Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 4: Thiên mệnh khó đổi ta đến đổi (2)
Nhưng đối với Tô Mục thì lại không giống vậy.
Dù có nói ra, bọn họ cũng dám tin tưởng sao?
Sau khi nha dịch trong thành và quân vệ thành xử lý sạch sẽ thi thể thì liền rút lui, về phần sinh tử của đám ăn mày lưu dân kia, bọn họ chẳng hề quan tâm.
Đám ăn mày lưu dân kia sợ hãi một trận xong cũng riêng phần mình tản ra, đi tìm chỗ khác che mưa trú gió.
Tô Mục cũng về lại gian miếu đổ nát.
Đến khi mọi thứ đã yên tĩnh, hắn chịu đựng cơn đau trên người, không kịp chờ đợi mà ngồi dậy, móc bí tịch ra xem.
- Vận mệnh nằm trong tay mình, tiên hiền đã nói vậy, đúng là không lừa ta.
Tô Mục cảm khái:
- Hôm nay, nếu không phải ta chém một đao về phía yêu ma, thì vị cường giả “Thái Bình” kia cũng sẽ không vì tán thưởng dũng khí của ta mà tặng đao pháp. Nếu lúc đó ta khoanh tay chịu chết thì làm sao có được cơ duyên này?
Chỉ bản thân mình mới có thể cứu mình, ông trời chỉ hỗ trợ mà thôi, giờ đây hắn đã khắc ghi điều này sâu sắc.
- Người kia nói, nếu ta có thể luyện ra chút thành tựu, y có thể hứa hẹn cho ta một phần tương lai.
Tô Mục thầm nghĩ, lật quyển sách nhỏ trước mặt ra.
- Có tương lai hay không tạm thời không nói, chỉ cần học được một môn đao pháp thì ít nhất có thể tăng thêm chút sức tự vệ trong loạn thế yêu ma này.
Vấn đề sinh tồn cơ bản còn chưa được giải quyết, hắn căn bản không thể nghĩ đến chuyện tương lai.
- Nếu như võ học thật sự có thể thêm điểm...
Hắn dằn những suy nghĩ tán loạn trong đầu xuống, tập trung chú ý vào quyển sách trước mặt.
Phục Ba Đao Pháp, như sóng nước thuỷ triều liên miên không dứt, nếu tu luyện đến viên mãn có thể luyện ra những đợt đao kình.
Bên trên trang đầu của bí tịch có một đoạn chữ viết miêu tả.
Tô Mục như có điều suy nghĩ, tiếp tục lật xuống. Trang thứ hai là một bức hoạ, chỉ với vài nét bút rải rác đã phác hoạ ra dáng người cầm đao đứng yên. Thanh đao trong tay như được một sợi dây vô hình dẫn dắt, quỹ tích quanh co khúc khuỷu. Dưới đáy có một hàng chữ nhỏ miêu tả là Phục Ba Đao Pháp thức thứ nhất: Phục Ba Phá Lãng.
Tô Mục không vội thử tay nghề mà tiếp tục lật xem những trang sau.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ hai: Tiềm Ba Đột Tập.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ ba: Điệp Ba Huyễn Ảnh.
...
Phục Ba Đao Pháp thức thứ mười hai: Nộ Ba Cuồng Vũ.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ mười ba: Bích Ba Quy Nhất.
Tổng cộng có mười ba thức đao pháp, mỗi thức còn có một số biến hoá tiếp theo: vẩy nghiêng, chém ngang, chẻ từ trên xuống, dùng để ứng phó với phản ứng khác nhau của đối thủ.
Sau khi xuyên việt, Tô Mục phát hiện trí nhớ của mình tốt hơn rất nhiều. Sau khi lật đi lật lại xem mấy lần, hắn đã ghi tạc tất cả chiêu thức của Phục Ba Đao Pháp vào lòng.
Một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau, Tô Mục nhịn đau chạy tới y quán. Sau khi kiểm tra, may mắn hắn không thật sự bị gãy xương, chỉ là nứt một vết nhỏ trên xương.
Hắn tiêu tốn một nửa gia tài mua vài túi dược, lại hao tốn thêm vài đồng tiền mời y quán nấu thuốc. Sau khi uống xong, hắn không đoái hoài gì đến việc chờ vết thương lành hẳn, vội vã mang trường đao đến chỗ vắng vẻ sau miếu hoang, bắt đầu luyện tập dựa vào bí tịch.
Thanh đao thép bình thường nhất của thành Võ Lăng cũng tốn mười lăm lượng bạc, đó căn bản không phải là thứ Tô Mục có thể mua được.
Nhưng đao bổ củi cũng là đao, ngược lại dùng để luyện tập cũng không sao.
Hắn cẩn thận quơ tay, cũng hoàn thành sơ bộ động tác trên bí tịch.
Gọi bảng ra nhìn thoáng qua, nội dung trên bảng không có chút biến hoá nào.
Tô Mục có chút không cam tâm, tiếp tục “trông mèo vẽ hổ” mà luyện tập Phục Ba Đao Pháp.
Hắn không biết nên phát lực như thế nào, cũng không biết bản thân luyện có đúng hay không. Luyện một đường mơ hồ nửa ngày, hắn chỉ cảm thấy thi triển mỗi chiêu thức đều vô cùng khó chịu, giống như hoàn toàn trái ngược với động tác bình thường của hắn.
- Khó trách tiểu nhị của cầm cố phường nói không có khả năng luyện thành cao thủ nếu chỉ dựa vào một bản bí tịch. Thứ học được từ bí tịch này chỉ có chiêu thức, còn về phát lực và dùng sức thế nào thì chỉ có chuyên gia tự mình giảng dạy mới có thể lĩnh ngộ.
Luyện một trận, chỗ nứt xương trên thân hắn đau đến mức không thể chịu nổi, hắn đành phải đình chỉ luyện tập, ngồi dưới đất nghỉ ngơi.
Tô Mục theo thói quen gọi bảng ra lần nữa, sau đó hắn liền ngây ngẩn cả người.
Hắn đã quan sát mặt bảng kia vô số lần, mọi chữ bên trên hắn đều nhớ rõ ràng.
Hiện tại, nội dung phía trên đã lặng lẽ phát sinh biến hoá.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Người đốn củi (lưu dân)]
[Điểm số: 15]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (chưa nhập môn/+)]
Sau khi xác định lặp đi lặp lại rằng đây không phải ảo giác của mình, trên mặt Tô Mục rốt cuộc cũng nở nụ cười.
- Nếu như thiên mệnh chỉ để ta làm một tên lưu dân, hôm nay, ta muốn nghịch thiên cải mệnh!
Dù có nói ra, bọn họ cũng dám tin tưởng sao?
Sau khi nha dịch trong thành và quân vệ thành xử lý sạch sẽ thi thể thì liền rút lui, về phần sinh tử của đám ăn mày lưu dân kia, bọn họ chẳng hề quan tâm.
Đám ăn mày lưu dân kia sợ hãi một trận xong cũng riêng phần mình tản ra, đi tìm chỗ khác che mưa trú gió.
Tô Mục cũng về lại gian miếu đổ nát.
Đến khi mọi thứ đã yên tĩnh, hắn chịu đựng cơn đau trên người, không kịp chờ đợi mà ngồi dậy, móc bí tịch ra xem.
- Vận mệnh nằm trong tay mình, tiên hiền đã nói vậy, đúng là không lừa ta.
Tô Mục cảm khái:
- Hôm nay, nếu không phải ta chém một đao về phía yêu ma, thì vị cường giả “Thái Bình” kia cũng sẽ không vì tán thưởng dũng khí của ta mà tặng đao pháp. Nếu lúc đó ta khoanh tay chịu chết thì làm sao có được cơ duyên này?
Chỉ bản thân mình mới có thể cứu mình, ông trời chỉ hỗ trợ mà thôi, giờ đây hắn đã khắc ghi điều này sâu sắc.
- Người kia nói, nếu ta có thể luyện ra chút thành tựu, y có thể hứa hẹn cho ta một phần tương lai.
Tô Mục thầm nghĩ, lật quyển sách nhỏ trước mặt ra.
- Có tương lai hay không tạm thời không nói, chỉ cần học được một môn đao pháp thì ít nhất có thể tăng thêm chút sức tự vệ trong loạn thế yêu ma này.
Vấn đề sinh tồn cơ bản còn chưa được giải quyết, hắn căn bản không thể nghĩ đến chuyện tương lai.
- Nếu như võ học thật sự có thể thêm điểm...
Hắn dằn những suy nghĩ tán loạn trong đầu xuống, tập trung chú ý vào quyển sách trước mặt.
Phục Ba Đao Pháp, như sóng nước thuỷ triều liên miên không dứt, nếu tu luyện đến viên mãn có thể luyện ra những đợt đao kình.
Bên trên trang đầu của bí tịch có một đoạn chữ viết miêu tả.
Tô Mục như có điều suy nghĩ, tiếp tục lật xuống. Trang thứ hai là một bức hoạ, chỉ với vài nét bút rải rác đã phác hoạ ra dáng người cầm đao đứng yên. Thanh đao trong tay như được một sợi dây vô hình dẫn dắt, quỹ tích quanh co khúc khuỷu. Dưới đáy có một hàng chữ nhỏ miêu tả là Phục Ba Đao Pháp thức thứ nhất: Phục Ba Phá Lãng.
Tô Mục không vội thử tay nghề mà tiếp tục lật xem những trang sau.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ hai: Tiềm Ba Đột Tập.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ ba: Điệp Ba Huyễn Ảnh.
...
Phục Ba Đao Pháp thức thứ mười hai: Nộ Ba Cuồng Vũ.
Phục Ba Đao Pháp thức thứ mười ba: Bích Ba Quy Nhất.
Tổng cộng có mười ba thức đao pháp, mỗi thức còn có một số biến hoá tiếp theo: vẩy nghiêng, chém ngang, chẻ từ trên xuống, dùng để ứng phó với phản ứng khác nhau của đối thủ.
Sau khi xuyên việt, Tô Mục phát hiện trí nhớ của mình tốt hơn rất nhiều. Sau khi lật đi lật lại xem mấy lần, hắn đã ghi tạc tất cả chiêu thức của Phục Ba Đao Pháp vào lòng.
Một đêm không ngủ, sáng sớm hôm sau, Tô Mục nhịn đau chạy tới y quán. Sau khi kiểm tra, may mắn hắn không thật sự bị gãy xương, chỉ là nứt một vết nhỏ trên xương.
Hắn tiêu tốn một nửa gia tài mua vài túi dược, lại hao tốn thêm vài đồng tiền mời y quán nấu thuốc. Sau khi uống xong, hắn không đoái hoài gì đến việc chờ vết thương lành hẳn, vội vã mang trường đao đến chỗ vắng vẻ sau miếu hoang, bắt đầu luyện tập dựa vào bí tịch.
Thanh đao thép bình thường nhất của thành Võ Lăng cũng tốn mười lăm lượng bạc, đó căn bản không phải là thứ Tô Mục có thể mua được.
Nhưng đao bổ củi cũng là đao, ngược lại dùng để luyện tập cũng không sao.
Hắn cẩn thận quơ tay, cũng hoàn thành sơ bộ động tác trên bí tịch.
Gọi bảng ra nhìn thoáng qua, nội dung trên bảng không có chút biến hoá nào.
Tô Mục có chút không cam tâm, tiếp tục “trông mèo vẽ hổ” mà luyện tập Phục Ba Đao Pháp.
Hắn không biết nên phát lực như thế nào, cũng không biết bản thân luyện có đúng hay không. Luyện một đường mơ hồ nửa ngày, hắn chỉ cảm thấy thi triển mỗi chiêu thức đều vô cùng khó chịu, giống như hoàn toàn trái ngược với động tác bình thường của hắn.
- Khó trách tiểu nhị của cầm cố phường nói không có khả năng luyện thành cao thủ nếu chỉ dựa vào một bản bí tịch. Thứ học được từ bí tịch này chỉ có chiêu thức, còn về phát lực và dùng sức thế nào thì chỉ có chuyên gia tự mình giảng dạy mới có thể lĩnh ngộ.
Luyện một trận, chỗ nứt xương trên thân hắn đau đến mức không thể chịu nổi, hắn đành phải đình chỉ luyện tập, ngồi dưới đất nghỉ ngơi.
Tô Mục theo thói quen gọi bảng ra lần nữa, sau đó hắn liền ngây ngẩn cả người.
Hắn đã quan sát mặt bảng kia vô số lần, mọi chữ bên trên hắn đều nhớ rõ ràng.
Hiện tại, nội dung phía trên đã lặng lẽ phát sinh biến hoá.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Người đốn củi (lưu dân)]
[Điểm số: 15]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (chưa nhập môn/+)]
Sau khi xác định lặp đi lặp lại rằng đây không phải ảo giác của mình, trên mặt Tô Mục rốt cuộc cũng nở nụ cười.
- Nếu như thiên mệnh chỉ để ta làm một tên lưu dân, hôm nay, ta muốn nghịch thiên cải mệnh!
— Hết chương —