Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 7: Âm Nợ Đoạt Mệnh
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 7: Âm Nợ Đoạt Mệnh

Tôi nghe những lời mỉa mai, chua chát của mẹ vang lên từ đầu dây bên kia. Dù biết bà chỉ đang nói trong lúc nóng giận, lòng tôi vẫn tê dại từng cơn.
Thì ra...trong mắt bà, đứa con gái này cũng chỉ đáng giá một nghìn vạn. Quả thật... cũng là một số tiền không nhỏ.
Đúng lúc ấy, em trai tôi vội giật lấy điện thoại.
"Chị, đừng nghe mẹ nói linh tinh. Chị sao vậy? Đừng giận. Bọn em chỉ mượn dùng tạm thôi, sau này..."
Tôi không muốn nghe thêm nữa, liền cúp máy.
Nằm trên hàng ghế sau xe, tôi từng ngụm từng ngụm hít lấy không khí, đầu đau như muốn nứt ra.
Từ nhỏ tôi đã biết mình không được yêu thương.
Sau khi sinh tôi, bố mẹ liền gửi tôi về quê cho ông bà nội nuôi. Có khi mấy năm liền tôi chẳng được gặp họ một lần. Họ cũng chẳng gửi tiền.
Mỗi dịp Tết chỉ gọi điện than nghèo kể khổ, bảo không có tiền, làm ông bà cực khổ rồi dặn nếu tôi không ngoan thì cứ đánh.
Toàn bộ học phí của tôi đều do ông bà nội lo liệu.
Không phải bố mẹ không có tiền. Chỉ là họ sợ nếu không tiêu hết tiền của ông bà thì sau này ông bà sẽ để lại cho cô út tôi ở quê.
Sau khi đi làm, họ lấy cớ sợ tôi tiêu xài hoang phí, bắt tôi mỗi tháng phải chuyển tiền về.
Còn dặn đi dặn lại: Ông bà ở quê chẳng cần tiêu gì, đừng đưa tiền cho ông bà, cũng đừng mua đồ tốt cho ông bà, ở quê thì dùng mấy thứ đó làm gì...
Căn nhà bố mẹ tôi đang ở hiện nay cũng là do tôi đi làm hai năm, tằn tiện góp đủ tiền đặt cọc để mua. Ba phòng ngủ, hai phòng khách.
Ban đầu tôi định đón ông bà lên ở cùng nhưng bố mẹ lại dẫn em trai và em dâu đến ở luôn, nói em dâu sắp sinh, không thể không có chỗ ở.
"Cả nhà ở cùng vui biết bao. Mẹ còn giặt giũ, nấu cơm cho con, con chỉ việc ăn thôi."
Thế nhưng...tiền trả góp căn nhà một mình tôi gánh.
Tôi nhịn.
Phí quản lý, điện, nước, gas... tất cả đều do tôi trả.
Mẹ còn bắt tôi mỗi tháng đưa thêm hai nghìn tệ tiền chợ. Bà nói:
"Dù sao mẹ cũng đang làm bảo mẫu cho con, thuê ngoài cũng phải hai ba nghìn một tháng."
Sau khi cháu trai ra đời, tôi nói nhà chật quá nên dọn ra ngoài.
Tôi rao bán căn nhà trên mạng.
Biết chuyện, cả nhà mắng tôi là đồ vô ơn, ích kỷ, chỉ biết sống cho bản thân.
Nhưng tôi nhất quyết bán.
Thế là họ quay sang làm ầm ĩ với ông bà nội, nói chắc chắn ông bà đã xúi giục tôi.
Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ của ông bà, họ đồng ý sang tên căn nhà ấy cho em trai tôi.
Nhưng chuyện giá nhà tăng hay giảm thì họ mặc kệ.
Ngay cả tiền đặt cọc ban đầu của tôi, họ cũng tính toán từng đồng, còn thiếu tôi mấy vạn chứ đừng nói gì đến tiền sửa nhà.
Tôi gom số tiền ấy, cộng thêm mấy vạn tiền riêng ông bà lén cho, mới mua đứt được căn hộ hiện tại.
Thế mà họ vẫn luôn nhòm ngó nó, không ngừng đến làm phiền ông bà. Mắng ông bà thiên vị, có tiền không cho cháu trai, lại cho đứa cháu gái sớm muộn cũng lấy chồng.
Bây giờ thì hay rồi.
Vì tiền, họ còn chẳng quan tâm tôi sống hay chết. Huống chi là tôi lấy ai.
Điều họ muốn chẳng qua là đợi tôi lấy chồng, rồi lấy cớ trong căn nhà ấy còn có tiền ông bà để lại để cướp luôn căn nhà.
Tần Sở nói không sai. Thật sự... chẳng có ai quan tâm đến tôi.
Nếu vậy...tôi còn sống để làm gì?
Bạch Dạ Nguyệt liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Xe không chạy xa.
Anh đưa tôi đến một phòng khám Đông y nằm trong con hẻm nhỏ phía sau bệnh viện, bảo tôi ngồi yên trên xe, còn anh xuống lấy thuốc.
Tôi nằm bất động trên ghế sau, đến trả lời cũng chẳng còn sức.
Điện thoại cứ reo liên tục, tôi chẳng buồn nhìn xem là ai gọi, trực tiếp tắt nguồn.
Một lúc sau, Bạch Dạ Nguyệt quay lại, ném túi thuốc lên ghế sau.
"Nhà cô ở đâu?"
Mùi thuốc Bắc nồng nặc xộc vào mũi.
Tôi nói địa chỉ.
Suốt đường đi, anh nhiều lần nhìn tôi qua gương chiếu hậu nhưng chẳng nói gì. Đến dưới khu chung cư, anh dừng xe.
"Đến rồi."
"Một thang thuốc sắc ba bát nước còn một bát, ngày uống ba lần. Đây là lượng thuốc cho ba ngày."
"Nếu cô còn sống qua ba ngày... thì đến tìm tôi đổi đơn thuốc."
Anh gõ nhẹ lên vô lăng, ra hiệu tôi xuống xe.
Chúng tôi vốn chỉ là người xa lạ. Anh đã tốt bụng cứu tôi, chỉ cho tôi con đường sống, còn đưa tôi về tận nhà. Đó đã là một ân tình rất lớn.
Tôi cũng chẳng thể mặt dày ngồi lì trên xe người ta, cố gượng ngồi dậy, cầm túi thuốc rồi cảm ơn. Nhưng vừa mở cửa xe, hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ sụp xuống. May mà tôi vốn chăm tập thể dục, kịp bám lấy cửa xe.
Đối diện ánh mắt dò hỏi của Bạch Dạ Nguyệt, tôi gượng cười.
"Không sao. Cảm ơn anh."
Tôi chậm rãi đứng vững, chuẩn bị đi.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng xe tắt máy, tiếp theo là tiếng "tách" của dây an toàn. Bạch Dạ Nguyệt xuống xe, đỡ lấy tôi.
"Tòa mấy?"
Tôi ngạc nhiên nhìn anh. Anh chỉ liếc tôi một cái.
"Cô biết sắc thuốc không?"
Quả nhiên là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Anh đưa tôi về tận nhà. Không hỏi ý kiến tôi lấy một câu, vừa vào cửa đã bảo tôi nằm lên sofa rồi tự đi thẳng vào bếp.
Nhà không có ấm sắc thuốc. Anh bèn lấy nồi đất sắc thuốc, tiện thể dùng nồi áp suất nấu luôn một nồi cháo. Còn bản thân thì chẳng ăn gì.
Trong lúc chờ thuốc, anh ngồi đối diện tôi, ôm quả dưa vàng lấy từ tủ lạnh ra gặm, không nói chuyện, cũng chẳng để ý đến tôi.
Trông như đang giận dỗi ai đó, nhưng cũng giống như chỉ đang nghiêm túc ăn dưa.
Điện thoại đã tắt nguồn, cả thế giới bỗng trở nên yên tĩnh.
Tôi nằm trên sofa, nhìn Bạch Dạ Nguyệt gặm dưa.
Hai tay anh ôm quả dưa vàng còn to hơn cả khuôn mặt. Vỏ dưa vàng óng, nhăn nhúm càng làm bàn tay anh trông trắng trẻo mềm mại. Không chỉ móng tay hồng hào, ngay cả những ngón tay cũng trắng hồng như ngọc.
Anh cúi đầu chăm chú ăn, trong mắt dường như chỉ còn lại quả dưa ấy.
Mùi thuốc Bắc đang sắc trong bếp hòa lẫn với hương dưa vàng, không hiểu sao lại khiến tôi thấy vô cùng an lòng.
Đặc biệt là tiếng "rắc rắc" anh nhai dưa.
Nghe đến mức tôi cũng thấy khát miệng.
Nhưng lười đến mức chẳng muốn đứng dậy.
Nhìn Bạch Dạ Nguyệt ngồi thản nhiên ăn dưa, tôi nghĩ anh đã chẳng khách sáo thì mình cũng không cần giữ ý nữa.
Thế là lên tiếng:
"Cho tôi một miếng với."
Vừa nói xong tôi mới nhớ, trong tủ lạnh chỉ còn đúng một quả dưa đó.
Bạch Dạ Nguyệt ngẩng đầu khỏi quả dưa, ôm nửa quả còn lại, ánh mắt khẽ dao động.
"Cô muốn ăn?"
Thấy tôi gật đầu, anh khẽ cười tự giễu.
"Chuyện khác thì không nhớ... chỉ nhớ mỗi chuyện cướp đồ ăn của tôi."
Tôi còn chưa hiểu anh có ý gì thì anh đã đứng dậy, vào bếp cắt cho tôi một miếng dày chừng hai ngón tay.
Sau đó lại ngồi xuống tiếp tục ăn, lần này còn ăn nhanh hơn.
Nghe tiếng anh nhai rôm rốp, ngửi mùi dưa thơm ngọt. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy dưa vàng ngon đến thế.
Ăn xong dưa, anh múc cho tôi một bát cháo, rồi vào bếp kiểm tra thuốc.
"Để lửa nhỏ nhất thêm nửa tiếng nữa. Khi nước vừa ngang mặt bã thuốc là được."
Nói xong, anh lại liếc chiếc túi xách của tôi.
"Những thứ cần trả thì lập tức trả."
"Nhà cũng bán đi, xe cũng bán đi."
"Phải trả hết."
"Nếu không... sẽ phải dùng mạng để trả."
Tôi cắn từng miếng dưa nhỏ.
Không hiểu sao, từ lúc anh ăn hết dưa, miếng dưa trong tay tôi cũng chẳng còn ngọt nữa.
"Rốt cuộc... là chuyện gì?"
Bạch Dạ Nguyệt im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi hỏi:
"Cô từng nghe đến... mượn âm nợ chưa?"
Tôi ngậm miếng dưa, một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
Hồi nhỏ từng nghe ông bà kể, đại khái là lấy mạng đổi tiền, dùng dương thọ để vay nợ cõi âm, đổi lấy vinh hoa phú quý trước mắt.
Bởi vậy hồi nhỏ, nếu nhặt được tiền ngoài đường, ông bà đều bắt tôi phải tiêu ngay, tốt nhất là chia cho người khác cùng dùng. Chỉ sợ đó là tiền mua mạng ai đó cố tình vứt xuống.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn tôi.
"Tên hôn phu của cô... chắc chắn đã dùng mạng của cô để vay âm nợ."
Khi nhắc đến hai chữ "hôn phu", giọng anh nghiến lại như nghiến răng. Anh đứng dậy đi ra cửa, trước khi đi còn quay đầu nhìn tôi.
"Tôi chữa được bệnh nhưng không chữa được số mệnh. Cô nên cắt đứt với anh ta càng sớm càng tốt."
Tôi bỗng hỏi:
"Mẹ Tần Sở... cũng vay âm nợ sao?"
Tình trạng của tôi và Tần Sở giống bà ấy đến kỳ lạ.
Bạch Dạ Nguyệt gật đầu.
"Ừ."
"Nhưng bà ấy vay ít hơn cũng dùng mạng của người khác để trả."
"Người kia chết thay ngay từ đầu, nên báo ứng mới đến muộn như vậy."
Tôi lập tức nhớ đến người cha của Tần Sở đã chết trong tai nạn xe năm ấy.
Nếu Tần Sở biết vay âm nợ sẽ có kết cục như vậy...Vậy tại sao anh vẫn lấy mạng tôi để đổi?
Bạch Dạ Nguyệt dường như cũng không biết chuyện nhà họ Tần. Anh không muốn can dự quá nhiều, chỉ dặn tôi nhớ uống thuốc rồi rời đi.
Đến khi anh đi khuất, tôi mới sực nhớ mình còn chưa trả tiền thuốc.
Nhưng ngửi mùi thuốc Bắc nồng đượm trong nhà, cắn nốt miếng dưa vàng trong tay, cảm giác tức nghẹn trong lồng ngực cũng dần tan biến.
Ăn xong, tôi thấy cơ thể đã có chút sức lực, liền vào bếp kiểm tra nồi thuốc.
Thuốc đã gần được, tôi rót ra bát, để nguội dần.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục