Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 4: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 4: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng

Người tài xế nhìn tôi đầy khó hiểu, rồi chỉ vào chiếc xe của mình. Sắc mặt ông ta cũng không mấy dễ chịu.
“Có khách nào đâu? Cô có lên xe không?”
Tôi lại nhìn vào trong xe.
Năm người vẫn ngồi chen chúc ở đó, tóc ai cũng ướt sũng, nước nhỏ tong tỏng xuống ghế...
Trong đầu tôi chợt hiện lên hình ảnh Thái Linh Hy ở bệnh viện tối qua, tim như bị ai bóp nghẹt, tôi vội lắc đầu.
“Tôi hủy chuyến.”
Nói xong liền lùi lại mấy bước.
Người tài xế nhìn tôi như nhìn một kẻ tâm thần, bảo tôi nhớ hủy đơn rồi lái xe đi mất.
Ngay lúc chiếc xe lăn bánh...
Qua cửa kính phía sau, bỗng có hai khuôn mặt áp sát vào cửa sổ. Hai bàn tay điên cuồng đập mạnh lên kính xe như muốn đập vỡ nó để chui ra.
Cổ họng tôi nghẹn cứng.
Chiếc xe đó là mẫu xe khá đắt. Em trai tôi từng rất thích, xe mới phải hơn một triệu tệ. Nếu giờ dùng chạy xe công nghệ thì chắc là xe cũ.
Lúc mua xe, nhân viên đại lý từng nhắc tôi: “Nhiều xe từng bị ngập nước sau tai nạn sẽ được tân trang rồi bán lại. Vì thế đừng nên mua xe cũ.”
Mà năm người vừa rồi...đều ướt sũng từ đầu đến chân...
...
Tôi không dám gọi xe nữa, chạy ra ven đường thuê một chiếc xe điện công cộng.
Suốt quãng đường đến công ty đầu óc đều choáng váng.
Hôm nay có hai cuộc họp dự án, không thể vắng mặt.
Cả buổi sáng tôi phải uống liền hai cốc trà đặc mới miễn cưỡng chống đỡ được.
Đến trưa, lúc đang đặt dịch vụ giao hàng để trả chiếc đồng hồ cho Tần Sở...thì cô lễ tân cười tươi chạy vào.
Phía sau...là Tần Sở.
Anh ôm một bó hồng cực lớn, vẫn mặc bộ quần áo đi làm bình thường, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi, không có chút vui mừng nào.
Từng bước...
Từng bước...
Giống như đang hoàn thành một quy trình đã được sắp đặt.
Tôi thức trắng cả buổi sáng, đầu đau như búa bổ, nhìn bó hoa hồng khổng lồ kia mà đầu óc cứ quay cuồng.
Ngay sau đó...Tần Sở bất ngờ quỳ một gối xuống trước mặt tôi.
Anh ôm bó hoa, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhẫn. Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Dù chưa đến cỡ "trứng bồ câu", nhưng cũng lớn bằng hạt lạc.
Viên kim cương lớn như vậy...ít nhất cũng phải mấy trăm nghìn tệ.
Dù sao...
Người con gái nào chẳng từng mơ có một ngày được người mình yêu quỳ xuống cầu hôn trước đám đông.
Thế nhưng...khi tôi ôm cốc nước nhìn Tần Sở...
Lúc anh nói:
“Yến An...Lấy anh nhé.”
Giọng điệu vẫn bình thản.
Bình thản hệt như ngày xem mắt đầu tiên, giống như đang kể hoàn cảnh gia đình mình.
Đầu tôi đau đến mức muốn nứt ra.
Xung quanh đồng nghiệp thì hò reo, người vỗ tay, người huýt sáo, người còn đẩy tôi tiến lên.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn Tần Sở, cảm giác cổ họng nghẹn cứng.
Sau đó chẳng biết mọi chuyện diễn ra thế nào.
Tần Sở đứng dậy, tự mình đeo chiếc nhẫn kim cương vào tay tôi, rồi phát cho mỗi đồng nghiệp một hộp sô-cô-la.
Đồ ăn trưa anh đặt cũng được chia cho cả văn phòng.
Khắp nơi tràn ngập không khí vui vẻ.
Thế nhưng...Tôi và Tần Sở đứng cạnh nhau lại giống như hai người ngoài cuộc.
Anh cũng chỉ hoàn thành xong màn cầu hôn ấy, rồi quay người rời đi.
Chị Đặng ở phòng kinh doanh vỗ vai tôi.
“Trước đây em bảo anh ấy thật thà. Chị thấy đâu chỉ thật thà, người này đúng là robot luôn rồi!”
“Nhưng thôi, có lòng, lại có tiền, cũng chẳng có bố mẹ chồng hay họ hàng phiền phức.”
“Kết hôn mà... đại khái là vậy.”
Tôi cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay, nó lạnh ngắt, nặng trĩu, lồng ngực cứ tức nghẹn, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt.
Tôi miễn cưỡng cười với chị Đặng, rồi vào nhà vệ sinh rửa tay. Nhưng cổ họng ngứa ran.
Tôi hắng giọng hai tiếng, vị tanh ngọt càng lúc càng rõ như có thứ gì đang trào lên. Tôi vội cúi xuống bồn rửa.
"Ọe..."
Một ngụm đờm đặc đen sì như bông cháy lẫn với dòng máu đỏ sẫm rơi tõm xuống chiếc lavabo sứ trắng.
Toàn thân tôi lạnh toát, vội súc miệng.
Khi cúi xuống hứng nước...
Dòng nước trong veo chảy qua chiếc nhẫn kim cương. Ánh sáng phản chiếu trong gương, lạnh lẽo, chói mắt đến mức khiến mắt tôi đau nhói.
Vừa súc sạch mùi máu trong miệng...
Tôi định tháo chiếc nhẫn xuống. Điện thoại bỗng đổ chuông, là mẹ tôi.
Nhớ đến cuộc gọi sáng nay, tôi chỉ thấy bực bội, liền chuyển máy sang chế độ im lặng. Mặc bà gọi.
Nhưng mẹ tôi đúng là rất kiên trì, gọi hết lần này đến lần khác...
Tôi tháo nhẫn, vừa trở lại bàn làm việc, cất nó vào túi.
Đập vào mắt tôi...là chiếc đồng hồ hôm qua.
Và...tấm danh thiếp của Bạch Dạ Nguyệt.
Đặt hai món đồ cạnh nhau.
Bỗng nhiên...tôi hiểu được phần nào ý của anh.
Một chiếc đồng hồ bằng cả thu nhập một năm.
Một chiếc nhẫn bằng hai, ba năm lương.
Nếu đây không phải "của ngang trời"...Thì còn là gì?
Rồi còn Thái Linh Hy.
Năm người trên chiếc xe kia...hay đúng hơn...năm hồn ma...
Tất cả khiến tôi nhớ đến lời ông bà nội từng nói.
Người sắp chết...sẽ nhìn thấy những thứ mà người sống không nhìn thấy.
Tôi cầm chiếc gương nhỏ trên bàn lên soi.
Đáng tiếc hôm nay có trang điểm, không nhìn rõ sắc mặt, chỉ thấy hai mắt đỏ ngầu đầy tia máu.
Tôi đang nghĩ có nên đến bệnh viện kiểm tra không...thì em trai gửi một loạt tin nhắn.
Tôi mở WeChat trên máy tính, chỉ vừa liếc qua. Ngực tôi lại nghẹn cứng, vị tanh ngọt trào lên.
Lần này...tôi không kịp chạy vào nhà vệ sinh, chỉ kịp cúi xuống thùng rác cạnh bàn.
"Ọe..."
Lại là một ngụm đờm đặc, đen như bông cháy, lẫn đầy máu.
Đồng nghiệp bên cạnh nghe tiếng nôn liền hỏi:
“Sao thế?”
Vách ngăn bàn che khuất nên cô ấy không nhìn thấy thứ tôi vừa nôn ra. Vẫn vừa ăn sô-cô-la Tần Sở tặng vừa cười:
“Không phải có em bé rồi đấy chứ?”
Tôi nhìn đống máu đen trong thùng rác, tai như chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập.
Sợ đồng nghiệp phát hiện, tôi vội lau miệng bằng khăn giấy, ném luôn khăn vào thùng rác để che máu, buộc túi rác lại, xách thẳng vào nhà vệ sinh.
Sau khi vứt rác, súc miệng thêm lần nữa rồi bấm mạnh vào huyệt Hổ khẩu để cố giữ tỉnh táo. Lúc ấy mới quay về bàn làm việc.
Nhấc máy nghe cuộc gọi mà mẹ tôi vẫn kiên trì gọi mãi.
Vừa kết nối...
Bà đã xối xả mắng, nói nuôi tôi lớn từng ấy mà giờ gọi điện cũng không thèm nghe, chưa lấy chồng đã không nhận mẹ nữa.
Tôi gọi bà hai tiếng, không xen nổi một câu, đành đặt điện thoại sang một bên, đợi bà mắng xong.
Trong tay vẫn cầm tấm danh thiếp của Bạch Dạ Nguyệt.
Tôi bước ra hành lang, đang phân vân có nên gọi cho vị bác sĩ kỳ lạ ấy hay không.
Mắng một hồi, mẹ tôi cũng bình tĩnh lại, giọng bà lập tức đổi sang vui vẻ.
“Mau về nhà đi!”
“Bà mối đang ở đây bàn chuyện cưới xin. Mẹ Tần Sở không trụ được nữa rồi, bà ấy muốn nhìn hai đứa kết hôn trước khi mất. Bây giờ người sốt ruột là Tần Sở.”
Tôi siết chặt điện thoại, ngực nặng như đeo đá, khẽ đáp:
“Tối rồi nói sau.”
Thế nhưng mẹ tôi lập tức nói tiếp:
“Còn nói sau gì nữa!”
“Hôm nay Tần Sở đưa bà mối đến. Nó chẳng nhắc gì đến sính lễ, trực tiếp đưa luôn hai tấm thẻ!”
Một tấm...năm trăm nghìn tệ, nói biếu bố mẹ tôi dưỡng già.
Một tấm khác...cũng năm trăm nghìn, bảo để em trai tôi đặt cọc mua nhà học khu, còn hứa mua cho bố tôi một chiếc xe. Nói rằng:
"Bố mẹ nuôi Yến An khôn lớn vất vả rồi. Sau này chúng ta là người một nhà. Con sẽ thay Yến An chăm sóc gia đình. Hai bác cần gì cứ nói."
Tin nhắn của em trai cũng toàn là:
"Anh rể cho cái này..."
"Anh rể nói sau này sẽ..."
Đọc mà tôi chỉ thấy chua chát.
Từ bé đến lớn, nó luôn gọi thẳng tên tôi là Yến An. Chỉ hai năm gần đây, sau khi nhắm đến căn nhà của tôi, mới chịu gọi tôi một tiếng chị.
Ngày trước biết tôi đi xem mắt Tần Sở, nó còn chê lương anh thấp hơn tôi, bảo tôi khỏi cần lấy chồng, cứ để căn nhà ấy cho con trai nó. Sau này, cháu sẽ nuôi cô.
Giờ thì...mở miệng ra là "anh rể".
Ngực tôi nghẹn đến khó thở.
Tôi cúp máy, rồi gọi cho Tần Sở.
Tôi muốn hỏi anh...rốt cuộc anh đang có ý gì?
Chuông vừa đổ...đầu dây bên kia lại là giọng mẹ Tần Sở. Bà thở hổn hển, yếu ớt nói:
“Yến An...Đừng lấy Tần Sở...Đừng lấy...”
“Con... không thể lấy nó...”
Tôi đầy nghi hoặc.
“Tại sao lại không thể?”
Mới mấy hôm trước, khi tôi thức đêm chăm bà. Bà còn nắm tay tôi, nói sau này Tần Sở giao cho tôi, dặn dò đủ điều.
Vậy mà...chỉ trong nháy mắt, lại nhất quyết phản đối cuộc hôn nhân này.
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng. Sau đó là một tràng âm thanh hỗn loạn, rồi giọng Tần Sở vang lên, bình tĩnh như mọi khi.
“Yến An.”
“Anh đã bàn với mẹ em rồi, hôn lễ sẽ tổ chức vào cuối tuần sau.”
“Nếu chiều nay em rảnh...chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục