Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 3: "Đừng Cưới Cô Ta!"
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 3: "Đừng Cưới Cô Ta!"

Vì chuyện của Thái Linh Hy và bác sĩ Bạch Dạ Nguyệt, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên.
Tôi cũng chẳng còn tâm trí để suy nghĩ xem những lời kỳ lạ của vị bác sĩ ấy có ý nghĩa gì, gần như chạy một mạch đến phòng bệnh của mẹ Tần Sở.
Bên trong phòng, Tần Sở đang cúi đầu nói gì đó với mẹ.
Người hộ lý thì ở trong nhà vệ sinh giặt quần áo. Có lẽ bà lại vừa nôn.
Tôi bước vào chào hỏi.
Mẹ Tần Sở đang cắm đủ loại ống dẫn, hơi thở yếu ớt như tơ. Bà khàn giọng khuyên con trai:
“Đừng cố nữa...Vì mẹ mà liên lụy cả hai đứa... không đáng đâu...”
Nghe vậy, tôi cảm thấy có gì đó không đúng.
Thông thường, cha mẹ chỉ khuyên con cái đừng tiếp tục tốn tiền chữa trị nữa, kẻo cuối cùng vừa mất người vừa mất của.
Nhưng câu bà nói...Lại khác hẳn.
"Liên lụy cả hai đứa..."
Nghe như thể không chỉ là chuyện tiền bạc.
Dù có tiếp tục chữa bệnh thì cùng lắm cũng chỉ tốn thêm tiền. Sao lại gọi là "liên lụy"?
Tôi cũng chỉ nhẹ nhàng an ủi bà vài câu, bảo bà đừng nghĩ ngợi nhiều.
Đúng lúc ấy...Y tá dẫn bác sĩ Bạch Dạ Nguyệt vào kiểm tra phòng bệnh.
Vừa bước vào, anh liếc nhìn tôi một cái. Sau đó nhìn sang Tần Sở và mẹ anh, ánh mắt dần trầm xuống, sắc mặt càng thêm lạnh lùng nhưng anh không nói gì.
Người hộ lý bắt đầu cho mẹ Tần Sở uống thuốc.
Tôi và Tần Sở cùng bước ra ngoài, nhân cơ hội đó, tôi lấy chiếc đồng hồ ra đưa lại cho anh.
“Mang đi trả đi. Có tiền thì cứ chữa bệnh cho bác gái trước. Đồng hồ cũng đâu ăn được, mua làm gì.”
Nói xong câu ấy, chính tôi cũng bật cười.
Ngày trước mỗi lần tôi chê anh mua hoa tặng là lãng phí...
Anh đều nói:
“Hoa cũng đâu ăn được.”
Không ngờ hôm nay...lời ấy lại từ miệng tôi nói ra.
Tần Sở vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm.
Tôi đưa đồng hồ, anh không nhận, chỉ thấp giọng nói:
“Em về sớm đi.”
“Thứ này vốn là của em. Coi như... anh nợ em.”
Tôi ngơ ngác.
Anh tặng quà cho tôi...sao lại thành nợ tôi?
Đúng lúc ấy, trong phòng bệnh vang lên tiếng nôn, mẹ Tần Sở lại ói.
Anh vội vàng chạy vào, tôi cũng theo sau.
Chỉ là...lần này thứ bà nôn ra không còn là nước hay thuốc nữa. Mà là...những sợi máu đen sì. Từng mảng lợn cợn như bông gòn cháy.
Thấy hộ lý và Tần Sở đều luống cuống không xuể, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh lấy khăn mặt, định đến lau miệng cho bà.
Không ngờ...bà bỗng ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn tôi, quát lớn:
“Không cần cô!”
Hai tháng nay bà luôn nằm viện. Lúc này tóc tai rối bù, khóe miệng vẫn còn dính những mảng máu đen như bông, đôi mắt trợn ngược. Ánh nhìn hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Cô... đừng...”
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt chất chứa hận thù.
Như thể...tôi và bà có mối thù không đội trời chung.
Tần Sở lập tức quay sang nhận chiếc khăn trong tay tôi, khẽ nói:
“Em về trước đi.”
Bạch Dạ Nguyệt đang đứng phía sau nhẹ nhàng vỗ lưng cho mẹ Tần Sở, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
Đúng lúc đó...mẹ Tần Sở đột nhiên nắm chặt tay con trai, khàn giọng nói từng chữ:
“Đừng cưới cô ta...Không được cưới!”
Giọng bà...giống hệt như người sắp trăng trối. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi như muốn xé xác tôi ra.
Thế nhưng...Tần Sở chỉ lặng lẽ cúi đầu, dùng khăn lau miệng cho mẹ, không nói lấy một lời.
“Không được cưới cô ta...”
“Không được...”
Mẹ anh vẫn cố gắng thều thào.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt dò xét càng lúc càng rõ.
Còn tôi...đứng giữa phòng bệnh. Ở lại cũng không được mà đi cũng chẳng xong.
May mà mấy năm nay tôi gặp đủ kiểu khách hàng khó tính, khả năng giữ bình tĩnh vẫn còn. Tôi mỉm cười với Tần Sở.
“Vậy em về trước nhé. Anh chăm sóc bác gái cẩn thận.”
Ngay lúc tôi vừa bước ra khỏi cửa, sau lưng lại vang lên tiếng gào thét đầy tuyệt vọng của mẹ anh.
“Tần Sở! Đừng cưới nó! Đừng cưới nó!”
Ngoài hành lang, mấy người nhà bệnh nhân đang đứng xem náo nhiệt. Thấy tôi bước ra, họ lập tức tản sang hai bên.
Tôi mới đi được vài bước, đã nghe một bà cô thì thầm:
“Chắc chắn lúc trước đến chăm mẹ chồng tương lai đã ngấm ngầm làm gì rồi. Không thì sao con trai bà ấy lại vội thuê hộ lý, giờ còn nhất quyết không cho cưới nữa? Có khi cô ta ngược đãi bà ấy cũng nên. Haiz... người ta nói "lâu ngày trước giường bệnh chẳng còn người con hiếu thảo", huống chi chỉ là con dâu chưa cưới.”
Người khác lập tức phụ họa:
“Tôi còn nghe nói cô ta hỏi bác sĩ xem viện phí hết bao nhiêu nữa cơ. Chưa bước chân vào cửa đã sợ tiền chữa bệnh của mẹ chồng tốn kém rồi. Chậc chậc... phụ nữ bây giờ thực tế thật.”
Nghe đến đó...Bước chân tôi khựng lại, tôi quay đầu nhìn bọn họ.
Mấy bà cô lập tức im bặt rồi tản đi như chưa từng nói gì.
Trên đường xuống thang máy...
Trong lòng tôi cứ thấy nghèn nghẹn.
Rõ ràng mấy hôm trước, lúc tôi chăm sóc mẹ Tần Sở...Bà còn rất hiền hòa.
Chính bà là người thúc giục hai chúng tôi đính hôn.
Vậy mà...chỉ trong chớp mắt. Bà lại kiên quyết không cho Tần Sở cưới tôi nữa.
Rốt cuộc...đã xảy ra chuyện gì?
Tôi không lái xe. Xuống dưới tòa nhà, đứng đợi taxi, tôi mở điện thoại ra nhìn.
Tần Sở...không hề nhắn cho tôi một câu giải thích, cũng chẳng có lấy một lời an ủi, lại càng không nói sẽ đưa tôi về nhà.
Đêm đó, tôi ngủ vô cùng chập chờn.
Lúc thì mơ thấy hồi nhỏ cùng ông bà nội đi tảo mộ, từng xấp từng xấp tiền vàng được đè lên những nấm mồ.
Lúc lại mơ thấy mẹ Tần Sở. Bà ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt lồi hẳn ra ngoài, khóe miệng không ngừng rỉ ra những sợi máu đen như bông cháy, ánh mắt hung dữ như muốn nuốt chửng tôi.
Rồi lại mơ thấy...tóc mình rụng từng mảng, từng mảng...
Cứ như vậy, tôi mê man cả một đêm.
Sáng tỉnh dậy, trên gối đầy tóc.
Lúc chải đầu, tóc rụng kín cả chiếc lược.
Thậm chí số tóc còn lại trên đầu đã không đủ để nắm thành một nắm trọn trong lòng bàn tay nữa.
Đến khi đánh răng, nướu bỗng rỉ máu, đau âm ỉ. Hai mắt cũng sưng húp, quầng thâm xanh tím.
Nhìn mình trong gương...Tôi chỉ thấy một gương mặt trắng bệch như người sắp kiệt sức, đầu óc nặng trĩu.
Trong đầu không ngừng vang lên câu nói của Bạch Dạ Nguyệt:
"Ba lượng vàng cũng đủ thiêu cháy mạng người."
Tôi đang nghĩ hôm qua hình như vẫn chưa trả được chiếc đồng hồ cho Tần Sở, hôm nay phải tìm cách gửi lại cho anh thì điện thoại bỗng reo. Là mẹ tôi.
Vừa bắt máy, bà đã sốt sắng giục:
“Mau kết hôn đi!”
“Người ta nói Tần Sở trúng xổ số mấy chục triệu tệ rồi. Nghe đâu nhân viên ngân hàng còn chủ động tìm đến để mời gửi tiền cơ!”
Rồi bà lại đổi giọng khuyên nhủ:
“Lỡ mẹ nó không qua khỏi, mất rồi thì năm nay hai đứa cũng không cưới được nữa, phải đợi sang năm.”
“Bây giờ nó giàu thế rồi, lỡ có con hồ ly tinh nào bám lấy thì con là gái ngoài ba mươi, chỉ có nước ngồi khóc!”
Tôi nhìn khuôn mặt tiều tụy trong gương, qua loa đáp vài câu. Nhưng mẹ tôi lập tức chuyển sang chuyện khác.
“Đằng nào Tần Sở cũng chẳng thiếu tiền, hay con sang tên căn nhà con đang ở cho em trai đi.”
Bà nói một tràng:
“Cháu trai con sắp vào tiểu học rồi. Trường gần nhà mình không tốt. Sau này con với Tần Sở chắc chắn sẽ mua nhà mới. Căn đó để cũng chẳng dùng đến, chi bằng cho em trai.”
“Trong đó còn có tiền ông bà nội để lại cho con nữa, mà em trai con cũng có phần, đúng không?”
“Tần Sở đã là người có mấy chục triệu rồi, căn nhà của con có đáng gì.”
“Nếu con không muốn cho thì cứ sang tên trước đi. Bố mẹ sẽ đứng ra làm chứng, viết giấy xác nhận là cho em con mượn thôi. Đợi cháu học xong sẽ trả lại.”
Sau đó bà lại bắt đầu giảng đạo lý.
Con gái đi lấy chồng vẫn phải có nhà mẹ đẻ chống lưng. Sau này nếu Tần Sở có tiền rồi nuôi bồ nhí, người đứng ra giúp tôi vẫn phải là gia đình. Có em trai thì mới đủ sức bảo vệ chị gái.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, mặc cho mẹ thao thao bất tuyệt.
Thỉnh thoảng bố tôi, em trai và em dâu lại chen vào vài câu.
Người thì khuyên tôi cứ "cho mượn" căn nhà. Người thì dọa đàn ông có tiền sẽ thay lòng đổi dạ, bảo tôi phải biết giữ đường lui.
Em trai và em dâu còn liên tục cam đoan:
“Chỉ mượn thôi. Đợi con học xong là trả chị ngay.”
Nghe những lời ấy...Tôi nhìn người phụ nữ xanh xao, phù nề trong gương, lòng chợt lạnh dần.
Cuối cùng, tôi viện cớ phải đi làm rồi cúp máy, sau đó nhắn cho Tần Sở. Tôi nói buổi trưa sẽ nhờ người giao hàng trả lại chiếc đồng hồ, bảo anh chú ý nhận. Đồ quý như vậy, lỡ thất lạc thì không hay.
Dù sao trước đây anh cũng nhờ shipper mang đến cho tôi, giờ tôi gửi trả bằng cách đó cũng hợp lý.
Xe của tôi vẫn để ở bãi đỗ công ty nên sáng hôm ấy tôi gọi xe công nghệ.
Nhưng vừa mở cửa xe...tôi lập tức sững người.
Bên trong...đã ngồi kín người, không biết vì sao xe không bật điều hòa. Mới sáng sớm mà tất cả đều mồ hôi nhễ nhại, tóc ướt sũng. Quần áo dính sát vào người như vừa bị dội nước.
Tôi cúi đầu nhìn lại điện thoại, rõ ràng tôi không hề đặt chuyến đi ghép. Thế mà tài xế vẫn giục:
“Lên xe nhanh đi!”
Tôi chỉ vào năm người đang chen chúc trên hàng ghế sau và ghế phụ, ngạc nhiên hỏi:
“Xe anh... chẳng phải đang có khách rồi sao?”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục