.
"Yến An! Em và anh giống nhau, sống chẳng có ý nghĩa gì."
"Lấy anh đi. Chúng ta cầm số tiền đó...tiêu xài cho thỏa thích, sống một đời thật phóng túng. Không tốt sao?"
"Tốt... bằng tiền đổi từ mạng tôi sao?"
Đến lúc này, tôi mới hoàn toàn tin lời Bạch Dạ Nguyệt.
Âm nợ...là thật.
Tần Sở chỉ cười khẽ.
"Yến An! Chúng ta đã bị buộc chặt vào nhau từ lâu rồi. Mạng của em...cũng chính là mạng của anh."
Tôi biết mình không thể nói thông được với anh, thế là quay người bỏ đi. Anh cũng không đuổi theo.
Ngược lại, mẹ tôi chạy từ đồn công an ra, vừa đuổi vừa gọi tên tôi.
Tôi ngoái đầu nhìn lại, đã thấy Tần Sở trở về dáng vẻ hiền lành chất phác, đang nói gì đó với mẹ tôi. Mẹ lập tức cười tươi như hoa, nắm chặt tay anh nói chuyện không ngớt.
Không cần nghe cũng biết, chắc chắn là... họ không cần trả lại tiền nữa.
Về đến nhà, tôi mệt mỏi rã rời.
Em trai liên tục nhắn tin dồn dập.
Tức quá, tôi ném luôn điện thoại vào góc ghế sofa. Ngả người xuống, trong đầu chỉ hiện lên đôi mắt đỏ ngầu vì khói thuốc của Tần Sở cùng câu hỏi:
"Sống để làm gì?"
Đúng vậy...tôi cũng không biết.
Bà nội trước khi qua đời đã nắm tay tôi, dặn:
"Đừng trách bố mẹ con. Họ sống nơi đất khách cũng không dễ dàng, nên mới gửi con ở quê, hãy sống hòa thuận với họ, đừng cãi nhau, phải nghe lời. Mai này trên đời, con chỉ còn những người thân ruột thịt ấy thôi."
Khi ấy...tôi đã hai mươi bảy tuổi. Vậy mà bà vẫn nắm tay tôi như dỗ dành một đứa trẻ bảy, tám tuổi. Dặn tôi phải ngoan, đừng nhớ những chuyện đau lòng.
Vì thế mấy năm nay...tôi cố gắng hòa giải, không cãi vã, cố gắng sống một cuộc đời bình thường.
Nhưng kết quả thì sao?
Tôi vẫn luôn nghĩ con người sẽ biết tự nhìn lại mình, sẽ biết hối hận.
Thì ra...không phải.
Có lẽ Tần Sở nói đúng hay là lấy anh ta, cầm lấy hai mươi triệu, têu xài phung phí. Dùng tiền đè bẹp những kẻ từng tổn thương tôi, bắt họ phải khom lưng cúi đầu, nhìn họ nịnh nọt, lấy lòng hoặc chà đạp họ, sỉ nhục họ.
Trả lại tất cả những gì họ từng làm với tôi.
Đúng lúc những ý nghĩ điên cuồng ấy khiến tôi thấy hả hê...
Bỗng...bên cửa kính vang lên một tiếng cộc... cộc...
Âm thanh sắc nhọn, chói tai, giống như móng tay cào lên bảng đen. Hoặc vật gì đó bén nhọn đang rạch lên mặt kính.
Tôi giật mình, vội lao ra ban công, kéo mạnh tấm rèm.
Bên ngoài tấm kính sát đất...
Mẹ của Tần Sở vẫn cắm ống truyền thức ăn, thân hình gầy trơ xương như một con nhện khổng lồ bám chặt trên kính, mười ngón tay bà điên cuồng cào cấu mặt kính.
Thấy tôi kéo rèm ra, bà ngẩng đầu, nở với tôi một nụ cười khô quắt.
Chỉ trong chốc lát...trên lớp kính cường lực đã xuất hiện mấy vệt xước trắng.
Tôi hoảng hốt quay người định lấy điện thoại báo cảnh sát.
Nhưng ngay khi xoay lại...tôi chết lặng.
Không biết từ lúc nào...khắp căn hộ đã bò kín nhện. Nhện lớn, nhện nhỏ đủ mọi chủng loại, dày đặc như đàn kiến đi kiếm ăn.
Dưới sàn không còn chỗ đặt chân.
Trên tường, trên rèm cửa, trên ghế sofa...nơi nào cũng đặc kín những con nhện đang bò lúc nhúc.
Chỉ chần chừ trong tích tắc ấy...
Tiếng kính ngoài ban công càng lúc càng rít lên ghê rợn.
Rồi rầm!
Tấm kính bị xé toạc.
Mẹ của Tần Sở thò nửa người từ bên ngoài vào. Vẫn bằng giọng nói thoi thóp như sắp tắt thở, bà cất tiếng gọi:
"Yến An...Đừng đi..."