Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 16: Không thể nhịn được nữa (2)
Thói đời chính là như vậy, mình không giết người thì người bị giết sẽ là mình.
Nếu hắn không luyện đao pháp thì bây giờ hắn đã bị bọn Trương Xung đánh gãy tay chân, sớm muộn gì cũng sẽ chết trong cảnh đói rét.
Đối phương muốn mạng của hắn mà hắn thì không muốn chết, vậy thì chỉ có thể làm cho đối phương chết đi.
Sau khi ổn định tâm trí, Tô Mục cảm thấy mình tỉnh táo hơn thời điểm giết người lần trước rất nhiều.
Thậm chí ngay cả kỹ năng lục soát thi thể cũng thuần thục hơn rất nhiều.
Rất nhanh.
Tô Mục tìm được hai thỏi bạc từ trong túi của Trương Xung, giá trị không sai biệt lắm có thể đạt tới mười lượng.
Trên thi thể của hai tên thủ hạ kia thì không có nhiều tiền, cả hai cộng lại chỉ có ba trăm văn.
Sau khi lục soát thi thể xong, Tô Mục nhìn quanh bốn phía, thấy không có người thì hắn lập tức vọt về phía thành Võ Lăng.
Trước khi đi, hắn cũng không quên chặt thêm vài nhát đao lên trên vết thương của ba bộ thi thể, đề phòng việc bị người khác tìm ra sơ hở gì.
Về phần việc hủy thi diệt tích thì hiện tại hắn không còn sức lực đó.
Huống hồ ở ngoại thành này chỉ sau một đêm thì thi thể của bọn họ đã bị sói dữ chó hoang ăn sạch.
Một lát sau khi Tô Mục rời đi.
Một bóng người xuất hiện trước ba bộ thi thể. Trên đường bọn họ trở về thành Võ Lăng, vừa vặn gặp phải thi thể của ba người Trương Xung.
Có người ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương một chút, thấp giọng nói:
- Vết thương bị người ta cố ý phá hoại, có vẻ hung thủ đã dùng đao.
Y đứng dậy, nhìn về phía một người rồi hỏi:
- Hình Bộ Đầu, có cần điều tra không?
Tất cả những người kia đều mặc áo đen của quan phủ, rõ ràng họ chính là Bộ Khoái của thành Võ Lăng.
- Ta biết gia hỏa này, là một đầu mục nhỏ của Sài Bang, theo ta thấy thì vụ này phần lớn khả năng là do bang phái tranh chấp lẫn nhau.
Một Bộ Khoái khác nói.
- Bây giờ người của chúng ta không đủ, không cần thiết lãng phí sức lực với loại hạ lưu này.
Hình Bộ Đầu kia phất tay nói.
Đầu năm nay, việc bang phái tranh chấp lẫn nhau chết mất mấy người căn bản không được tính là gì.
Trong thành Võ Lăng, nhất là trong Nam Thành ngư long hỗn tạp, nếu ngày nào không chết người thì đấy mới là chuyện lạ.
Bản thân Hình Bộ Đầu chính là Bộ Đầu của Nam Thành Ti, hắn đã không còn cảm thấy kinh ngạc với loại chuyện này từ lâu.
Nếu là lúc rảnh rỗi, nói không chừng hắn còn có chút hứng thú điều tra hung thủ.
Nhưng hiện tại hắn vốn đang bận sứt đầu mẻ trán, hơi sức đâu mà lo lắng việc sống chết của đám lưu manh này?
- Cấp trên có nghiêm lệnh, trong vòng nửa năm nhất định phải dẹp yên Hắc Long Trại, đến lúc đó nếu không dẹp được tất nhiên ta sẽ khó tránh khỏi việc bị lưu đày, mà đầu của các ngươi cũng không thể không rơi xuống.
Hình Bộ Đầu cau mày nói.
- Lão đại, lần này chúng ta đã thấy rõ Hắc Long Trại ít nhất cũng có hơn ba trăm người, mà Nam Thành Ti của chúng ta chỉ có ngần ấy người, đây không phải là cấp trên để chúng ta lấy trứng chọi đá sao?
Một tên Bộ Khoái phàn nàn nói.
- Cấp trên sẽ không nghe ngươi phàn nàn.
Hình Bộ Đầu hừ lạnh nói.
- Lão đại, thật ra ta có một ý tưởng.
Bỗng nhiên một Bộ Khoái khác nói:
- Tiến đánh Hắc Long Trại, không phải chúng ta có thể lâm thời chiêu mộ một nhóm sai dịch sao?
- Nhân lực của Nam Thành Ti chúng ta không đủ, nhưng thứ nhiều nhất ở Nam Thành là gì? Lưu dân và ăn mày!
- Có thể chiêu mộ thêm một nhóm sai dịch để bọn họ làm pháo hôi tiến đánh Hắc Long Trại, chỉ cần người đủ nhiều thì dù đè cũng có thể đè chết Hắc Long Trại.
- Đến lúc đó chúng ta đi theo sau chiếm lợi ích là được rồi.
- Nam Thành Ti không nuôi nổi nhiều sai dịch đến vậy.
Hình Bộ Đầu nói.
- Lão đại, ngươi nghĩ kỹ lại xem, nếu những sai dịch này tiến đánh Hắc Long Trại, thì có mấy tên còn sống trở về?
- Cho nên căn bản không cần nuôi sống bọn họ.
Bộ Khoái kia nói tiếp.
Hình Bộ Đầu nhìn Bộ Khoái này một chút, trong ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
Hắn không ngờ dưới tay mình còn có kẻ tàn nhẫn như thế.
Nhưng phương pháp này ngược lại có thể thực hiện được, chỉ là sau này hắn phải tìm cớ điều đối phương đi nơi khác mới được.
Dưới tay có một kẻ tàn nhẫn như thế, ai biết lúc nào đối phương sẽ đào hố cho mình?
Loại quỷ quái không có giới hạn này, sẽ không có vị lãnh đạo nào thật lòng ưa thích.
- Đây cũng là một biện pháp hay, chuyện này giao cho ngươi làm, nếu có thể dẹp Hắc Long Trại một cách thuận lợi, ta sẽ tự mình thỉnh công cho ngươi!
Hình Bộ Đầu vỗ vai Bộ Khoái kia rồi nói.
- Đa tạ Bộ Đầu! Ta cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!
Bộ Khoái kia mừng lớn nói.
Nếu hắn không luyện đao pháp thì bây giờ hắn đã bị bọn Trương Xung đánh gãy tay chân, sớm muộn gì cũng sẽ chết trong cảnh đói rét.
Đối phương muốn mạng của hắn mà hắn thì không muốn chết, vậy thì chỉ có thể làm cho đối phương chết đi.
Sau khi ổn định tâm trí, Tô Mục cảm thấy mình tỉnh táo hơn thời điểm giết người lần trước rất nhiều.
Thậm chí ngay cả kỹ năng lục soát thi thể cũng thuần thục hơn rất nhiều.
Rất nhanh.
Tô Mục tìm được hai thỏi bạc từ trong túi của Trương Xung, giá trị không sai biệt lắm có thể đạt tới mười lượng.
Trên thi thể của hai tên thủ hạ kia thì không có nhiều tiền, cả hai cộng lại chỉ có ba trăm văn.
Sau khi lục soát thi thể xong, Tô Mục nhìn quanh bốn phía, thấy không có người thì hắn lập tức vọt về phía thành Võ Lăng.
Trước khi đi, hắn cũng không quên chặt thêm vài nhát đao lên trên vết thương của ba bộ thi thể, đề phòng việc bị người khác tìm ra sơ hở gì.
Về phần việc hủy thi diệt tích thì hiện tại hắn không còn sức lực đó.
Huống hồ ở ngoại thành này chỉ sau một đêm thì thi thể của bọn họ đã bị sói dữ chó hoang ăn sạch.
Một lát sau khi Tô Mục rời đi.
Một bóng người xuất hiện trước ba bộ thi thể. Trên đường bọn họ trở về thành Võ Lăng, vừa vặn gặp phải thi thể của ba người Trương Xung.
Có người ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương một chút, thấp giọng nói:
- Vết thương bị người ta cố ý phá hoại, có vẻ hung thủ đã dùng đao.
Y đứng dậy, nhìn về phía một người rồi hỏi:
- Hình Bộ Đầu, có cần điều tra không?
Tất cả những người kia đều mặc áo đen của quan phủ, rõ ràng họ chính là Bộ Khoái của thành Võ Lăng.
- Ta biết gia hỏa này, là một đầu mục nhỏ của Sài Bang, theo ta thấy thì vụ này phần lớn khả năng là do bang phái tranh chấp lẫn nhau.
Một Bộ Khoái khác nói.
- Bây giờ người của chúng ta không đủ, không cần thiết lãng phí sức lực với loại hạ lưu này.
Hình Bộ Đầu kia phất tay nói.
Đầu năm nay, việc bang phái tranh chấp lẫn nhau chết mất mấy người căn bản không được tính là gì.
Trong thành Võ Lăng, nhất là trong Nam Thành ngư long hỗn tạp, nếu ngày nào không chết người thì đấy mới là chuyện lạ.
Bản thân Hình Bộ Đầu chính là Bộ Đầu của Nam Thành Ti, hắn đã không còn cảm thấy kinh ngạc với loại chuyện này từ lâu.
Nếu là lúc rảnh rỗi, nói không chừng hắn còn có chút hứng thú điều tra hung thủ.
Nhưng hiện tại hắn vốn đang bận sứt đầu mẻ trán, hơi sức đâu mà lo lắng việc sống chết của đám lưu manh này?
- Cấp trên có nghiêm lệnh, trong vòng nửa năm nhất định phải dẹp yên Hắc Long Trại, đến lúc đó nếu không dẹp được tất nhiên ta sẽ khó tránh khỏi việc bị lưu đày, mà đầu của các ngươi cũng không thể không rơi xuống.
Hình Bộ Đầu cau mày nói.
- Lão đại, lần này chúng ta đã thấy rõ Hắc Long Trại ít nhất cũng có hơn ba trăm người, mà Nam Thành Ti của chúng ta chỉ có ngần ấy người, đây không phải là cấp trên để chúng ta lấy trứng chọi đá sao?
Một tên Bộ Khoái phàn nàn nói.
- Cấp trên sẽ không nghe ngươi phàn nàn.
Hình Bộ Đầu hừ lạnh nói.
- Lão đại, thật ra ta có một ý tưởng.
Bỗng nhiên một Bộ Khoái khác nói:
- Tiến đánh Hắc Long Trại, không phải chúng ta có thể lâm thời chiêu mộ một nhóm sai dịch sao?
- Nhân lực của Nam Thành Ti chúng ta không đủ, nhưng thứ nhiều nhất ở Nam Thành là gì? Lưu dân và ăn mày!
- Có thể chiêu mộ thêm một nhóm sai dịch để bọn họ làm pháo hôi tiến đánh Hắc Long Trại, chỉ cần người đủ nhiều thì dù đè cũng có thể đè chết Hắc Long Trại.
- Đến lúc đó chúng ta đi theo sau chiếm lợi ích là được rồi.
- Nam Thành Ti không nuôi nổi nhiều sai dịch đến vậy.
Hình Bộ Đầu nói.
- Lão đại, ngươi nghĩ kỹ lại xem, nếu những sai dịch này tiến đánh Hắc Long Trại, thì có mấy tên còn sống trở về?
- Cho nên căn bản không cần nuôi sống bọn họ.
Bộ Khoái kia nói tiếp.
Hình Bộ Đầu nhìn Bộ Khoái này một chút, trong ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác.
Hắn không ngờ dưới tay mình còn có kẻ tàn nhẫn như thế.
Nhưng phương pháp này ngược lại có thể thực hiện được, chỉ là sau này hắn phải tìm cớ điều đối phương đi nơi khác mới được.
Dưới tay có một kẻ tàn nhẫn như thế, ai biết lúc nào đối phương sẽ đào hố cho mình?
Loại quỷ quái không có giới hạn này, sẽ không có vị lãnh đạo nào thật lòng ưa thích.
- Đây cũng là một biện pháp hay, chuyện này giao cho ngươi làm, nếu có thể dẹp Hắc Long Trại một cách thuận lợi, ta sẽ tự mình thỉnh công cho ngươi!
Hình Bộ Đầu vỗ vai Bộ Khoái kia rồi nói.
- Đa tạ Bộ Đầu! Ta cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!
Bộ Khoái kia mừng lớn nói.
— Hết chương —