Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 1: Lưu manh (1)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 1: Lưu manh (1)

Vương triều Đại Huyền, mùa xuân năm Nguyên Thú thứ ba.

Nước sông chảy khắp bình nguyên, ban cho chúng sinh cùng uống.

Ánh hoàng hôn rải trên phố dài thành Võ Lăng, Tô Mục đặt đòn gánh trên lưng xuống, đến trước mặt mấy hán tử, chiếc eo gần như cong xuống chín mươi độ cuối cùng cũng đứng thẳng lên.

- Tô Mục, hôm nay tổng cộng ngươi đã chặt được tám mươi bảy cân củi, ta tính cho ngươi chín mươi cân, trả chín văn tiền.

Hán tử cầm đầu cho người ta kiểm tra đòn gánh mà Tô Mục vừa buông xuống, gã nhổ nước bọt lên ngón tay, lật vài trang sổ sách, nhìn lướt qua rồi nói.

- Đa tạ Trương gia chiếu cố.

Tô Mục đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười.

Trương gia kia đếm mấy đồng tiền rồi tiện tay quăng xuống đất, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.

Tô Mục vội vàng ngồi xuống, nhanh chóng nhặt những đồng tiền sắp rơi lên.

Bảy văn.

Số lượng không sai.

Ra khỏi thành ba chuyến, chặt tám mươi bảy cân củi mang về, lại bị trừ đi hai văn tiền công, còn lại bảy văn tiền…

- Đây là cái địa phương rách nát gì vậy! Sao sống sót lại khó khăn thế!

Tô Mục đi trên vũng bùn ngoài phố, sự bực tức trong lồng ngực không ngừng bùng lên.

Đã qua hai tháng, đến bây giờ Tô Mục vẫn chưa biết rõ vì sao một sinh viên tốt nghiệp trường cao đẳng hàng đầu, tiền đồ xán lạn như hắn sau khi tỉnh lại từ một giấc ngủ lại xuất hiện ở trong thành Võ Lăng này?

Hơn nữa, lại còn là một tên lưu manh từ đầu đến đuôi!



Không nhà không cửa, không có nghề nghiệp đứng đắn.

- Ai, ta còn chưa đủ tư cách làm lưu manh, lưu manh người ta ít nhất còn có hộ tịch, hiện tại ngay cả hộ tịch ta còn không có.

Tô Mục đi xuyên qua vũng bùn trong ngõ nhỏ, tiến vào một gian miếu hoang gió lùa tứ phía.

Mấy tháng trước, quê hương của tiền thân gặp phải lũ lụt, tiền thân một đường lưu vong đến thành Võ Lăng, cuối cùng vì bệnh tật nghèo đói mà chết, sau đó bị Tô Mục hiện tại chiếm hữu thân thể.

Để dàn xếp lưu dân, triều đình cố ý mở một cơ hội cho phép lưu dân nhập tịch ở thành Võ Lăng, điều kiện là một cái hộ tịch cần năm trăm văn tiền.

Thành Võ Lăng là đại thành số một số hai trong vòng trăm dặm xung quanh, nếu bình thường, một hộ tịch thành Võ Lăng chí ít cũng có giá trị mấy chục lượng bạc.

Năm trăm văn, đây đã là ưu đãi của triều đình dành cho lưu dân.

Nhưng dù vậy...

- Còn thiếu ba trăm năm mươi văn…

Tô Mục không nhịn được thở dài:

- Sài Bang đáng chết, mười cân củi lửa trong thành có giá ba văn tiền, nhưng bán cho bọn chúng chỉ có một văn tiền mười cân, hơn nữa bọn chúng còn muốn rút tiền công, dù là tư bản cũng không ác như bọn chúng!

Hiện tại bộ thân thể này của hắn bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, căn bản không có sức lực gì, một ngày có thể gánh được bảy tám chục cân củi đã là cực hạn, vì thế chỉ có bảy tám văn tiền tới tay, lại trừ ra hai ba văn tiền ăn cơm mỗi ngày, tối đa một ngày hắn chỉ có thể để dành được bốn năm văn tiền mà thôi.

Nếu còn gặp phải ngày mưa, như vậy thì bốn năm văn tiền này cũng không còn.

Lúc vừa mới tỉnh lại, Tô Mục cũng nghĩ sẽ dựa vào tri thức vượt xa thời đại của bản thân để sống một cuộc đời cơm no áo ấm tốt đẹp.

Kết quả còn chưa đợi hắn trổ tài, hắn liền phát hiện thế giới này không đơn giản như hắn nghĩ.

Từ sau khi tận mắt thấy một người dùng quyền đánh xuyên qua tảng đá cao cỡ người trưởng thành thì hắn biết, đây là một thế giới có lực lượng siêu phàm, người bình thường căn bản khó xuất đầu lộ diện.



Huống hồ, coi như dù chỉ là muốn làm người bình thường cũng không dễ dàng như vậy.

Ở trong thành Võ Lăng, không phải hắn muốn làm cái gì là có thể làm cái nấy.

Các ngành nghề đều bị một thế lực nào đó thao túng.

Nếu muốn có nghề nghiệp chính thức thì đầu tiên phải có hộ tịch mới được.

Ngay cả người lao động chân tay, xã hội đen, cũng không thể trốn khỏi sự áp bách của bang phái.

Mễ Bang, Ngư Bang, Sài Bang…

Tô Mục không có kỹ năng đặc thù gì, không bắt được cá, cũng không đi săn được, mà hắn cũng không thể vứt mặt mũi đi ăn xin.

Thậm chí đến việc đi bến tàu khiêng bao tải hắn cũng không đủ sức lực.

Chỉ có mỗi việc đốn củi này là đơn giản một chút, hắn miễn cưỡng có thể làm được.

- Đồng dạng đều là xuyên không, tại sao lại chênh lệch lớn đến vậy chứ? Người khác hoặc là được sinh ra ở gia đình vương hầu, hoặc phú thương lâu năm, tối thiểu nhất cũng là con rể gia đình giàu có, còn ta?

Tô Mục đặt mông ngồi lên trên đống cỏ tranh, móc chiếc màn thầu lạnh lẽo cứng rắn từ trong ngực ra rồi gặm từ từ.

Màn thầu một văn tiền, bánh bao ba văn tiền.

Hiện tại hắn cũng chỉ ăn nổi màn thầu.

Đời trước hắn chưa từng chịu khổ, đời này xem như được bù đắp đầy đủ.

- Vừa không có thân phận gì, lại còn dù có bàn tay vàng cũng không biết có thể dùng để làm gì!

Tô Mục gặm màn thầu, suy nghĩ khẽ động, một nửa chiếc bảng trong suốt xuất hiện ở trước mắt.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục