Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 5: Món Nợ Đổi Bằng Mạng Sống
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 5: Món Nợ Đổi Bằng Mạng Sống

Nghe Tần Sở nói ngay cả việc đăng ký kết hôn vào chiều nay cũng đã sắp xếp xong, cơn giận trong lòng tôi lập tức bốc lên.
Tôi đang định chất vấn anh: Anh rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại để bà mối đến nhà tôi mà không hề báo trước với tôi một tiếng?
Nhưng vừa nổi nóng, lồng ngực bỗng thắt lại, cổ họng như bị thứ gì chặn cứng, miệng mở ra mà không thể thốt nổi một lời.
Ở đầu dây bên kia, Tần Sở chỉ lạnh nhạt nói:
“Chiều gặp nhau ở Cục Dân chính rồi nói. Anh phải chăm mẹ đây.”
Nói xong...anh cúp máy luôn.
Tôi siết chặt điện thoại, cắn chặt răng chạy vào nhà vệ sinh, lại nôn ra một cục đờm máu đen đặc, ngực càng lúc càng tức nghẹn.
Bất chấp lớp trang điểm, tôi vội rửa mặt, rồi gọi điện xin nghỉ nửa ngày với sếp.
Ông ấy đã biết chuyện tôi được cầu hôn nên đồng ý ngay, không quên "vẽ bánh":
“Cố hoàn thành xong dự án này, tôi sẽ tăng chức tăng lương cho cô. Phụ nữ cũng không thể chỉ dựa vào chồng. Vẫn phải có sự nghiệp của riêng mình.”
Tôi đáp qua loa rồi cúp máy, xách túi lên, quyết định đi tìm Tần Sở.
Lần này tôi không dám gọi xe nữa, tự lái xe của mình.
Nhưng vừa ra khỏi tầng hầm, ánh nắng mặt trời đã chói đến mức khiến mắt tôi đau nhức. Mọi thứ trước mắt đều phủ một tầng hào quang mờ ảo.
Khó khăn lắm mới đến được bệnh viện.
Nhưng khi tới phòng bệnh của mẹ Tần Sở...hai mẹ con họ lại không có ở đó. Y tá nói họ đi làm kiểm tra rồi.
Tôi quay người định gọi điện cho Tần Sở.
Đúng lúc ấy...
Từ xa, Bạch Dạ Nguyệt mặc áo blouse trắng đứng nhìn tôi, mày nhíu chặt. Anh khẽ ngoắc tay ra hiệu tôi qua đó.
Không hiểu vì sao...tôi lại đi theo anh.
Là bác sĩ trưởng khoa nên Bạch Dạ Nguyệt có phòng làm việc riêng.
Vừa vào phòng, anh lấy một chiếc gối kê tay hình tròn màu xanh đậm đặt lên bàn, khẽ gõ lên đó.
Anh rất đẹp trai, chỉ là mái tóc cắt cực ngắn, từng sợi dựng đứng như gai nhím.
Những ngón tay thon dài, đẹp mắt. Lúc gõ lên chiếc gối nhỏ, móng tay tròn trịa, hồng hào khỏe mạnh, đẹp đến kỳ lạ.
Thấy tôi vẫn đứng yên, anh trầm giọng:
“Đưa tay. Bắt mạch.”
Lời nói vẫn ôn hòa, chỉ là gương mặt chẳng có chút biểu cảm.
Lúc ấy tôi mới hoàn hồn, không ngờ một bác sĩ khoa Ung bướu, lại còn là bác sĩ Tây y...lại biết bắt mạch.
Tôi đặt cổ tay lên chiếc gối.
Bàn tay anh chạm vào mạch tôi. Đầu ngón tay mềm mại, đàn hồi, giống như đang chạm vào một món đồ chơi bóp giảm áp bằng silicon, ấm áp lạ thường.
Vừa bắt mạch, anh vừa cầm bút viết đơn thuốc.
“Lát nữa tôi sẽ nói cô đến hiệu thuốc nào bốc thuốc. Mỗi thang sắc ba bát còn một bát, ngày uống ba lần, liên tục nửa tháng.”
Chữ anh viết là kiểu chữ hành y cổ. Tôi không đọc nổi một chữ, tôi lo lắng hỏi:
“Tôi bị bệnh gì?”
Nghĩ đến những cục máu đen như bông cháy mình vừa nôn ra, tim tôi không ngừng đập mạnh.
Nhưng Bạch Dạ Nguyệt không trả lời, anh chỉ viết xong đơn thuốc rồi đưa cho tôi.
“Đơn này chỉ chữa phần ngọn, giúp cô dưỡng lại cơ thể.”
“Muốn sống...cô phải trả lại những thứ vốn không thuộc về mình. Nếu không...cô sẽ phải dùng mạng để trả.”
Tôi cầm đơn thuốc. Nhớ lại những lời anh nói hôm qua, càng thêm khó hiểu.
“Tiền bạc nào?”
Tôi lấy từ trong túi xách ra chiếc đồng hồ và chiếc nhẫn kim cương, đặt lên bàn.
“Ý anh là những thứ này sao?”
Tôi vốn định nói: "Là vị hôn phu tặng tôi." nhưng cổ họng lại nghẹn cứng, đành sửa lời:
“Tần Sở tặng tôi.”
“Đây chính là thứ anh gọi là "của ngang trời" sao?”
Từ nhỏ tôi lớn lên ở quê cùng ông bà.
Từng nghe câu "ba lượng vàng cũng đủ thiêu cháy mạng người." Hay "trong số mệnh không có thì đừng cưỡng cầu."
Ông bà nói mỗi người sinh ra đều có một lượng phúc lộc nhất định, ăn bao nhiêu, tiêu bao nhiêu đều đã được định sẵn.
Tiêu hết phúc thì cũng là lúc mạng hết.
Nhưng...lương tôi đâu có thấp.
Sao mấy món đồ này lại có thể lấy mạng tôi được?
Hơn nữa...đâu phải tôi bỏ tiền mua.
Đó là Tần Sở...
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, ngực tôi lại đau nhói.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn tôi đầy châm biếm.
“Ai mua không quan trọng. Đến tay cô thì chính là của cô.”
“Hơn nữa...mấy thứ này rõ ràng không đến bằng con đường bình thường.”
“Thứ đang bị đốt...là mạng của cô.”
Một bác sĩ trưởng khoa, mặc áo blouse trắng, trên bàn đặt máy tính, bên cạnh còn đầy đủ thiết bị y tế hiện đại.
Vậy mà lại bình thản nói với tôi về...mệnh số.
Tôi bất giác muốn cười nhưng chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cơn bực bội khó tả.
Lồng ngực nóng ran, cổ họng lại trào lên vị tanh ngọt, tôi vội xoay người, kéo thùng rác lại, cúi xuống nôn liên tiếp mấy ngụm máu đen.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn những cục máu trong thùng rác, bình tĩnh nói:
“Bệnh của cô...giống hệt mẹ Tần Sở.”
“Sau này...Tần Sở cũng sẽ như cô. Chỉ là...muộn hơn cô một chút.”
Tôi giật mình.
“Ý anh là gì? Nói rõ đi!”
Đúng lúc Bạch Dạ Nguyệt định mở miệng...
Điện thoại tôi lại reo.
Anh chỉ liếc tôi, nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Mạng cô...đáng giá thật đấy.”
Tôi nhìn màn hình, lại là mẹ tôi.
Trong lòng bực bội, tôi nuốt vị máu trong miệng xuống. Nhìn Bạch Dạ Nguyệt, rồi cố ý bật loa ngoài.
Đầu dây bên kia, mẹ tôi hạ thấp giọng, đầy vẻ mừng rỡ.
“Yến An à. Mẹ hỏi thăm rồi. Tần Sở thật sự trúng xổ số, hơn năm mươi triệu tệ.”
Giọng bà đầy hưng phấn.
“Nhưng vé số là trúng trước khi cưới. Sau này lỡ ly hôn thì số tiền ấy chẳng có phần con.”
“Thế nên cả nhà bàn rồi. Nó chẳng phải đang sốt ruột cưới sao? Chiều đăng ký, cuối tuần làm đám cưới. Vậy mình cứ đòi sính lễ thật nhiều, thế mới là tiền của con. Mẹ sẽ giữ giúp, sau này con cần thì mẹ đưa lại.”
“Nhớ nhé! Nó hỏi bao nhiêu sính lễ thì cứ bảo nghe bố mẹ. Đừng có ngốc. Bố mẹ đều vì tốt cho con.”
Tôi hít sâu mấy hơi, bất lực hỏi:
“Vậy... bố mẹ định đòi bao nhiêu?”
Mẹ tôi gần như không cần suy nghĩ.
“Một nghìn vạn tệ. Nó trúng hơn năm mươi triệu mà!”
Rồi bà còn tiếc nuối:
“Mẹ đã bảo cưới sớm rồi.”
“Nếu lúc đó khỏi đính hôn, cưới luôn...thì năm mươi triệu ấy con đã có một nửa.”
“Con xem...thiệt biết bao!”
Sau đó bà vẫn tiếp tục tính toán, nói mẹ Tần Sở sắp không qua khỏi, anh đang rất cần cưới, ngoài tôi ra cũng chẳng còn ai. Hai đứa lại đã đính hôn. Tiền trúng xổ số cũng là tiền nhặt được, chắc chắn anh sẽ chịu bỏ ra. Chỉ cần tôi kiên quyết nghe lời gia đình.
Rồi vẫn là câu nói quen thuộc.
“Mẹ đều vì tốt cho con. Tiền cứ để bố mẹ giữ, sau này con cần thì lấy.”
Tôi nghe mà mệt mỏi, thẳng tay cúp máy, ngẩng đầu nhìn Bạch Dạ Nguyệt, cười chua chát.
“Mạng tôi...chỉ đáng một nghìn vạn thôi sao?”
Nửa năm trước công ty vừa khám sức khỏe định kỳ. Ngoài thiếu máu nhẹ, tôi hoàn toàn khỏe mạnh.
Vậy mà bây giờ...đã bắt đầu nôn ra máu.
Bạch Dạ Nguyệt chỉ lặng lẽ nhìn tôi, đẩy đơn thuốc về phía trước.
“Đây là thuốc. Điều tôi có thể giúp cô...chỉ có vậy.”
“Trả lại những thứ không thuộc về mình. Cuộc hôn nhân không nên kết...thì đừng kết.”
“Nếu không...không ai cứu nổi cô.”
Anh bình tĩnh đến lạ.
Tôi còn muốn hỏi thêm, thì ngoài cửa vang lên tiếng đập mạnh.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Kèm theo tiếng Tần Sở gọi gấp gáp.
“Yến An!”
“Yến An!”
Bạch Dạ Nguyệt liếc tôi một cái, khẽ nói:
“Bảo trọng.”
Rồi bước tới mở cửa.
Tần Sở đứng ngoài nhưng anh không vội vào, chỉ nhìn chằm chằm Bạch Dạ Nguyệt bằng ánh mắt nặng nề.
“Bác sĩ Bạch...anh đang nói chuyện gì với vị hôn thê của tôi?”
Bạch Dạ Nguyệt vẫn giữ cửa, giọng lạnh lùng:
“Nói về bệnh của cô ấy và của mẹ anh.”
“Anh Tần...hà tất phải cố chấp như vậy? Mọi người đều đau khổ. Mẹ anh cũng không muốn sau này anh phải chịu kết cục giống bà.”
“Huống chi...còn kéo cả cô Yến An xuống cùng.”
Đôi mắt Tần Sở khẽ nheo lại, anh nhìn chằm chằm Bạch Dạ Nguyệt.
“Tôi...không hiểu bác sĩ đang nói gì.”
Miệng nói vậy nhưng mí mắt anh giật liên hồi, gân xanh trên trán nổi rõ, khóe môi cứng đờ.
Anh không nhìn Bạch Dạ Nguyệt thêm nữa, gần như hoảng hốt lao vào phòng, nắm chặt lấy tay tôi.
“Đi thôi.”
Bàn tay anh...lạnh như băng, và...run dữ dội.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục