Chương 1: Mượn Nợ Âm
Tôi và Tần Sở quen nhau qua mai mối.
Người giới thiệu nói anh là một người thật thà.
Quả thực, Tần Sở rất thật thà, hơn nữa còn là kiểu đàn ông biết vun vén cho gia đình.
Hai mươi bảy tuổi, ngoại hình bình thường, có một căn hộ vẫn đang trả góp, một chiếc ô tô hơn hai trăm nghìn tệ đã thanh toán hết, công việc ổn định, thu nhập cũng thuộc mức trung bình.
Tính tình hiền lành đến mức như khúc gỗ, gần như chẳng bao giờ nổi nóng, cũng chẳng có sở thích gì.
Tôi còn lớn hơn Tần Sở hai tuổi.
Lý do muốn kết hôn rất đơn giản: bố mẹ tôi ngày nào cũng thúc ép, thậm chí còn mang ông bà nội đã mất ra để khuyên nhủ, bảo rằng nếu tôi không chịu lấy chồng thì dưới suối vàng ông bà cũng chẳng thể yên lòng.
Hoàn cảnh của Tần Sở còn khó khăn hơn tôi.
Cha anh mất trong một vụ tai nạn giao thông từ nhiều năm trước, mẹ lại mắc ung thư. Bà chỉ mong trước khi nhắm mắt có thể nhìn thấy con trai cưới vợ, sinh con, nên anh đành bước lên con đường xem mắt.
Ngay từ lần gặp đầu tiên, cả hai đã thẳng thắn nói rõ hoàn cảnh và suy nghĩ của mình.
Có lẽ vì cùng chung cảnh ngộ, đều không còn quá kỳ vọng vào tình yêu, chỉ muốn tìm một người thích hợp để kết hôn bằng lý trí, nên tôi và Tần Sở lại khá hợp nhau.
Ngày thường ai bận việc người nấy.
Mỗi tháng tôi đến nhà anh ăn một bữa cơm, rồi anh cùng tôi sang nhà bố mẹ tôi một chuyến để đôi bên yên lòng. Sau đó anh về chăm mẹ, còn tôi quay lại công ty tăng ca.
Đừng nói đến chuyện lãng mạn.
Ngoài việc cùng nhau hoàn thành "nhiệm vụ" trước mặt gia đình, chúng tôi chưa từng hẹn hò riêng lần nào. Thậm chí còn chưa nắm tay nhau.
Mối quan hệ ấy giống như đang giải quyết công việc hơn là yêu đương.
Đồng nghiệp của tôi từng đùa rằng đây là một cuộc "liên hôn không hề có lợi ích ràng buộc."
Sau nửa năm tìm hiểu, dưới sự thúc giục của hai bên gia đình, cộng thêm bệnh tình của mẹ Tần Sở ngày càng xấu đi, chúng tôi quyết định đính hôn trước.
Nói là lễ đính hôn thì cũng chỉ theo đúng nghi thức truyền thống.
Hai bên trao sính lễ, đổi bát tự, mua ba món trang sức cưới bằng vàng, người thân hai nhà gặp mặt rồi bàn sơ bộ ngày cưới.
Trong suốt buổi lễ, tôi và Tần Sở chẳng khác nào hai con rối.
Ba món vàng đều do mẹ anh cùng bố mẹ tôi đi chọn. Tiền sính lễ và số vàng ấy cũng chẳng đến tay tôi. Mẹ tôi nói sẽ giữ giúp, rồi cầm hết.
Nhưng dù sao đi nữa...Tần Sở cũng chính thức trở thành vị hôn phu của tôi.
Điều kỳ lạ là, lúc tiệc đính hôn sắp tan, Tần Sở bỗng gọi tôi ra ngoài khách sạn.
Anh xin tôi một lọn tóc, nói rằng:
"Kết tóc nên vợ nên chồng."
Khi nói câu ấy, anh nhìn tôi bằng ánh mắt trầm lặng, không hề có chút dịu dàng hay tình ý nào.
Sự nghiêm túc ấy chẳng khác gì lúc nãy, khi bố mẹ tôi đang bàn bạc sính lễ với gia đình anh.
Hiếm khi một người khô khan như khúc gỗ như Tần Sở lại nói ra những lời như vậy.
Tôi có chút ngạc nhiên nhưng vẫn lấy chiếc bấm móng tay trong túi xách ra, cắt một lọn tóc nhỏ đưa cho anh.
Được nước lấn tới, Tần Sở còn bảo tôi cắt cả móng tay của mười đầu ngón tay cho anh.
May mà công việc của tôi bận rộn, không có thói quen làm nail. Tôi vừa buồn cười vừa bất lực nhìn anh cẩn thận dùng một chiếc khăn tay cũ kỹ gói lọn tóc ấy lại, rồi dứt khoát cắt móng tay đưa cho anh.
Có lẽ lúc đó, tôi vẫn còn ôm chút hy vọng vào Tần Sở.
Dù sao thì phim ảnh bây giờ cũng đầy những câu chuyện "cưới trước yêu sau". Hơn nữa, trong buổi lễ đính hôn, bố mẹ tôi liên tục gây khó dễ, sính lễ cũng càng lúc càng bị nâng giá, vậy mà anh đều lặng lẽ đồng ý. Điều đó khiến tôi có chút áy náy.
Cho nên những yêu cầu kỳ lạ của anh, tôi đều đáp ứng.
Lúc ấy mới hơn tám giờ tối, Tần Sở cũng không hẹn tôi đi đâu thêm, chỉ khư khư ôm chiếc khăn tay trong lòng như bảo vật, rồi vội vàng rời đi.
Sau khi đính hôn, mẹ Tần Sở lại nhập viện.
Thỉnh thoảng tan làm, tôi đều mua chút hoa quả đến thăm bà. Việc gì giúp được thì giúp.
Tuy Tần Sở đã thuê hộ lý, nhưng tôi nghĩ mình cũng nên tận chút trách nhiệm của người sắp làm con dâu.
Nhưng chỉ sau hai lần đến bệnh viện, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Không nói đến tiền thuê hộ lý đắt đỏ.
Chỉ riêng hóa đơn viện phí tôi vô tình nhìn thấy cũng có rất nhiều loại thuốc chống ung thư nhập khẩu không được bảo hiểm chi trả.
Loại đắt thì vài chục nghìn tệ một lọ, loại rẻ cũng phải vài nghìn. Chưa kể các loại thuốc bổ, thuốc giảm đau và đủ thứ chi phí khác.
Lương của Tần Sở chỉ ở mức trung bình, một năm cộng cả thưởng cũng chỉ khoảng hai trăm nghìn tệ, lại còn phải trả góp nhà và nuôi xe.
Với mức chi phí điều trị như thế, anh hoàn toàn không thể gánh nổi.
Đúng là năm xưa cha anh mất vì tai nạn giao thông, gia đình có nhận được một khoản bồi thường và tiền bảo hiểm. Nhưng sau đó họ đã mua nhà, rồi bao năm qua mẹ anh vẫn luôn chữa bệnh.
Tiền bạc đáng lẽ cũng phải cạn sạch từ lâu rồi. Làm sao còn đủ để tiêu xài như vậy?
Lợi dụng lúc Tần Sở không có mặt, tôi lén hỏi bác sĩ điều trị.
Ông thở dài.
“Trước đây gia đình vẫn chủ yếu điều trị bảo tồn. Nhưng lần này bệnh tình chuyển biến quá nặng. Chính Tần Sở dặn chúng tôi phải dùng loại thuốc tốt nhất, đắt nhất. Chỉ riêng đợt nằm viện này đã tiêu tốn mấy trăm nghìn tệ rồi.”
Ý của bác sĩ rất rõ. Ông bảo tôi khuyên Tần Sở nên cân nhắc, tiếp tục điều trị không chỉ tốn tiền, mà người bệnh cũng phải chịu rất nhiều đau đớn.
Tiền là của Tần Sở, anh dùng để cứu mẹ mình, tôi cũng không tiện nói thêm điều gì.
Chỉ là tình trạng của mẹ anh lúc ấy thực sự rất nghiêm trọng.
Bà hoàn toàn không ăn uống được, phải đặt ống truyền dinh dưỡng, còn thường xuyên nôn ói. Lúc tỉnh lúc mê, bệnh tình lên xuống thất thường.
Tôi từng ở lại bệnh viện chăm bà hai đêm liền.
Sau đó, Tần Sở lại thuê thêm một hộ lý trực đêm.
Chỉ riêng tiền thuê hai hộ lý mỗi tháng đã cao hơn cả tiền lương của anh. Huống hồ còn viện phí.
Tôi từng khéo léo nói với Tần Sở rằng nếu thiếu tiền thì tôi vẫn còn một khoản tiết kiệm, đừng cố gắng gồng mình rồi đi vay nặng lãi.
Lương của tôi gần gấp đôi anh.
Tôi không sợ bỏ tiền giúp anh, chỉ sợ anh im lặng chịu đựng rồi sa vào mấy khoản vay tín dụng.
Tần Sở vốn ít nói. Anh chỉ cúi đầu, khẽ đáp:
“Cảm ơn em... Không cần đâu. Anh có tiền.”
Điều kỳ lạ là từ sau hôm đó...
Có lẽ vì cảm nhận được sự chân thành của tôi, cứ vài ba ngày anh lại tặng hoa, tặng quà.
Một bó hoa cũng phải vài trăm tệ, giao thẳng đến văn phòng của tôi. Kèm theo đó là bánh ngọt, trà sữa để chia cho đồng nghiệp.
Ngoài ra còn có vòng cổ, vòng tay, túi xách...món nào cũng đắt đỏ.
Không chỉ tôi thấy lạ. Ngay cả đồng nghiệp cũng thấy bất thường, ai nấy đều bảo Tần Sở như biến thành một con người khác.
Có phải vì tôi thức trắng mấy đêm chăm mẹ anh nên anh cảm động, nảy sinh tình cảm thật rồi không?
Có người còn cười:
“Muốn chinh phục chồng chưa cưới thì phải chinh phục mẹ chồng trước chứ!”
Nhưng cũng có chị đồng nghiệp đã kết hôn kéo tôi sang một bên nhắc nhở.
“Đàn ông mà đột nhiên thay đổi, hoặc là thật sự cảm động, hoặc là đã làm chuyện có lỗi với em nên thấy áy náy, muốn dùng tiền để bù đắp. Nhìn kiểu của Tần Sở, toàn tặng đồ mà người thì chẳng thấy mặt, chị thấy không giống cảm động đâu... mà giống mới phát tài hơn.”
Sau hai lần nhận quà, tôi nghiêm túc nói với Tần Sở:
“Sau này đừng tặng nữa, lãng phí lắm.”
Anh chỉ đáp:
“Anh trúng xổ số rồi. Không lãng phí đâu, em đừng lo.”
Câu trả lời ấy càng khiến tôi thấy kỳ lạ. Theo tôi biết, trước giờ anh luôn cho rằng xổ số đều có gian lận, chưa bao giờ mua.
Tôi cười hỏi:
“Anh trúng bao nhiêu vậy?
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt nặng trĩu.”
“Đủ dùng.”
Rồi lại hỏi:
“Em có muốn gì không? Muốn ăn gì? Muốn đi đâu chơi? Chỉ cần em thích, anh đều có thể đáp ứng.”
Rõ ràng là những câu thoại chỉ có tổng tài bá đạo mới nói.
Thế nhưng từ đầu đến cuối anh không hề cười. Giọng điệu vẫn đều đều như đang giải quyết công việc, ánh mắt trĩu nặng, sắc mặt âm u.
Cứ như...anh đang trả một món nợ nào đó.
Tôi cố gượng cười hỏi thêm lần nữa:
“Vậy chắc em khỏi cần đi làm nữa rồi? Có thể nằm không đến hết đời luôn ấy?”
Tần Sở nhìn tôi, đôi mắt lóe lên một tia sáng, rồi chậm rãi gật đầu.
“Yến An...Có thể.”
Không hiểu sao lúc ấy tôi có cảm giác...anh không hề nói dối, chỉ là ánh mắt lại lảng tránh.
Nghĩ kỹ thì, vé số ấy là anh trúng trước khi hai đứa đăng ký kết hôn.
Tôi hỏi như vậy chẳng khác nào đang nhòm ngó tài sản trước hôn nhân của anh. Thế nên tôi cũng không hỏi thêm.
Ngày hôm sau, Tần Sở lại cho người mang hoa và quà đến.
Lần này, ngoài trà sữa cho cả văn phòng còn có...một chiếc đồng hồ.
Một đồng nghiệp am hiểu hàng hiệu vừa tra giá đã kinh ngạc.
“Hơn ba trăm nghìn tệ!”
Tôi sững sờ, lập tức nói chắc chắn là hàng giả. Nhưng cậu ấy lắc đầu.
“Không thể. Nhà tôi có người chuyên sửa đồng hồ cao cấp, tôi từng học theo một thời gian. Thật hay giả tôi vẫn nhận ra.”
Một đồng nghiệp mê xổ số cười lớn:
“Yến An, vị hôn phu của cậu không phải trúng độc đắc đấy chứ? Kỳ quay trước thành phố mình vừa có người trúng hơn năm mươi triệu tệ. Biết đâu chính là anh ấy! Ra tay một phát đã tặng đồng hồ hơn ba trăm nghìn, còn dám nhờ shipper giao đến. Chắc chắn là giàu xổi rồi!”
Tôi chợt sững người, nhớ lại lời Tần Sở nói.
Lẽ nào...anh thật sự trúng hơn năm mươi triệu?
Cả văn phòng lập tức náo nhiệt. Mọi người vừa uống trà sữa anh gửi, vừa thi nhau phân tích.
Theo biểu hiện gần đây của Tần Sở...
Chuyện anh phát tài gần như là điều chắc chắn.
Ai cũng khuyên tôi phải giữ chặt vị hôn phu.
Có tiền rồi thì lựa chọn cũng nhiều hơn.
Tôi lại còn lớn hơn anh hai tuổi.
Lỡ sau này anh thích mấy cô gái mười tám, đôi mươi thì sao?
Có người còn cười đùa:
“Yến An, cưới sớm đi. Nghĩ mà xem, mẹ chồng tương lai chắc cũng không còn sống được bao lâu. Có chồng đại gia, lại chẳng phải hầu hạ bố mẹ chồng. Cuộc sống đúng là trong mơ! Đăng ký kết hôn sớm ngày nào, yên tâm ngày ấy.”
Sau đó, cả phòng bắt đầu tưởng tượng nếu trúng năm mươi triệu thì thực nhận được bao nhiêu, hai vợ chồng sẽ tiêu thế nào, gửi ngân hàng lấy bao nhiêu tiền lãi...
Ai mà chưa từng mơ một lần trúng số độc đắc.
Tôi cũng chỉ cười cho qua.
Chỉ là...mỗi lần nhìn những viên kim cương nhỏ lấp lánh trên mặt chiếc đồng hồ ấy...tôi lại thấy đầu óc choáng váng.
Tan làm, mấy chị em trong văn phòng tâm trạng đều rất tốt, rủ nhau đi spa.
Lúc gội đầu, cô gái gội đầu nhìn tôi đầy lo lắng.
“Chị... tóc chị rụng nhiều quá.”
Cô ấy mới chỉ xoa nhẹ vài cái, trong lòng bàn tay đã đầy tóc.
Mỗi lần vuốt xuống...lại kéo theo cả một nắm lớn.