Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp/ Chương 14: Kết Thúc – Nợ Âm Đã Trả, Người Bên Cạnh Mới Là Cả Đời
Mục lục
16.5px
Cùng Bạch Tiên Trọn Kiếp

Chương 14: Kết Thúc – Nợ Âm Đã Trả, Người Bên Cạnh Mới Là Cả Đời

Bạch Dạ Nguyệt vốn ít lời. Ăn xong, anh chỉ nói sẽ nhờ Triệu công tử tìm người đến dọn dẹp nhà cửa, còn anh đưa tôi đến bệnh viện.
Suốt quá trình khám, anh đều ở bên cạnh tôi.
Đám bác sĩ y tá ai nấy đều mang vẻ mặt muốn hóng chuyện.
Đến lúc chụp cộng hưởng từ, tôi nằm trong máy. Nữ bác sĩ cuối cùng vẫn không nhịn được, ghé sát hỏi nhỏ:
“Cô... có quan hệ gì với Bạch chủ nhiệm vậy?”
“Anh ấy nổi tiếng lịch sự nhưng lạnh lùng với tất cả mọi người. Thế mà đi cùng cô lại dịu dàng lắm, hình như còn cười nữa.”
Tôi không nhớ anh từng cười.
Nghĩ kỹ mới nhớ, lúc chuẩn bị vào phòng chụp, tôi đưa điện thoại cho anh giữ hộ. Khi nhận lấy, khóe môi anh hơi cong lên, còn gật đầu với tôi.
Thế... cũng tính là cười sao?
Nữ bác sĩ vẫn tiếp tục dò hỏi:
“Cô là người nhà của Bạch chủ nhiệm à?”
Tôi nghĩ...dù đã đăng ký kết hôn, nhưng ở bệnh viện Bạch Dạ Nguyệt luôn giữ hình tượng lạnh lùng, lại còn rất được mọi người yêu mến.
Anh kết hôn với tôi...chỉ là lấy chính mình làm thuốc để cứu tôi mà thôi.
Nhìn ánh mắt dò hỏi xen lẫn mong đợi của nữ bác sĩ, tôi hiểu vì sao cô ấy là người đầu tiên không nhịn được mà hỏi. Nén cảm giác chua xót trong lòng, tôi khẽ đáp:
“Bạn học.”
“Chỉ là bạn học thôi sao?” Rõ ràng cô ấy không tin.
Tôi cười tự giễu.
“Đúng vậy."
Sau khi khám xong, nữ bác sĩ còn cầm kết quả đưa tôi ra ngoài. Vừa thấy Bạch Dạ Nguyệt liền bước tới.
“Bạch chủ nhiệm, kết quả của bạn học anh...”
“Là vợ tôi!”
Bạch Dạ Nguyệt lập tức kéo tôi vào lòng mình, nhìn thẳng nữ bác sĩ, nghiêm túc nhấn mạnh từng chữ:
“Đây là vợ tôi.”
Bàn tay anh rất mềm nhưng siết lấy tay tôi rất chặt. Lần này anh không nhìn nữ bác sĩ nữa mà quay sang nhìn tôi.
“Yến An! Chúng ta đã kết hôn rồi.”
Nhìn đôi mắt đầy dao động của anh, tôi chợt hiểu...có lẽ mình vừa làm một chuyện khiến anh tổn thương.
Bạch Dạ Nguyệt rõ ràng đang giận. Anh cầm luôn tờ kết quả trong tay nữ bác sĩ.
“Báo cáo của vợ tôi, tôi tự xem được. Cảm ơn!”
Nói xong liền kéo tôi rời đi.
Vừa bước vào cầu thang thoát hiểm, anh đóng sầm cửa, rồi ép tôi vào góc tam giác phía sau cánh cửa, lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi muốn giải thích nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Bạch Dạ Nguyệt nhìn tôi thật lâu, cuối cùng hít sâu một hơi.
“Tôi kết hôn với em là nghiêm túc.”
“Yến An! Tôi định sống với em cả một đời.”
Nghe vậy tôi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Anh là Bạch Tiên đã tu luyện hơn ngàn năm. Anh sống được bao lâu? Còn tôi thì sống được bao lâu?
Nhưng ngay sau đó, Bạch Dạ Nguyệt quay sang nhìn tôi, giọng nói vô cùng kiên định.
“Một đời tôi nói...là một đời của hai chúng ta.”
“Tôi sống, em sống. Em chết...tôi cũng chết.”
Tôi vội vàng đưa tay bịt miệng anh, rồi liên tục "phì phì" hai tiếng để xua điềm gở.
Trước đây tôi còn nửa tin nửa ngờ mấy chuyện này nhưng bây giờ...tôi thật sự tin rồi. Lỡ anh nói linh tinh mà thành sự thật thì sao?
Đúng lúc hai chúng tôi đang nhìn nhau, trên tầng cao bỗng vang lên một tràng cười khàn khàn. Bạch Dạ Nguyệt lập tức kéo tôi ra sau lưng, cả hai cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Tần Sở...trên lưng mọc ra từng cánh tay, giống hệt một con nhện khổng lồ.
Hắn bò bám giữa những lan can cầu thang, toàn bộ cầu thang xoắn ốc như mạng nhện do chính hắn giăng nên.
Bộ dạng ấy...còn đáng sợ hơn cả mẹ hắn.
Tôi sợ đến mức run lên.
Thế nhưng Bạch Dạ Nguyệt chỉ nắm chặt tay tôi, bình tĩnh đứng nhìn Tần Sở từng tầng từng tầng bò xuống.
Tôi vội nhìn quanh.
Dù đa số mọi người đều đi thang máy nhưng nhỡ có ai dùng cầu thang bộ thì sao?
Nhìn thấy cảnh này chắc chết khiếp mất.
Điều kỳ lạ là...khi tôi cúi nhìn xuống, ban ngày sáng rõ bỗng biến mất, phía dưới chỉ còn một vòng xoáy đen ngòm giống hệt đêm Thái Linh Hy biến mất nơi cửa cầu thang.
Tần Sở bò xuống đúng tầng của chúng tôi, vô số chân nhện bấu chặt lan can. Hắn nhìn tôi một cái thật lâu, rồi quay sang Bạch Dạ Nguyệt.
“Tôi muốn biết... cách chuyển nợ âm.”
“Cậu muốn cứu mẹ mình?”
Bạch Dạ Nguyệt chớp mắt.
“Bà ấy không sống được bao lâu nữa.”
Tần Sở cười nhạt.
“Mạng tôi là bà ấy cho. Bà ấy nói bà ấy sống vì tôi thì tôi phải nghe lời bà ấy, sống vì bà ấy. Nếu đã vậy...tôi cũng phải liều mạng cứu bà ấy như thế mới không phụ lòng bà ấy.”
Hắn nhìn Bạch Dạ Nguyệt.
“Bạch bác sĩ. Anh nên suy nghĩ cho kỹ, tôi chết... còn tốt hơn tôi sống.”
Tôi mơ hồ đoán được hắn định làm gì, định lên tiếng ngăn cản. Nhưng Tần Sở chỉ liếc tôi một cái, không chờ Bạch Dạ Nguyệt trả lời, đã quay người bò tiếp xuống dưới.
Phía dưới cũng là một vòng xoáy đen đặc.
Chỉ sau bốn, năm tầng, thân hình hắn hoàn toàn chìm nghỉm trong bóng tối.
Đúng lúc ấy, ở cầu thang đối diện, có tiếng bước chân của người đi xuống. Bạch Dạ Nguyệt kéo tôi né sang một bên, khẽ nói:
“Đây là nơi luân hồi. Tần Sở... đã chết từ lâu rồi.”
Về đến nhà, tôi uống thuốc mà vẫn còn thất thần.
Sau khi uống thêm thuốc Tây Bạch Dạ Nguyệt kê, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến.
Anh bế tôi lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn.
Ý thức tôi mơ hồ dần, mùi trái cây thanh mát quen thuộc khiến lòng tôi bình yên lạ thường.
Ngay trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy giọng Triệu công tử.
“Nợ âm của cô ấy... trả xong rồi.”
Bạch Dạ Nguyệt khẽ đáp:
“Ra ngoài nói.”
Anh còn dịu dàng vỗ nhẹ lên vai tôi như dỗ một đứa trẻ ngủ.
Tôi muốn tỉnh lại nhưng thuốc đã phát huy tác dụng, cuối cùng vẫn chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cảnh sát đã trục vớt được chiếc xe.
Kết quả... đúng như tôi dự đoán.
Chiếc xe ấy chính là chiếc xe ngập nước mà Yến Bình dùng năm mươi vạn đầu tiên Tần Sở đưa để mua.
Cũng là chiếc xe hôm trước tôi từng đặt grap trúng.
Mấy ngày gần đây, nhờ vay nợ âm, em trai tôi liên tiếp trúng hàng triệu tệ tiền xổ số.
Hôm đó, nó lái xe đi lĩnh thưởng.
Trong ví của nó và bố mẹ tôi đều nhét đầy vé số.
Tất cả...đều trúng thưởng.
Chỉ tiếc...sau khi ngâm nước, rất nhiều tờ đã không còn nhìn rõ.
Tôi cầm tập hồ sơ, lòng vẫn nặng trĩu.
Theo nguyện vọng của tôi, toàn bộ số tiền đều được quyên góp.
Cảnh sát nhìn tôi đầy khó hiểu nhưng cũng không hỏi gì thêm. Sau khi hoàn tất thủ tục, họ rời đi.
Tôi đặt xấp tài liệu xuống, trong lòng trống rỗng.
Bạch Dạ Nguyệt bưng đến một cốc nước ấm, nắm lấy tay tôi, khẽ nói:
“Sau này...anh sẽ luôn ở bên em.”
Tôi nhìn bàn tay trắng hồng với những ngón tay tròn trịa của anh, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Giống như ngày anh hỏi tôi:"Em lấy anh nhé?". Tôi mỉm cười, gật đầu.
“Được.”
(Hết)

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục