Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 2: Lưu manh (2)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 2: Lưu manh (2)

Trong miếu hoang đổ nát không chỉ có mỗi mình Tô Mục mà còn có mấy tên ăn mày, mỗi người tự co quắp trong đống cỏ tranh.

Tô Mục không hề e dè họ, quan sát mặt bảng trước mặt rất tự nhiên.

Cái bảng này đã xuất hiện ngay từ lúc hắn vừa tỉnh lại, trừ hắn, những người khác căn bản không thể nhìn thấy…

[Họ tên: Tô Mục]

[Thân phận: Người đốn củi (lưu dân)]

[Điểm số: 15]

Lúc hắn vừa mới tỉnh lại, thân phận trên bảng là “lưu manh“.

Sau khi Tô Mục bắt đầu đốn củi thì bắt đầu mất đi chữ “manh”, nhưng chữ “lưu” vẫn còn.

Trong hai tháng nay, mỗi khi Tô Mục có thời gian rảnh thì hắn sẽ nghiên cứu tác dụng của tấm bảng này.

Ngay từ đầu hắn còn tưởng rằng mình có thể mượn “bàn tay vàng” để nghịch thiên cải mệnh, mệnh do ta không do trời, thiên hạ này lớn như vậy, ta ăn một miếng cũng không quá đáng đâu nhỉ?

Kết quả là sau hai tháng, hắn vẫn chưa nghiên cứu ra được thứ này thực chất phải dùng như thế nào.

Thuộc tính duy nhất trên bảng chính là thân phận, còn điểm số căn bản cũng chẳng tăng lên.

- “Trước mắt đã nghiệm chứng được điểm số có quan hệ với thân phận, thân phận càng cao, tốc độ điểm số tăng lên cũng càng nhanh, nó tựa như là điểm xuất phát của con người, có người vừa sinh ra đã ở ngay tại La Mã, cũng có người sinh ra chính là để làm trâu làm ngựa.”

Tô Mục suy tư nói.

Lúc trước khi hắn còn là “lưu manh”, cứ mười ngày điểm số sẽ gia tăng một điểm.

Từ sau khi hắn trở thành “lưu dân”, cứ năm ngày điểm số sẽ gia tăng một điểm.

- “Chẳng lẽ thật sự chỉ sau khi học được võ học của thế giới này mới có thể thêm điểm?”

Tô Mục không nhịn được thở dài.

Hắn từng tự mình vụng trộm nghe ngóng, muốn học võ cũng không phải không có đường tắt, trong thành Võ Lăng cũng có võ quán, mỗi tháng chỉ cần mười lượng bạc là có thể học.



Còn có một số tông môn giang hồ sẽ mở rộng sơn môn chiêu mộ đệ tử không định kỳ.

Còn trường hợp kém nhất là trong phường cầm đồ ở nội thành cũng có bán bí tịch võ học, bình thường chỉ cần tốn mấy chục lượng bạc là có thể mua được.

Nhưng bất luận là loại nào, đối với Tô Mục hiện tại cũng đều khó như lên trời.

Ngay cả năm trăm văn tiền để mua hộ tịch mà hắn còn chưa tích đủ, coi như dù hắn biết rõ sẽ có một ngày “đại đạo thông thiên” cách hắn không xa nhưng cũng chẳng thể làm gì…

- “Hô...”

Tô Mục rút thanh đao bổ củi loang lổ vết rỉ cũ nát dưới thân ra, hung hăng bổ một phát, dùng việc này để phát tiết sự căm phẫn trong lòng.

- “Chết người rồi!”

Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một tiếng kêu to hoảng sợ phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Tô Mục khẽ giật mình, hắn chỉ vung đao bổ củi một chút cũng có thể cách không giết người?

Sau một khắc, hắn nghe được một chuỗi âm thanh tựa như dã thú gào thét.

Ngay sau đó, những tên ăn mày vốn âm u đầy tử khí trong miếu hoang đều nhảy dựng lên, mặt mũi tràn đầy sự hoảng sợ chạy ra ngoài.

- “Gặp yêu ma!”

Trong lòng Tô Mục có cảm giác nặng nề, toàn thân như rơi vào hầm băng.

Sau khi đi vào thế giới này, trong lúc hắn nói chuyện phiếm với những tên ăn mày lưu dân xung quanh đã từng được nghe nói về truyền thuyết yêu ma.

Nghe nói lúc trước miếu hoang nơi bọn họ đang ở đã từng bị yêu ma tập kích, bách tính dọc đường đều bị tàn sát gần như không còn, cũng vì thế nên nơi này mới lụi bại thành tình trạng bây giờ, trở thành căn cứ của những tên ăn mày, lưu dân.

Về phần yêu ma đến cùng là cái gì thì những lưu dân bách tính này cũng không ai có thể nói rõ ràng, nhưng chung quy lại chính là mặt xanh nanh vàng, khát máu hung tàn, lại còn có lực lớn vô cùng, tay không có thể xé được mãnh thú, trừ những võ giả mạnh mẽ, người bình thường nếu gặp phải yêu ma thì cũng chỉ có một chữ “chết”.

Nghĩ tới những truyền thuyết này, Tô Mục không chút do dự nhảy dựng lên, chạy nhanh theo số đông.

Mặc dù cuộc sống rất khổ, nhưng hắn cũng không muốn chết trong miệng yêu ma, trở thành đồ ăn cho yêu ma.

Còn sống là còn có hy vọng, chết rồi thì coi như cái gì cũng mất, có trời mới biết nếu hắn chết thêm một lần nữa thì liệu có còn cơ hội xuyên qua hay không.



Nghe tiếng dã thú gào thét càng ngày càng gần, Tô Mục chạy nhanh hơn.

Từng tên ăn mày lưu dân xanh xao vàng vọt bị hắn vượt qua.

Không chạy thắng nổi yêu ma, chẳng lẽ còn không chạy thắng nổi các ngươi?

Hiện tại không phải là lúc coi trọng đạo đức.

Rất nhanh, Tô Mục liền biết mình ngây thơ cỡ nào.

Chạy qua những người khác cũng vô dụng, yêu ma không phải lão hổ, bọn chúng còn đáng sợ hơn lão hổ gấp trăm lần!

Trên phố dài, thân ảnh của một kẻ cao gần năm thước phóng cao qua đỉnh đầu của đám người, vang ầm một tiếng nện ở trên mặt đất.

- “Răng rắc!”

Tên lưu dân chạy đầu tiên kia giống như một con gà bình thường bị yêu ma chộp trong tay, đưa lên trên miệng há mồm cắn đứt cổ.

Tiện tay quăng tên lưu dân bị cắn đứt cổ qua một bên, yêu ma giương nanh múa vuốt xông vào giữa đám lưu dân, mỗi lần nó vận động tay chân sẽ có một lưu dân bị đập bay ra ngoài.

Còn có một ít kẻ thảm hơn sẽ bị yêu ma bắt lại, từ sống sờ sờ bị cắn đến chết.

Đây căn bản chính là một trận đồ sát đơn phương!

Tô Mục lạnh cả người, đối mặt với một cá thể cao gần năm thước, lại còn là cự nhân có lực lượng hùng hậu, đừng nói là phản kháng, ngay cả chạy trốn đều không thể chạy thoát.

- “Chẳng lẽ, chết trong tay yêu ma chính là vận mệnh của Tô Mục ta?”

Mắt thấy yêu ma càng ngày càng gần, thậm chí Tô Mục đã ngửi được mùi máu tanh hôi từ trong miệng yêu ma, trái tim của hắn càng đập càng nhanh.

- “Nếu như đây chính là mệnh của ta, vậy ta lựa chọn không nhận mệnh!”

Bên tai Tô Mục chỉ còn lại tiếng tim đập phanh phanh, trong mắt hắn bắn ra thần sắc hung lệ:

- “Cho dù chết, ta cũng muốn để máu của ngươi bắn tung tóe!”

Hắn nắm chặt đao bổ củi, chạy lấy đà hai bước sau đó nhảy lên thật cao.

Một đao, chém vào đầu gối yêu ma.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục