Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 12: Cả Nhà Cùng Vay Âm Nợ
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 12: Cả Nhà Cùng Vay Âm Nợ

Mẹ tôi đang đứng giữa mấy cảnh sát và người của tổ dân phố, vừa khóc vừa kể lể, liên tục chỉ tay vào Bạch Dạ Nguyệt, hận không thể lao tới cào nát mặt anh.
Nội dung bà nói chẳng qua cũng chỉ là những màn kịch kiểu "cướp người mình yêu", cộng thêm bộ dạng đáng thương của hai mẹ con Tần Sở, quả thật rất dễ khiến người khác mềm lòng.
Mấy cảnh sát đứng bên cạnh liên tục khuyên can mẹ tôi, sợ bà thật sự lao vào đánh người.
Vừa thấy tôi bước lên, mẹ lập tức xông tới.
“Mày chết dí ở đâu rồi?”
Tôi liếc nhìn ô cửa kính sát đất đã bị đập vỡ cùng cánh cổng sắt bên ngoài bị mở tung. Sau đó bình tĩnh lấy giấy đăng ký kết hôn ra, chỉ vào những chữ Hỷ đỏ rực trên tường.
“Hôm qua con kết hôn.”
Mẹ tôi nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn trong tay tôi. Bà quay sang liếc Tần Sở một cái, cả người run lên bần bật rồi hét thất thanh.
“Tao không đồng ý! Mày chỉ được phép lấy Tần Sở! Đi ly hôn ngay cho tao! Lập tức!”
Tôi chỉ nhìn mấy vị cảnh sát. Sau đó kể lại chuyện mình đã báo cảnh sát từ tối hôm trước, bảo họ có thể kiểm tra hồ sơ tiếp nhận của khu vực tôi ở. Nói xong, tôi bình thản ngồi xuống cạnh Tần Sở, mặc cho mẹ tôi nổi điên.
Thấy tôi chẳng phản ứng, bà lập tức lao tới kéo tôi.
Ngay cả cảnh sát cũng không cản kịp.
May mà Bạch Dạ Nguyệt nhanh tay giữ lấy bà. Không biết anh đã làm gì, chỉ thấy mẹ tôi mềm nhũn cả người, ngã phịch xuống đất.
Sau khi kiểm tra hồ sơ báo án, cảnh sát cũng hiểu tôi đã phản đối cuộc hôn nhân này từ lâu, hơn nữa bố mẹ tôi còn nhận của Tần Sở khoản sính lễ khổng lồ.
Thế nhưng mẹ tôi vẫn không chịu thôi, bà liên tục gào lên rằng Bạch Dạ Nguyệt lừa cưới. Muốn cưới tôi thì cũng phải đưa một nghìn vạn tiền sính lễ như Tần Sở, nếu không thì đừng hòng.
Tôi lặng lẽ mở điện thoại quay video, ra hiệu bà cứ tiếp tục.
Mẹ tôi còn cầm ghế định đánh tôi, bị cảnh sát giữ lại, bà lập tức lăn ra ăn vạ, gào khóc rằng cảnh sát đánh dân.
Bố tôi thì vẫn bình tĩnh hơn. Ông kéo mẹ tôi ra rồi quay sang nhìn tôi.
“Yến An, đến lời bố mẹ mà con cũng không nghe sao?”
Nhìn khuôn mặt vừa quen vừa xa lạ ấy...
Tôi bỗng không nhớ nổi lần cuối cùng ông chủ động nói chuyện với mình là khi nào.
Từ nhỏ đến lớn, ông gần như chưa từng nói chuyện với tôi, lúc nào cũng cao cao tại thượng, mỗi lời nói đều như thánh chỉ.
Ngay cả khi tôi ôm hy vọng, để họ chuyển vào căn nhà vốn thuộc về mình, mua quần áo, giày dép cho ông...
Ông cũng chỉ xem tất cả là điều hiển nhiên, chưa từng khen tôi lấy một câu, hay nói một lời cảm ơn.
Mấy ngày nay xảy ra bao nhiêu chuyện, ông chỉ luôn lặng lẽ đi sau mẹ tôi, nhìn bà gây náo loạn, còn bản thân thì không hé một lời.
Đến tận lúc này...ông mới nói tôi không nghe lời?
Trước đây...họ từng thật sự nói chuyện với tôi sao? Từng dạy dỗ tôi sao?
Tôi đã ba mươi tuổi. Giờ ông mới bảo tôi phải biết nghe lời?
Không hiểu vì sao, mí mắt tôi bắt đầu giật liên hồi, lòng bàn tay túa mồ hôi, lồng ngực vốn đã dễ chịu hơn giờ lại nặng trĩu, cảm giác hoảng loạn chợt dâng lên.
Ngay lúc tay tôi run rẩy, muốn bấu víu vào thứ gì đó...Một bàn tay mềm mại, ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, Bạch Dạ Nguyệt nhìn thẳng bố tôi, giọng trầm thấp.
“Không biết bác muốn Yến An nghe lời như thế nào? Gả cho Tần Sở để đổi mạng lấy một nghìn vạn tiền sính lễ? Hay sang tên căn nhà cho hai người? Hoặc mỗi năm phải nộp toàn bộ thu nhập về nhà? Hay sống như một cỗ máy, các người bảo cô ấy làm gì thì làm nấy, bảo hi sinh điều gì thì hi sinh điều đó?”
Bố tôi trừng mắt nhìn anh, đột nhiên gầm lên.
“Tao là bố nó! Mạng nó là tao cho! Tao sinh nó, nuôi nó! Tao bảo nó chết thì nó cũng phải chết! Tao bảo nó lấy ai thì lấy! Có gì sai?”
Bạch Dạ Nguyệt còn định nói, tôi liền nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay anh, khẽ lắc đầu.
Mẹ tôi cũng lập tức gào theo.
“Đúng thế! Tao sinh mày, nuôi mày uổng công! Đồ vô ơn!”
“Hôm nay nếu mày không ly hôn rồi lấy Tần Sở...Tao bóp chết mày! Coi như chưa từng sinh đứa con gái này! Chết rồi mày cũng phải gả cho Tần Sở!”
Bà chỉ thẳng vào tôi.
“Mày chết rồi, tất cả tài sản của mày đều là của tao!”
Nói xong, bà thật sự xắn tay áo lao về phía tôi.
“Tao nuôi mày để làm gì? Nuôi lớn để mày chọc tao tức chết à? Biết thế lúc mới sinh tao đã ném mày vào chuồng lợn cho lợn ăn rồi!”
Những lời như vậy...tôi đã nghe quá nhiều.
Nhưng lần này...Bạch Dạ Nguyệt bỗng đứng bật dậy.
Mẹ tôi lập tức hét lên.
“Mày định đánh người à?”
Dù là Bạch Tiên nhưng bây giờ anh vẫn chỉ là một người bình thường, lại mang dáng vẻ lạnh lùng của một bác sĩ tinh anh, làm sao đối phó nổi kiểu người như mẹ tôi.
Tôi vội đứng chắn trước mặt anh, một tay giữ chặt cổ tay mẹ mình rồi đẩy bà về phía bố, tôi quát lớn.
“Mẹ từng nuôi con sao?”
Mẹ tôi còn định chửi. Tôi lập tức cao giọng hơn.
“Con vừa đầy tháng, mẹ đã vứt con cho bà nội!”
Những ân oán đời trước, tôi vốn không muốn nhắc lại. Chẳng qua chỉ vì lúc ở cữ, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu bùng nổ.
Mẹ bỏ mặc tôiở nhà ngoại. Sau đó, bố đưa bà đi nơi khác buôn bán.
Từ ấy...không một lần quay về thăm tôi.
Tôi nhìn mẹ, bật cười chua chát.
“Hai người nuôi con...chẳng khác gì nuôi lợn, nhốt trong chuồng, thích thì cho ăn. Đến lúc cần thì giết lấy thịt hoặc bán lấy tiền, không nghe lời thì giết luôn. Có đúng không?”
Tôi chợt nhớ lời một đồng nghiệp từng nói.
Có những bậc cha mẹ nuôi con giống như nuôi lợn, có mục tiêu, có kỳ vọng thu hồi vốn. Chỉ mong con béo tốt để sau này bán được giá, chưa từng quan tâm nó nghĩ gì.
Còn có những bậc cha mẹ nuôi con như nuôi thú cưng, chăm sóc cẩn thận, cùng chơi đùa, nương tựa vào nhau. Đến khi thú cưng già yếu qua đời, họ đau lòng tiễn biệt nhưng chưa từng đòi hỏi sự báo đáp.
Cũng như những người làm cha mẹ như thế. Khi con trưởng thành, dù không nỡ, họ vẫn sẵn sàng buông tay để con tự bước trên con đường của mình.
Ngày ấy nghe xong, chúng tôi đều thấy ví von quá cực đoan.
Giờ nghĩ lại...lại chân thực đến đau lòng.
Mẹ tôi tức đến phát điên, chỉ thẳng vào tôi chửi.
“Mày còn không bằng con lợn! Nuôi lợn còn giết bán lấy tiền được! Hôm nay tao sẽ giết mày bán luôn!”
Tôi nhìn thẳng bà.
“Mẹ bảo nuôi con uổng công? Nhưng người nuôi con từ bé đến lớn là ông bà nội.”
“Nếu đã muốn tính toán...Vậy trả lại căn nhà hai người đang ở cho con, trả lại cả số tiền hai nghìn tệ mỗi tháng suốt bao năm nay con gửi về nữa.”
Tôi cười lạnh.
“Nhất định phải làm đến mức này sao?”
Mẹ tôi vừa cào vừa cấu, tiếp tục lao tới.
“Tao sinh mày thì tiền của mày cũng là của tao!”
Cảnh sát lại vội vàng giữ bà lại. Bố tôi gào lên rằng hôm nay dù chết cũng phải đưa tôi về.
Cảnh sát và cán bộ khu phố liên tục khuyên nhủ.
Nói nào là hôn nhân tự do...
Nào là tôi đã làm rất đúng...
Trong suốt quá trình ấy, hai mẹ con Tần Sở vẫn lặng lẽ đứng trong góc như thể tất cả những chuyện trước mắt chẳng liên quan gì đến họ.
Tôi liếc nhìn Tần Sở. Hắn vẫn mang vẻ thật thà, chất phác như mọi khi nhưng tôi biết...chắc chắn hắn lại hứa hẹn điều gì đó với bố mẹ tôi.
Đúng lúc hai bên còn giằng co, bên ngoài bỗng xuất hiện một nhóm phóng viên.
Tôi còn đang ngạc nhiên. Bạch Dạ Nguyệt liền chớp mắt với tôi.
“Tôi nhờ Triệu công tử gọi tới.”
Quả nhiên...Triệu công tử đúng là thần thông quảng đại.
Có phóng viên xuất hiện, lại thêm mạng xã hội phát triển như bây giờ. Vợ chồng em trai tôi sợ bị cư dân mạng chỉ trích nên chỉ mắng tôi vài câu rồi lủi mất.
Ngược lại, hai mẹ con Tần Sở lại là những người ở lại cuối cùng.
Mẹ hắn giờ đây gầy quắt như bộ xương. Ngoài đôi mắt vẫn còn cử động được, cả người gần như không nhúc nhích nổi. Thế nhưng bà vẫn nhìn Bạch Dạ Nguyệt bằng ánh mắt đầy biết ơn.
Hoàn toàn trái ngược với Tần Sở đứng phía sau xe lăn, khuôn mặt hắn ngập tràn oán hận. Sau khi mọi người đều rời đi, Tần Sở mới chậm rãi bước tới, liếc nhìn tôi.
“Em nói xem...sống như vậy còn có ý nghĩa gì? Người thân máu mủ...chỉ muốn hút cạn máu em.”
Ánh mắt hắn lướt qua vết hôn trên cổ tôi, sắc mặt càng thêm xanh xám. Hai tay siết chặt tay vịn xe lăn đến phát ra tiếng ken két, hắn cứng nhắc quay sang nhìn Bạch Dạ Nguyệt.
“Hôm qua anh không tìm được pháp khí vay âm nợ. Sau đó rốt cuộc đã làm gì mẹ tôi?”
Bạch Dạ Nguyệt bình thản đáp.
“Bà ấy biết có tôi ở đây thì Yến An sẽ không sao.”
“Nhưng bà ấy sống chỉ vì con trai mình, không muốn cậu chết, mà tôi lại muốn cứu Yến An. Vì thế tôi đã chỉ cho bà ấy một cách chuyển khoản âm nợ.”
“Nhìn tình trạng hiện tại...chắc bà ấy đã dùng chính mạng mình để lấp khoản nợ mà cậu vay.”
Anh lạnh nhạt nhìn Tần Sở.
“Nhưng cậu cũng biết, mạng của Yến An rất quý. Dù cậu trúng năm mươi triệu xổ số thì cô ấy vẫn sống. Mạng của mẹ cậu...không đủ để trả. E rằng đời đời kiếp kiếp bà ấy cũng phải gánh khoản âm nợ đó.”
“Bạch Dạ Nguyệt!”
Tần Sở quát lên, rồi bất ngờ lao thẳng về phía tôi định túm lấy tay. Tôi lập tức vớ chiếc gối bên cạnh ném mạnh vào hắn.
Cùng lúc đó, Bạch Dạ Nguyệt tung một cú đá, hất hắn văng ra. Giọng lạnh như băng.
“Nể tình các người tu hành không dễ, tôi không so đo.”
“Nhưng Triệu công tử đã trở về vị trí của mình. Chuyện các người tùy tiện vay âm nợ...cứ để Triệu công tử xử lý.”
Nghe đến ba chữ Triệu công tử, trên gương mặt vốn đờ đẫn của Tần Sở thoáng hiện vẻ sợ hãi. Hắn nhìn người mẹ chỉ còn thoi thóp, rồi quay sang tôi, khẽ cười âm u.
“Yến An! Cách vay âm nợ...chỉ có tộc của chúng tôi biết. Dù là Triệu công tử hay Bạch Dạ Nguyệt...cũng không giải được đâu.”
Nhưng Triệu công tử đã nói có thể trả nợ.
Hơn nữa...tôi đã kết hôn với Bạch Dạ Nguyệt, giữa tôi và Tần Sở không còn quan hệ gì nữa.
Khoản âm nợ hắn vay...lẽ nào vẫn còn liên quan đến tôi?
Đã vậy mẹ hắn còn dùng mạng mình để gánh nợ. Sao hắn vẫn nói như thế?
Tần Sở nhìn tôi, nụ cười càng lúc càng lạnh.
“Hôm kia...mẹ em mời tôi ăn cơm.”
“Em trai em chẳng phải rất thích mua vé số sao? Nó hỏi tôi vì sao trúng nhiều tiền như vậy, có bí quyết gì không.”
Tim tôi chợt thắt lại, một linh cảm cực kỳ xấu dâng lên.
Quả nhiên, Tần Sở bật cười.
“Tôi đã nói cho họ cách vay âm nợ rồi. Hôm nay chắc cũng đến giờ mở thưởng.”
Hắn cười khàn khàn.
“Em biết tính người nhà mình mà, sợ mua ít thì không trúng.”
“Sau khi vay âm nợ theo lời tôi...họ mua sạch tất cả số vé có thể mua, mỗi vé còn đặt tiền rất lớn.”
Nói xong, hắn đẩy xe lăn đưa mẹ ra cửa, trước khi đi còn quay đầu nhìn tôi.
“Yến An...Coi như tôi cũng giúp em một lần nhỉ?”
Đến cửa, bánh xe nghiền qua lớp kính vỡ phát ra tiếng lạo xạo. Hắn bỗng nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn tôi, khẽ hỏi:
“Yến An...”
“Nếu tôi không vay âm nợ...”
“Đợi mẹ tôi qua đời...”
Em sẽ kết hôn với tôi...Đúng không?
Tôi không biết câu hỏi đột ngột của Tần Sở có ý nghĩa gì.
Lúc xem mắt, chúng tôi đã nói rất rõ ràng.
Anh ta kết hôn chỉ vì mẹ mình trước lúc qua đời muốn được nhìn thấy con trai thành gia lập thất.
Tôi cũng không phải kiểu người tự mình đa tình, cho rằng Tần Sở có tình cảm với mình.
Thế nên, câu hỏi ấy... tôi cũng không có đáp án, tôi chỉ cười khổ một tiếng.
Bạch Dạ Nguyệt đứng bên cạnh khẽ cười lạnh:
“Nếu cậu còn sống qua được mấy ngày tới, tôi sẽ gửi thiệp mời dự hôn lễ của tôi và Yến An.”
Tần Sở liếc tôi một cái rồi cười nhạt.
“Rõ ràng Bạch bác sĩ không muốn cứu mẹ tôi. Nhưng lúc chúng tôi đến bệnh viện cầu xin anh, anh vẫn cố ý ám chỉ chúng tôi nhập viện. Người anh chờ... chính là Yến An, đúng không?”
“Cuối cùng cũng được như ý nguyện rồi.”
Kiểu nói đầy ẩn ý này, trước đó tôi cũng từng nghe Triệu công tử nhắc đến.
Bạch Dạ Nguyệt chỉ bình thản đáp:
“Vẫn phải cảm ơn cậu.”
Tần Sở tự giễu cười một tiếng, đẩy xe lăn đưa mẹ rời đi.
Sau khi hai mẹ con họ đi khỏi, tôi ngồi xuống sofa, suy nghĩ một lúc rồi gọi điện cho em trai.
Tính nó thế nào tôi hiểu rõ. Từ nhỏ đã được bố mẹ nuông chiều, lúc nào cũng mơ một bước lên mây, cực kỳ mê mua vé số.
Bây giờ biết Tần Sở trúng giải lớn, lại còn có "bí quyết", làm sao nó không động lòng?
Nhưng nó không nghe máy.
Bạch Dạ Nguyệt đứng cạnh, khẽ nói:
“Gửi tin nhắn đi.”
Tôi vội soạn một tin:
“Nếu trúng vé số thì tuyệt đối đừng đi lĩnh thưởng! Đừng lĩnh! Đó là vay nợ âm, phải lấy mạng ra trả. Dù có trúng cũng đừng nhận tiền!”
Rất nhanh, em trai trả lời:
“Nghèo như thế này rồi, còn quan tâm sống chết làm gì?”
Tim tôi chợt trĩu xuống.
Tôi gọi lại, nó lập tức cúp máy.
Tôi đành gửi cùng nội dung ấy cho bố mẹ nhưng chẳng ai đáp lại.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn màn hình điện thoại tôi, nhẹ giọng:
“Lòng tham không đáy... cũng là số mệnh.”
Tôi siết chặt điện thoại, tôi biết họ đang hận tôi đến tận xương tủy.
Có lẽ còn tưởng tôi ghen tức vì họ sắp trúng số. Tôi quay sang hỏi:
“Tần Sở... rốt cuộc là thứ gì?”
“Nhện.”
Bạch Dạ Nguyệt bình tĩnh bước vào bếp, bưng ra cho tôi một bát cháo rau xanh.
“Loài nhện có thể ăn thịt đồng loại, cũng có thể sống nhờ máu thịt của kẻ khác. Gia tộc chúng thành tinh từ rất sớm, không còn ăn thịt người nữa, nên mới biến bản năng ấy thành thuật vay nợ âm.”
Anh đặt bát cháo xuống rồi bưng luôn bát thuốc vừa sắc xong.
“Thời buổi này, chỉ cần có tiền thì muốn ăn gì chẳng có.”
Lúc này tôi mới nhận ra trong không khí nồng nặc mùi thuốc Bắc.
Nực cười là...đến tận bây giờ, bố mẹ tôi vẫn chưa từng hỏi một câu rằng vì sao tôi phải uống thuốc.
Bạch Dạ Nguyệt vẫn ăn rau củ quả như mọi khi.
Tôi vừa uống cháo vừa muốn hỏi, liệu thật sự không còn cách nào phá được thuật vay nợ âm.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy anh đang vô cùng chăm chú gặm một quả dưa leo vừa hái. Lớp vỏ trắng xanh càng làm đôi tay anh trắng hồng hơn, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Nghĩ đến việc anh vì cứu tôi mà còn kết hôn với tôi, có lẽ thật sự đã không còn cách nào khác.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt tôi, anh ngẩng đầu nhìn sang.
“Ăn xong tôi đưa em đến bệnh viện khám tổng quát, sau đó kết hợp điều trị Đông Tây y.”
Tôi ngẩn người, cứ tưởng như vậy là ổn rồi, không ngờ vẫn còn phải điều trị lâu dài.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, tiếp tục ăn cháo.
Bạch Dạ Nguyệt lại chậm rãi nói:
“Sống... không phải vì bất kỳ ai, mà là vì chính mình. Sau này em không cần làm việc vất vả như trước nữa. Tôi đã sống mấy nghìn năm, cũng tích góp được kha khá của cải, không chỉ có năm mươi triệu.”
Anh ôm quả dưa leo, vừa cắn vừa thong thả nói:
“Suốt mấy nghìn năm qua, tôi luôn hóa thân thành thầy thuốc, cứu người chữa bệnh, tích được rất nhiều phúc đức.”
Nhìn dáng vẻ vô cùng nghiêm túc... tự khen bản thân của anh. Tôi sững người vài giây rồi phối hợp gật đầu.
“Bạch bác sĩ đúng là thần y sống.”
Bạch Dạ Nguyệt khẽ gõ ngón tay lên quả dưa leo, hít sâu một hơi rồi nghiêm túc nói:
“Chúng ta đã kết hôn, vợ chồng là một thể, của tôi... cũng là của em.”
“Trong tập hồ sơ hôm qua tôi đưa có một ví thẻ, sau này cần tiền thì cứ quẹt.”
Dường như sợ tôi chưa hiểu, anh cúi đầu cắn thêm một miếng dưa leo.
“Tôi nhiều tiền cũng nhiều phúc. Em muốn dùng bao nhiêu thì dùng, không cần bận tâm chuyện dương tài âm thọ, cũng không cần lo giới hạn năm mươi triệu nữa. Sống... là để bản thân vui vẻ, ăn ngon, uống ngon, chơi cho vui.”
Tôi lặng người rất lâu, cuối cùng mới hiểu ý anh, sống mũi cay xè như bị mùi thuốc làm sặc. Tôi hít mạnh một hơi, xoay người đi rót nước.
Phía sau, chỉ còn tiếng Bạch Dạ Nguyệt "rắc rắc" gặm dưa leo.
Anh không nói thêm gì nữa.
Tôi nhìn dòng nước dần đầy chiếc cốc.
Đột nhiên có cảm giác...trái tim vốn luôn trống rỗng của mình cũng đang từ từ được lấp đầy.
Những cơn phẫn uất, oán hận vẫn thường bất chợt dâng lên...cũng theo dòng nước ấy mà lặng lẽ tan biến.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục