Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 6: Mạng Người Giá Một Nghìn Vạn
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 6: Mạng Người Giá Một Nghìn Vạn

Tôi muốn rút tay ra nhưng Tần Sở siết chặt cổ tay tôi như gọng kìm sắt, không cho tôi có chút cơ hội từ chối.
Tôi nghĩ nhân tiện trả lại đồ cho anh.
Vừa theo anh bước ra khỏi phòng làm việc, phía sau đã vang lên giọng Bạch Dạ Nguyệt:
“Yến An, nhớ uống thuốc.”
Tim tôi khựng lại.
Tần Sở lập tức quay đầu, trừng mắt nhìn Bạch Dạ Nguyệt đầy căm tức, rồi kéo tôi chạy thẳng.
Đầu óc tôi vốn đã choáng váng, bị anh kéo đến loạng choạng mấy bước, hoàn toàn không theo kịp, hai chân vấp vào nhau.
Rầm!
Tôi ngã nhào xuống đất, đầu gối và trán đập mạnh xuống nền, đau đến tê dại, nằm đó rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Tần Sở lại cúi xuống, nắm lấy cánh tay tôi, định kéo tôi đứng dậy.
Ngực tôi nghẹn cứng, cổ họng cứng như đá, tôi dồn hết sức, đẩy mạnh anh ra, cố nuốt ngược vị tanh ngọt trong cổ xuống, rồi mặc kệ tất cả, ngồi bệt ngay trên nền đất.
Những người trong phòng bệnh và các y tá đi ngang đều quay sang nhìn chúng tôi.
Tôi liên tục nuốt mấy lần, tự vỗ mạnh vào ngực, mãi mới thấy dễ thở hơn một chút.
Lúc ấy tôi mới lấy chiếc đồng hồ và chiếc nhẫn kim cương trong túi ra, đưa về phía Tần Sở, cổ họng nghẹn đến mức không thể nói được.
Nhưng tôi tin...anh hiểu ý tôi.
Thế nhưng...Tần Sở chỉ nhìn hai món đồ trong tay tôi, không nhận.
Anh cúi xuống, vòng tay dưới nách tôi, định kéo tôi dậy.
Kéo mấy lần.
Tôi càng lúc càng choáng.
Mà chính anh dường như cũng chẳng còn chút sức lực nào.
Sau vài lần lảo đảo...anh đành buông tôi xuống. Rồi đột nhiên chạy đến bên chiếc thùng rác gần đó, khom người, nôn ra mấy ngụm máu.
Thứ anh nôn ra...giống hệt mẹ anh.
Từng cục máu đen như những búi bông cháy!
Nôn xong, anh dựa lưng vào tường, kéo vạt áo lau khóe miệng, cười khổ với tôi.
Những người trong phòng bệnh nhìn hai chúng tôi như đang nhìn hai kẻ tâm thần.
Trước đó...tôi vẫn còn nửa tin nửa ngờ lời Bạch Dạ Nguyệt.
Nhưng tận mắt nhìn thấy Tần Sở cũng nôn ra loại máu đen ấy...tôi không thể không tin nữa.
Tôi cố chống tay đứng dậy nhưng đầu gối đau buốt, hoàn toàn không còn sức, chỉ đành đẩy hai chiếc hộp về phía anh, khẽ nói:
“Hay... chúng ta đừng kết hôn nữa. Trả lại anh.”
Quen nhau hơn nửa năm.
Đến hôm nay tôi mới nhận ra...tôi chưa từng hiểu con người Tần Sở.
Thế nhưng...Tần Sở chỉ cười khàn khàn, lảo đảo bước tới, dùng chân đá thẳng hai món đồ trị giá hơn một triệu tệ trở lại trước mặt tôi. Rồi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Bạch Dạ Nguyệt nói gì với em rồi, đúng không?”
Anh khàn giọng.
“Nhưng bây giờ...em muốn trả cũng đã muộn rồi.”
“Trưa nay em trai em đã đi xem xe, chắc giờ cũng mua xong rồi. Em có thể bắt cả nhà em trả lại toàn bộ số tiền ấy cho anh không?”
“Người nhà em là hạng người thế nào...chắc em còn hiểu rõ hơn anh.”
Tôi sững sờ.
“Anh... có ý gì?”
Căn bệnh kỳ lạ. Tiền trúng xổ số bất ngờ. Rồi liên tục đổ tiền cho tôi và gia đình tôi.
Rốt cuộc...là chuyện gì?
Tần Sở nhìn tôi, giọng rất khẽ.
“Kết tóc thành vợ chồng...sống chết không rời.”
Ánh mắt anh tối tăm đến đáng sợ.
“Yến An...Thật ra em sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, đúng không? Không ai quan tâm em sống hay chết, cũng chẳng ai thật lòng để ý đến em.”
“Chúng ta cầm số tiền ấy...làm tròn trách nhiệm với gia đình, rồi tận hưởng quãng thời gian còn lại...Có được không?”
“Tần Sở!” Tôi nhìn đôi mắt âm u của anh, toàn thân lạnh toát.
Tần Sở chỉ mím môi, cười nhạt rồi đứng dậy bỏ đi, mặc tôi ngồi một mình trên nền gạch lạnh lẽo.
Trong đầu tôi không ngừng hiện lên từng chuyện kỳ quái xảy ra suốt những ngày qua.
Lời của Tần Sở.
Lời của Bạch Dạ Nguyệt.
Mơ hồ...tôi cảm thấy mình đã sắp chạm được đến sự thật.
Tôi ôm hai chiếc hộp, khó khăn chống người đứng dậy. Nhưng đầu óc quay cuồng dữ dội, cả người nghiêng đi, suýt nữa lại ngã xuống.
Đúng lúc ấy...một bàn tay vững vàng đỡ lấy tôi.
“Phiền phức hơn tôi tưởng nhiều.”
Giọng Bạch Dạ Nguyệt khe khẽ vang lên.
Anh khom người định kéo tôi dậy nhưng người tôi mềm nhũn, hoàn toàn không dùng nổi sức.
Anh vừa kéo một cánh tay...cả người tôi đã xoay một vòng, ngực đập thẳng vào chân anh.
Bạch Dạ Nguyệt khẽ thở dài, lại nhẹ nhàng đặt tôi ngồi xuống đất, nhặt hai chiếc hộp lên, nhét vào túi xách rồi xách luôn túi.
Sau đó...bế thẳng tôi lên. Đi ngang qua quầy y tá, anh bình thản nói:
“Tôi tan ca rồi.”
Dưới ánh mắt kinh ngạc của các y tá, snh cứ thế ôm tôi đi về phía thang máy.
Nằm trong lòng anh, tôi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng nặc trên người anh. Không hề dễ chịu nhưng kỳ lạ...cảm giác buồn nôn của tôi lại dần dịu xuống.
Bạch Dạ Nguyệt ôm tôi tới tận xe, không hề dịu dàng, anh đặt tôi nằm xuống ghế sau, lạnh nhạt nói:
“Nằm yên.”
Rồi lên xe, khởi động, không nói sẽ đưa tôi đi đâu.
Trong xe anh không có mùi nước hoa, chỉ toàn mùi thuốc khử trùng, khiến tôi có cảm giác...mình vẫn còn ở trong bệnh viện. Trong đầu vẫn quanh quẩn những chuyện vừa xảy ra.
Tôi nằm trên ghế sau, một tay bám lấy quai xe, hai chân chống vào cửa xe để giữ thăng bằng, khẽ hỏi:
“Tối qua...Bé gái tên Thái Linh Hy...thật sự đã chết rồi đúng không?”
“Tôi...đã nhìn thấy ma sao?”
Bạch Dạ Nguyệt chỉ khẽ đáp:
“Ừ.”
Vẫn chăm chú lái xe.
Tôi bỗng thấy khâm phục sự bình tĩnh của những người làm nghề y, liền kể cho anh nghe chuyện năm người ướt sũng trên chiếc xe công nghệ sáng nay.
Anh vẫn bình thản.
“Đó cũng là ma, là thủy quỷ. Người chết đuối rất khó đi đầu thai, phải tìm người thế mạng trước. Nhưng họ chết trong xe, linh hồn bị nhốt trong chính chiếc xe ấy, muốn tìm người thế mạng cũng không dễ. Cho nên sẽ mãi bị giam trong đó.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp.
“Người bình thường không nhìn thấy họ. Chỉ những người sắp chết...âm khí suy yếu, nửa người nửa quỷ mới có thể nhìn thấy.”
...
Anh đúng là...sợ tôi chưa biết mình sắp chết hay sao.
Tôi đang định nói gì đó. Điện thoại lại reo, lấy ra nhìn.
Quả nhiên...là mẹ tôi.
Nghĩ đến lời Tần Sở nói em trai tôi đã cầm tiền đi mua xe.
Tôi đoán ngay...mẹ lại gọi giục tôi đi đăng ký kết hôn.
Tôi cố nén cảm giác tức ngực, nghe máy.
Quả nhiên bà hỏi tôi đang ở đâu, rồi vui vẻ nói:
“Em con mua xe cũ rồi, nhìn chẳng khác gì xe mới. Lát nữa mẹ bảo nó mang sổ hộ khẩu đến cho con, tiện thể chở hai đứa đi đăng ký kết hôn luôn.”
Bà còn cười rất tươi.
“Đăng ký xong tối cả nhà ăn cơm.”
“Bố mẹ xong việc sẽ đón cả mẹ chồng con sang.”
“Sau này đều là người một nhà cả.”
Ngày trước...mỗi lần nhắc đến mẹ Tần Sở, bà đều tỏ vẻ chán ghét, ước gì bà ấy chết sớm.
Vậy mà bây giờ...đã đổi thành gọi thân mật là "thông gia".
Mẹ tôi từ trước đến nay vẫn vậy, tự quyết định mọi chuyện, sắp đặt tất cả, dắt người khác phải làm theo ý mình.
Đợi bà nói xong, tôi mới trầm giọng:
“Mẹ! Bảo Yến Bình trả lại tiền mua xe cho Tần Sở. Cả số tiền anh ấy đưa cho nhà mình...trả lại hết.”
Mẹ tôi lập tức nổi giận.
“Con thấy em trai tiêu tiền sính lễ nên khó chịu phải không? Con tưởng số tiền đó là của con à? Nhà mình không được dùng à? Sao con ích kỷ thế?”
“Chính Tần Sở nói số tiền ấy cho em con. Có phải cho con đâu!”
Đúng lúc ấy, ở đầu dây bên kia, em trai tôi cười hì hì nói gì đó, giọng mẹ tôi lập tức dịu xuống, lại bắt đầu ra vẻ khuyên nhủ, nói em trai tôi vội mua xe là để tiêu hết tiền. Lỡ sau này Tần Sở đổi ý muốn đòi lại thì cũng không còn nữa.
Rồi lại nói, người thân mới là người đáng tin, nhà mình sao có thể hại tôi, lải nhải mãi không thôi.
Thậm chí còn dặn tôi...sau này phải tiêu nhiều tiền của Tần Sở hơn, phải tìm cách lấy càng nhiều tiền về tay mình càng tốt.
Cuối cùng...tôi không chịu nổi nữa, gào lên:
“Nếu mẹ không trả lại số tiền đó...con sẽ chết!”
“Mẹ! Con sắp chết rồi!”
Có lẽ...giọng tôi quá lớn, mẹ tôi chỉ cười khẩy hai tiếng.
“Yến An! Con dọa ai thế? Nếu con chết...đổi được một nghìn vạn...cũng đáng!”
“Dù con chết...mẹ cũng sẽ gả con cho Tần Sở. Bây giờ đâm chết một người...cũng chỉ bồi thường chưa đến một triệu.”
“Mạng con đáng một nghìn vạn. Quá hời rồi!”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục