Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 2: Bé Gái Đeo Vòng Tay Đỏ
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 2: Bé Gái Đeo Vòng Tay Đỏ

Thực ra mấy ngày nay tôi cũng nhận ra rồi.
Tóc rụng kinh khủng. Mỗi lần chải đầu là cả chiếc lược đầy tóc, rõ ràng có thể cảm nhận mái tóc thưa đi từng ngày.
Đồng nghiệp nói có lẽ vì tôi thức trắng mấy đêm liền, lại thường xuyên vào bệnh viện chăm mẹ Tần Sở đang xạ trị, hóa trị, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tia bức xạ.
Họ khuyên nếu sau này định kết hôn rồi sinh con thì nên hạn chế đến bệnh viện.
Tôi cũng không để trong lòng, chỉ mua loại dầu gội chống rụng tóc theo lời giới thiệu.
Nhưng sau khi gội xong, nhìn nửa thùng rác bên cạnh chất đầy từng nắm tóc rụng, tôi cũng không khỏi giật mình.
“Rụng thế này nhiều quá! Yến An, hay cậu đi khám sức khỏe đi.”
Chị đồng nghiệp đã ngoài bốn mươi vốn rất chú trọng dưỡng sinh, nhìn đống tóc của tôi mà nhíu mày.
“Thế này đáng sợ thật đấy.”
Tôi đáp qua loa một tiếng, vẫn nghĩ chắc chỉ do thức khuya.
Trong lúc massage lưng, mọi người còn trêu hôm nay tôi phải bao cả buổi spa, dù sao vị hôn phu của tôi cũng vừa "phất" rồi, nhưng lúc thanh toán, ai cũng tự quẹt thẻ của mình.
Chỉ là họ vẫn chân thành khuyên tôi:
Nếu Tần Sở thật sự giàu lên thì nên nhanh chóng đăng ký kết hôn.
Anh cứ liên tục mua quà đắt tiền cho tôi như thế, người ngoài chắc chắn sẽ chú ý.
Dù bản thân anh có thật thà đến đâu thì cũng sẽ có người nảy lòng tham.
Làm xong liệu trình spa, tôi lại thấy đầu óc quay cuồng, cả người mệt mỏi, chỉ biết cười gượng đáp lại.
Thật ra...
Mối quan hệ giữa tôi và Tần Sở vốn chỉ là mỗi người lấy thứ mình cần.
Anh chọn tôi chẳng qua vì tôi có thu nhập khá, độc lập, không đặt quá nhiều kỳ vọng vào tình yêu, có thể bình yên sống với nhau.
Nếu bây giờ anh thật sự giàu có, có lựa chọn tốt hơn...thì cũng là chuyện bình thường.
Đồng nghiệp còn rủ nhau đi tăng hai.
Nhưng mấy hôm nay tôi cứ hoa mắt chóng mặt mãi nên từ chối.
Mọi người bảo tôi về ngủ nhiều hơn, nghỉ ngơi cho khỏe, cũng không ép.
Quả thực gần đây tôi ngủ rất kém.
Đêm nào cũng mơ.
Khi thì mơ thấy ông bà nội đã mất. Trong mơ, tôi như trở về thời thơ ấu, ngày nào cũng ở bên ông bà.
Khi thì đang ngủ bỗng có cảm giác rơi tự do, giật mình tỉnh dậy giữa đêm.
Tôi nhìn đồng hồ, mới hơn tám giờ tối.
Ánh mắt lại rơi vào chiếc hộp đựng chiếc đồng hồ trị giá ba trăm nghìn tệ trong túi. Quá đắt.
Tôi nghĩ vẫn nên trả lại cho Tần Sở.
Đứng bên đường, tôi nhắn tin hỏi anh đang ở đâu, giờ này anh thường ở bệnh viện.
Lần nào gửi hoa hay quà anh cũng chẳng báo trước, cũng không hẹn tôi ăn cơm.
Nếu người giao hàng không ghi rõ người gửi là "ông Tần Sở", có lẽ tôi còn nghi ngờ không phải anh.
Lần này, vừa gửi tin nhắn xong, anh đã trả lời.
"Ở bệnh viện."
Tôi bảo anh chờ tôi ở đó, tôi sẽ sang.
Anh cũng không hỏi tôi đang ở đâu, càng không nói sẽ đến đón.
Đến nơi thì đã hơn chín giờ tối, phòng bệnh của mẹ anh ở tầng hai mươi sáu.
Lúc bước vào thang máy, bên trong không có một ai. Tôi đứng chán quá, bèn lấy chiếc đồng hồ ra ngắm.
Thiết kế rất đẹp, chế tác cũng tinh xảo, một vòng kim cương nhỏ quanh mặt đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn trong thang máy.
Đang chăm chú nhìn...
Bỗng bên cạnh vang lên một giọng trẻ con khe khẽ.
“Cô ơi... cho cháu xem được không?”
Giọng nói non nớt ấy vang lên bất ngờ khiến tim tôi giật thót.
Tôi quay đầu nhìn, thang máy đã lên đến tầng mười bốn.
Có lẽ vì mải suy nghĩ nên tôi không để ý cửa đã mở từ lúc nào, không biết cô bé vào thang máy từ khi nào.
Con bé mặc đồ bệnh nhân, trên cổ tay đeo một chiếc vòng màu đỏ.
Tim tôi khẽ thắt lại, tôi đảo mắt nhìn quanh.
Trong thang máy chỉ có hai chúng tôi.
Con bé khoảng bốn, năm tuổi, da trắng bệch pha xanh, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, ccằm nhọn hoắt. Trên khuôn mặt nhỏ xíu ấy chỉ còn nổi bật đôi mắt đen láy.
Dạo gần đây thường xuyên vào bệnh viện, tôi biết...vòng tay màu đỏ dành cho những bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy...đã phải đeo chiếc vòng đỏ. Nghĩ thôi cũng thấy xót xa.
“Cô ơi?”
Con bé khẽ kéo tay tôi, kiễng chân thật cao.
“Cho cháu xem được không?”
Bàn tay nó...lạnh buốt như băng.
Tôi mỉm cười, ngồi xổm xuống, đưa cả hộp đồng hồ cho nó.
“Sao cháu lại chạy vào thang máy một mình thế?”
Nhân lúc nó nhận lấy chiếc hộp, tôi tiện tay chỉnh lại chiếc vòng trên cổ tay nó.
Trên đó ghi rõ thông tin:
[Khoa Tim - Lồng ngực.
Giường số 24.
Thái Linh Hy.
5 tuổi.]
“Đẹp quá...” Con bé chớp chớp mắt nhìn chiếc đồng hồ.
Tôi vừa thầm nghĩ đúng là phụ nữ, dù lớn hay bé cũng đều thích những thứ lấp lánh như thế...
Vừa liên tục bấm các tầng phía trên, định đưa cô bé đi giao cho y tá.
Một bệnh nhi đeo vòng đỏ mà chạy lung tung, lỡ xảy ra chuyện thì phiền lắm.
Thang máy dừng ở tầng mười tám, ccửa mở, có người bước vào.
Tôi vội giữ nút mở cửa, quay đầu định gọi cô bé đi cùng.
Nhưng vừa ngoảnh lại...
Người mới bước vào đang nhìn chiếc đồng hồ nằm dưới góc thang máy với vẻ ngạc nhiên, rồi ngẩng lên hỏi tôi:
“Của cô à?”
Tim tôi chợt lạnh. Tôi vội nhặt chiếc hộp đồng hồ lên, đóng nắp lại rồi hỏi người đó:
“Lúc anh vào... có nhìn thấy một bé gái khoảng năm tuổi, cao chừng này không?”
Người kia khó hiểu liếc tôi, lẩm bẩm:
“Trong thang máy... chẳng phải chỉ có mình cô thôi sao?”
Tôi lo cô bé còn nhỏ, nhân lúc hai chúng tôi không để ý đã chạy ra ngoài theo góc khuất.
Liền cầm hộp đồng hồ lao khỏi thang máy, tìm một vòng quanh cửa thang máy mà chẳng thấy đâu. Tôi lập tức chạy đến quầy y tá.
“Bệnh nhi Thái Linh Hy, giường số 24 khoa Tim - Lồng ngực, vừa chạy vào thang máy một mình. Mới năm tuổi thôi, các cô mau tìm giúp!”
Cô y tá nhìn tôi đầy nghi hoặc, xác nhận lại thông tin mấy lần rồi mới gọi điện sang khoa bên kia.
Trong bệnh viện, họ quen gọi theo số giường. Tôi nghe cô ấy hỏi:
“Giường số 24 còn nằm trên giường chứ? Có người nói vừa thấy bé chạy ra ngoài.”
Nhưng chỉ nghe được vài câu từ đầu dây bên kia...
Sắc mặt cô y tá bỗng thay đổi, đồng tử co rút rõ rệt. Cô siết chặt ống nghe, giọng run run đáp:
“Vâng... tôi biết rồi.”
Sau đó cúp máy, rồi quay sang tôi, miễn cưỡng nở nụ cười.
“Đã tìm thấy rồi. Cảm ơn cô.”
Tôi thấy vẻ mặt cô ấy rất kỳ lạ, đang định hỏi thêm thì điện thoại đột nhiên rung lên. Là tin nhắn của Tần Sở.
"Em đến đâu rồi?"
Nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trong tay, tôi nghĩ mình đã báo với y tá rồi, coi như cũng đã làm tròn trách nhiệm.
Tôi quay lại thang máy.
Lần này bên trong có khá nhiều người, có vẻ đều là bác sĩ và y tá thực tập. Trong đó, một cô y tá trẻ khẽ thở dài:
“Bệnh nhi giường số 24 khoa Tim - Lồng ngực vừa mất rồi... Haiz, mới có năm tuổi thôi. Nghe nói chỉ riêng đợt này đã nằm viện hơn một năm. Cả người cắm đầy ống truyền. Con bé luôn mong được xuất viện để ra ngoài nhìn thế giới một lần... nhưng cuối cùng vẫn không kịp.”
Nghe đến giường số 24 khoa Tim - Lồng ngực, tim tôi lập tức thắt lại. Tôi quay sang hỏi cô y tá:
“Có phải tên là Thái Linh Hy không?”
Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Hình như đúng vậy. Trước đây tôi từng luân chuyển sang khoa đó, nhớ mang máng là tên này.”
Nói xong, cô lại tiếp tục cảm thán với đồng nghiệp:
“Thật đáng tiếc... còn nhỏ như thế...”
Trong phút chốc, tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Thang máy vừa mở cửa, tôi đã vội vàng chạy ra ngoài, đứng trước cửa thang máy hồi lâu mà vẫn chưa hoàn hồn.
Người xưa vẫn nói...bệnh viện là nơi luân hồi sinh tử, rất dễ gặp ma.
Nhưng...chẳng lẽ tôi lại "may mắn" đến vậy sao?
Tôi vội vàng thầm niệm mấy câu Phật hiệu trong lòng, rồi xoay người định đi về phòng bệnh của mẹ Tần Sở.
Thế nhưng, vừa quay đầu, tôi chợt thấy ở góc hành lang, gần cánh cửa cầu thang thoát hiểm đang hé mở...
Bóng dáng nhỏ bé của Thái Linh Hy lướt qua như một làn khói.
Tim tôi lập tức dâng lên một cảm giác khó tả.
Cho dù...con bé thật sự là ma, thì vừa nãy nó vẫn ngọt ngào gọi tôi một tiếng "cô ơi".
Biết đâu chỉ là bệnh viện nhầm thông tin.
Một đứa bé đeo vòng tay đỏ chạy lung tung, lỡ xảy ra chuyện thì sao?
Tôi vội đẩy cửa cầu thang, đuổi theo, đồng thời gọi lớn:
“Thái Linh Hy!”
Thế nhưng vừa bước qua cánh cửa...tôi lập tức đâm sầm vào một người mặc áo blouse trắng. Tôi cuống quýt đẩy người đó sang một bên rồi nhìn xuống cầu thang.
Cầu thang dài hun hút, không có lấy một bóng người.
Tôi còn nghĩ chẳng lẽ Thái Linh Hy chạy nhanh đến vậy, liền chạy ra lan can nhìn xuống.
Trước mắt chỉ là những tầng cầu thang uốn lượn xoáy tròn như một vòng xoáy khổng lồ kéo dài xuống dưới.
Đây là tầng hai mươi, phía dưới tối đen như mực, cứ như có thứ gì đó đang há miệng chờ nuốt chửng con người.
Chỉ nhìn thôi cũng khiến tim đập thình thịch.
Sợ cô bé xảy ra chuyện, tôi vội quay lại nhìn người vừa bị mình va phải.
Lúc này mới phát hiện...đó là một bác sĩ trẻ. Tóc cắt ngắn dựng đứng như những chiếc gai, trông rất gọn gàng.
Anh vẫn đứng ngay trước cửa, đôi mắt không hiểu sao hơi run lên, ánh nhìn đầy mong đợi hướng về phía tôi, giọng nói hơi khàn:
“Cô đang tìm ai sao? Cô... vừa nhìn thấy người quen à?”
Lúc ấy lòng tôi vẫn còn rối bời, không biết Thái Linh Hy rốt cuộc có phải là...
Tôi liếc nhìn bảng tên trên ngực anh.
[Khoa Ung bướu.
Bác sĩ trưởng khoa.
Bạch Dạ Nguyệt.]
Cái tên...thật đặc biệt.
Trước ánh mắt đầy hy vọng của anh, tôi kể lại toàn bộ chuyện vừa gặp Thái Linh Hy, rồi còn nhờ anh giúp tìm.
“Con bé còn nhỏ, lại đang bệnh nặng. Nếu thật sự chạy lung tung thì nguy hiểm lắm.”
Không hiểu vì sao...
Bác sĩ Bạch càng nghe, vẻ mặt càng hiện rõ sự thất vọng. Đến cuối cùng, anh nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lặng rồi bất ngờ hỏi:
“Gần đây cô... có phát tài không?”
Tôi vốn đang hoang mang, nghe vậy càng không hiểu.
“Phát... phát cái gì?”
Lẽ nào anh tưởng tôi bị kích động quá nên thần kinh có vấn đề?
Bạch Dạ Nguyệt nhìn tôi chăm chú, chậm rãi nói:
“Ba lượng vàng cũng đủ thiêu cháy mạng người. Tiền của phi nghĩa... không nên lấy.”
Nói rồi, anh lấy từ trong túi áo blouse ra một tấm danh thiếp, đưa cho tôi.
“Thấy cô vẫn còn giữ được lòng lương thiện, lại có duyên gặp nhau...”
“Cầm lấy đi. Nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
Một bác sĩ...lại nói toàn những lời thần thần bí bí như thầy bói.
Tôi còn đang ngẩn người.
Ánh mắt anh bỗng lướt qua chiếc hộp đồng hồ đang hé mở trong túi xách của tôi, không nói thêm lời nào.
Anh trực tiếp nhét tấm danh thiếp vào túi tôi, rồi khẽ buông một câu:
“Của ngang trời sẽ thiêu đốt sinh mệnh... nợ âm không thể tùy tiện vay.”
Nói xong, anh như càng thêm thất vọng, quay người bỏ đi.
Còn tôi thì nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Ngay khi anh rời đi...
Đèn cảm ứng trong cầu thang vụt tắt, xung quanh chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh đèn yếu ớt từ một tầng nào đó phía dưới hắt lên.
Theo những khúc cầu thang xoắn ốc, thứ ánh sáng mờ ấy như đang dẫn dụ người ta...nhảy xuống.
Tôi rùng mình, vội vàng đuổi theo.
Vừa bước ra ngoài đã thấy hai cô y tá ở quầy trực đang nhìn Bạch Dạ Nguyệt bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, ríu rít nói chuyện với anh.
Thế nhưng...người vừa rồi còn nói năng đầy vẻ huyền bí với tôi...
Lúc này lại cầm bệnh án, bình tĩnh kiểm tra từng hồ sơ, khí chất lạnh lùng, chuyên nghiệp. Đúng chuẩn một bác sĩ ưu tú.
Dường như hoàn toàn không nghe thấy lời tán gẫu của hai cô y tá.
Khi tôi đi ngang qua...anh chỉ khẽ liếc tôi một cái, ánh mắt lướt qua chiếc túi xách của tôi, rồi cúi xuống tiếp tục xem bệnh án.
Chỉ có điều...
Chiếc bút trong tay anh bỗng phát ra một tiếng "rắc" khe khẽ. Như thể...đã bị anh vô thức bẻ gãy.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục