Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 3: Thiên mệnh khó đổi ta đến đổi (1)
Đầu gối của ta đã bị trúng một đao, nhưng da thịt còn không rách – trích lời yêu ma nào đó.
Phanh!
Tô Mục có cảm giác như mình vừa đụng phải một chiếc xe lửa đang chạy với vận tốc ba trăm cây số, cả người bay xa bảy mươi bước với tốc độ cực nhanh.
Châu chấu đá xe, kiến càng lay cây, không biết tự lượng sức mình.
Trong đầu Tô Mục thoáng hiện ra vô số hình ảnh, cuối cùng biến thành những thành ngữ này.
Hắn biết, cuộc đời ngắn ngủi này của mình sắp kết thúc, bay ra ngoài với tốc độ này thì dù đụng vào đâu cuối cùng cũng khẳng định sẽ biến thành một bãi bùn nhão.
- Cho dù ngươi có giết ta thì ít nhất ta cũng phải chặt ngươi một đao.
Tô Mục tự giễu nói, hắn nhắm mắt chuẩn bị đón nhận kết cục của mình.
Đúng lúc này, Tô Mục cảm nhận được có một luồng gió mát thổi qua, ngay sau đó, có một bàn tay đặt ở trên lưng hắn.
Đùng!
Trên cánh tay kia truyền đến một luồng lực lượng êm dịu, thuận thế đánh tan cự lực trên người hắn.
Tô Mục có cảm giác mình bay một vòng trên không trung, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
Đầu gối của hắn mềm nhũn, hắn đã té ngồi trên mặt đất, chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới không chỗ nào không đau, cũng không biết đã gãy mất mấy cây xương.
Nhưng so với việc bị đụng thành một đống bùn nhão, kết quả như thế này đã là tốt nhất.
Sống sót sau tai nạn, Tô Mục có chút ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Trước mặt hắn cách đó không xa có một thân ảnh nhỏ bé đang đứng ở trước thân yêu ma.
Trên người người kia khoác cẩm y màu mực, lưng vác trường đao.
Phía trên cẩm y vừa nhìn đã biết là chất liệu đắt tiền kia, chính giữa dùng sợi tơ màu bạc thêu lên một chữ “Bình” rồng bay phượng múa.
Ngay lúc Tô Mục đang quan sát người kia, thân thể người kia đã cong xuống nửa ngồi, tay trái nắm chặt vỏ đao, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Oanh!
Dưới chân y nổ ra một vũng bùn nước, thân hình như mũi tên bắn ra ngoài, trường đao bên hông đã ra khỏi vỏ, hóa thành một vòng ánh sáng giữa không trung, chiếu sáng bầu trời đêm trước mắt Tô Mục.
Người kia đi ngang qua thân yêu ma, xoay người một cái giữa không trung, sau đó y nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà xa xa đồng thời tiện tay vẽ nên một đường đao, thu đao vào vỏ.
Trong tiếng vang thanh thoát của trường đao vào vỏ, trên cổ yêu ma xuất hiện một vết máu, vết máu cấp tốc lan tràn ra, sau đó đầu của yêu ma lăn từ trên thân thể xuống.
Cột máu phun lên trời, thân thể khổng lồ của yêu ma ngã xuống đất.
Trong lòng Tô Mục tràn đầy sự rung động, đây chính là võ giả của thế giới này sao?
Mẹ nó, cũng quá đẹp trai rồi!
Thi thể của yêu ma như bị xì hơi, thu nhỏ đến kích cỡ của người bình thường với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Một màn thần kỳ này không có cách nào tạo nên sự chú ý đối với Tô Mục, bởi vì vị mặc cẩm bào thêu chữ “Bình” kia đã thoáng hiện ở trước mặt hắn.
- Vào thời khắc lâm nguy, lấy thân thể của phàm nhân mà lại dám xuất đao với yêu ma, can đảm lắm. Chỗ này của ta có một môn đao pháp, trong vòng ba năm nếu ngươi có thể luyện thành chút thành tựu thì có thể tìm tới ta, ta đồng ý cho ngươi một tương lai.
Lúc đang nói chuyện, y ném một quyển sách vào ngực Tô Mục, sau đó tiêu sái quay người bước đi.
- Ta phải đi đâu để tìm ngươi?
Tô Mục vô thức lớn tiếng nói.
Người kia cũng không quay đầu lại, chỉ chỉ trước ngực của mình, rồi lại chỉ lưng mình, chỉ sau mấy bước chân y liền biến mất không thấy gì nữa.
- Thái Bình?
Trên mặt Tô Mục mang theo thần sắc mơ hồ, ý gì đây? Ngươi là một đại trượng phu, tự nhiên chỉ chỗ đó là sao? Chẳng lẽ là đang chỉ chữ viết đặc thù được thêu trên quần áo?
Nam nhân thái bình đầy đường, ta phải đi đâu tìm ngươi đây?
Trong lòng hắn thầm thầm than thở, sau đó Tô Mục cúi đầu nhìn quyển sách trong ngực, cảm xúc mừng như điên lập tức dâng lên trong lòng hắn, thậm chí nó còn ép xuống cả cơn đau trên người hắn.
Không đợi hắn nhìn kỹ, tiếng bước chân xốc xếch vang lên.
Nha dịch cùng quân vệ thành khoan thai tới.
Tô Mục nhét cuốn sách kia vào trong ngực, sau đó hắn che ngực, trước khi bị xua đuổi đã lảo đảo chuồn sang một bên.
Thi thể yêu ma bị đốt cháy ngay tại chỗ, thi thể của những lưu dân gặp nạn cũng bị ném vào trong lửa.
Tất cả những tên ăn mày lưu dân may mắn còn sống sót đều sợ xanh mặt, không biết nên đi con đường nào.
Tô Mục vốn cũng là một thành viên trong đám bọn họ, nhưng ở hiện tại, tâm thái của Tô Mục đã hoàn toàn khác biệt.
Bí tịch võ học!
Bí tịch võ học mà hắn ngày nhớ đêm mong đang lặng yên nằm trong ngực hắn!
Đối với người khác mà nói, việc chỉ dựa vào một bộ bí tịch liền có thể luyện thành cao thủ là chuyện không thể nào xảy ra, dù sao những công phu chân chính bất kể là quyền cước nắm tay hay là đao thương côn bổng đều cần phải có người chỉ điểm mới được, nếu luyện tùy tiện, không luyện được là chuyện nhỏ, làm tổn thương đến gân cốt cơ bắp chính là chuyện thần tiên cũng khó cứu.
Phanh!
Tô Mục có cảm giác như mình vừa đụng phải một chiếc xe lửa đang chạy với vận tốc ba trăm cây số, cả người bay xa bảy mươi bước với tốc độ cực nhanh.
Châu chấu đá xe, kiến càng lay cây, không biết tự lượng sức mình.
Trong đầu Tô Mục thoáng hiện ra vô số hình ảnh, cuối cùng biến thành những thành ngữ này.
Hắn biết, cuộc đời ngắn ngủi này của mình sắp kết thúc, bay ra ngoài với tốc độ này thì dù đụng vào đâu cuối cùng cũng khẳng định sẽ biến thành một bãi bùn nhão.
- Cho dù ngươi có giết ta thì ít nhất ta cũng phải chặt ngươi một đao.
Tô Mục tự giễu nói, hắn nhắm mắt chuẩn bị đón nhận kết cục của mình.
Đúng lúc này, Tô Mục cảm nhận được có một luồng gió mát thổi qua, ngay sau đó, có một bàn tay đặt ở trên lưng hắn.
Đùng!
Trên cánh tay kia truyền đến một luồng lực lượng êm dịu, thuận thế đánh tan cự lực trên người hắn.
Tô Mục có cảm giác mình bay một vòng trên không trung, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
Đầu gối của hắn mềm nhũn, hắn đã té ngồi trên mặt đất, chỉ cảm thấy toàn thân trên dưới không chỗ nào không đau, cũng không biết đã gãy mất mấy cây xương.
Nhưng so với việc bị đụng thành một đống bùn nhão, kết quả như thế này đã là tốt nhất.
Sống sót sau tai nạn, Tô Mục có chút ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Trước mặt hắn cách đó không xa có một thân ảnh nhỏ bé đang đứng ở trước thân yêu ma.
Trên người người kia khoác cẩm y màu mực, lưng vác trường đao.
Phía trên cẩm y vừa nhìn đã biết là chất liệu đắt tiền kia, chính giữa dùng sợi tơ màu bạc thêu lên một chữ “Bình” rồng bay phượng múa.
Ngay lúc Tô Mục đang quan sát người kia, thân thể người kia đã cong xuống nửa ngồi, tay trái nắm chặt vỏ đao, tay phải nắm chặt chuôi đao.
Oanh!
Dưới chân y nổ ra một vũng bùn nước, thân hình như mũi tên bắn ra ngoài, trường đao bên hông đã ra khỏi vỏ, hóa thành một vòng ánh sáng giữa không trung, chiếu sáng bầu trời đêm trước mắt Tô Mục.
Người kia đi ngang qua thân yêu ma, xoay người một cái giữa không trung, sau đó y nhẹ nhàng đáp xuống nóc nhà xa xa đồng thời tiện tay vẽ nên một đường đao, thu đao vào vỏ.
Trong tiếng vang thanh thoát của trường đao vào vỏ, trên cổ yêu ma xuất hiện một vết máu, vết máu cấp tốc lan tràn ra, sau đó đầu của yêu ma lăn từ trên thân thể xuống.
Cột máu phun lên trời, thân thể khổng lồ của yêu ma ngã xuống đất.
Trong lòng Tô Mục tràn đầy sự rung động, đây chính là võ giả của thế giới này sao?
Mẹ nó, cũng quá đẹp trai rồi!
Thi thể của yêu ma như bị xì hơi, thu nhỏ đến kích cỡ của người bình thường với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Một màn thần kỳ này không có cách nào tạo nên sự chú ý đối với Tô Mục, bởi vì vị mặc cẩm bào thêu chữ “Bình” kia đã thoáng hiện ở trước mặt hắn.
- Vào thời khắc lâm nguy, lấy thân thể của phàm nhân mà lại dám xuất đao với yêu ma, can đảm lắm. Chỗ này của ta có một môn đao pháp, trong vòng ba năm nếu ngươi có thể luyện thành chút thành tựu thì có thể tìm tới ta, ta đồng ý cho ngươi một tương lai.
Lúc đang nói chuyện, y ném một quyển sách vào ngực Tô Mục, sau đó tiêu sái quay người bước đi.
- Ta phải đi đâu để tìm ngươi?
Tô Mục vô thức lớn tiếng nói.
Người kia cũng không quay đầu lại, chỉ chỉ trước ngực của mình, rồi lại chỉ lưng mình, chỉ sau mấy bước chân y liền biến mất không thấy gì nữa.
- Thái Bình?
Trên mặt Tô Mục mang theo thần sắc mơ hồ, ý gì đây? Ngươi là một đại trượng phu, tự nhiên chỉ chỗ đó là sao? Chẳng lẽ là đang chỉ chữ viết đặc thù được thêu trên quần áo?
Nam nhân thái bình đầy đường, ta phải đi đâu tìm ngươi đây?
Trong lòng hắn thầm thầm than thở, sau đó Tô Mục cúi đầu nhìn quyển sách trong ngực, cảm xúc mừng như điên lập tức dâng lên trong lòng hắn, thậm chí nó còn ép xuống cả cơn đau trên người hắn.
Không đợi hắn nhìn kỹ, tiếng bước chân xốc xếch vang lên.
Nha dịch cùng quân vệ thành khoan thai tới.
Tô Mục nhét cuốn sách kia vào trong ngực, sau đó hắn che ngực, trước khi bị xua đuổi đã lảo đảo chuồn sang một bên.
Thi thể yêu ma bị đốt cháy ngay tại chỗ, thi thể của những lưu dân gặp nạn cũng bị ném vào trong lửa.
Tất cả những tên ăn mày lưu dân may mắn còn sống sót đều sợ xanh mặt, không biết nên đi con đường nào.
Tô Mục vốn cũng là một thành viên trong đám bọn họ, nhưng ở hiện tại, tâm thái của Tô Mục đã hoàn toàn khác biệt.
Bí tịch võ học!
Bí tịch võ học mà hắn ngày nhớ đêm mong đang lặng yên nằm trong ngực hắn!
Đối với người khác mà nói, việc chỉ dựa vào một bộ bí tịch liền có thể luyện thành cao thủ là chuyện không thể nào xảy ra, dù sao những công phu chân chính bất kể là quyền cước nắm tay hay là đao thương côn bổng đều cần phải có người chỉ điểm mới được, nếu luyện tùy tiện, không luyện được là chuyện nhỏ, làm tổn thương đến gân cốt cơ bắp chính là chuyện thần tiên cũng khó cứu.
— Hết chương —