Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 15: Không thể nhịn được nữa (1)
Tô Mục không muốn giết người.
Thứ nhất, ba người Trương Xung cũng có mấy tên ăn mày theo hầu hạ, nếu giết bọn họ sẽ rất phiền phức.
Thứ hai, Tô Mục không dám chắc rằng mình có thể địch lại ba người.
Dù thế, “hổ không có lòng hại người, nhưng người lại có ý hại hổ“.
Ba người Trương Xung khinh người quá đáng, Tô Mục đã liên tục nhường nhịn, nhưng đối phương lại không chịu cho hắn một con đường sống.
Nếu không thể nhịn được nữa thì cũng không cần nhịn nữa!
Hắn đưa tay đến bên hông, cầm lấy đao bổ củi.
Lúc này, nắm đấm mà hai tên thủ hạ của Trương Xung giơ lên cũng vừa lúc rơi xuống, mắt thấy chúng sắp chào hỏi khuôn mặt của Tô Mục.
Bỗng nhiên.
Ánh sáng lạnh lẽo loé lên.
Phốc! Phốc!
Hai âm thanh gần như liên tục vang lên, tựa như tiếng da trâu bị dao cắt nát vậy.
- Ngươi… Ta…
Hai tên thủ hạ của Trương Xung bưng phần cổ của mình, máu tươi chảy xuống từ khe hở kẽ tay của bọn họ.
Hai người chỉ cảm thấy sức lực toàn thân đều biến mất không còn gì, thậm chí không thể nói ra một câu mà chỉ có thể dùng đôi mắt đầy sự không cam lòng để quan sát Tô Mục rồi ngã xuống, co quắp chết thẳng cẳng, rất nhanh sau đó không còn động đậy nữa.
Tất cả những điều này xảy ra quá nhanh, thẳng đến khi hai tên thủ hạ ngã xuống đất thì Trương Xung mới kịp phản ứng lại, nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.
- Tô Mục, ngươi…
Con ngươi Trương Xung co lại, sau đó trong đôi mắt gã hằn lên tơ đỏ, cắn răng rung động ken két, thốt ra mấy chữ từ trong miệng.
- Súc sinh, ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!
Trương Xung gần như hét lên, sau đó phóng về phía trước một bước, gã nâng nắm đấm đánh về phía Tô Mục.
Thân là quản sự tầng dưới chót của Sài Bang, Trương Xung cũng từng luyện vài chiêu thức.
Mặc dù gã không chịu khổ luyện được gì cộng thêm thiên phú có hạn, nhưng tố chất thân thể vẫn mạnh hơn so với những hán tử bình thường.
Một quyền do gã đánh ra vậy mà mang theo chút tiếng gió, rất có uy thế!
Tô Mục mang vẻ mặt nghiêm túc, mặc dù hắn có thể dùng một đao để giết chết hai tên thủ hạ kia của Trương Xung, nhưng đó là vì đánh lén.
Tô Mục biết rõ mình chỉ mới luyện đao trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tố chất thân thể cũng kém xa Trương Xung, nên nếu một đối một thì phần thắng của hắn cũng không lớn.
Nhưng việc đã đến nước này thì hắn cũng không còn lựa chọn.
Đường đời gặp nhau, dũng giả thắng!
Khi đối mặt với yêu ma, hắn còn dám xuất đao với thân thể phàm nhân, huống chi đối thủ hiện tại chỉ là một tên du côn lưu manh!
Phục Ba Phá Lãng!
Phải đối mặt với một quyền do Trương Xung đánh tới, nhưng phảng phất như Tô Mục không nhìn thấy, hắn không tránh không né mà trực tiếp xuất đao.
Phục Ba Phá Lãng!
Đao bổ củi mang theo âm thanh xé gió lướt qua giữa hai tay Trương Xung, bổ về phía ngực của gã.
Suy cho cùng, Trương Xung chỉ là một tên du côn lưu manh, nào được nhìn thấy loại phương thức chiến đấu đồng quy vu tận liều mạng kiểu này?
Đợi đến khi gã ý thức được có chỗ không đúng thì chiêu thức đã tới, không phản ứng kịp nữa.
Két!
Tiếng xương nứt vang lên thanh thúy, sự đau đớn kịch liệt từ ngực truyền đến tận óc Trương Xung.
Lúc này, nắm đấm của Trương Xung cũng đã đập vào trên người Tô Mục.
Một quyền ở khoé miệng Tô Mục, sau đó lại thêm một quyền ở sau tai hắn.
Mặc dù cả hai quyền này đều đánh trúng mục tiêu, nhưng cơn đau nhức kịch liệt ở trước ngực khiến lực lượng trên nắm đấm của Trương Xung giảm xuống rất nhiều.
- Ngươi…
Mặt Trương Xung mang vẻ không thể tin được mà quan sát Tô Mục, gã hoàn toàn không hiểu nổi tại sao một tên nhóc nhìn gầy yếu như vậy lại có thể ra tay hung ác đến thế.
Khoé miệng Tô Mục bị thương, mặt không biểu tình.
Con ngươi Trương Xung co lại, gã hoảng sợ há miệng ra.
- Tha cho…
Phốc!
Đao bổ củi gọt qua yết hầu của Trương Xung, chém vỡ cổ họng, cắt vỡ động mạch cổ của hắn.
Trương Xung ngã trên mặt đất, cổ gã phun ra máu tươi không ngừng, thân thể co quắp mấy lần rồi không còn động đậy nữa.
Tô Mục nhìn bốn phía xung quanh một chút.
Trừ ba bộ thi thể thì trong tầm mắt không còn người nào khác.
Hắn chậm rãi thở ra một hơi, trên người lại có cảm giác mất hết sức lực, những chỗ vừa mới bị Trương Xung đánh trúng thì càng đau đến tận tim.
Bộ thân thể này của hắn vẫn quá yếu.
Nếu sức lực lớn hơn chút nữa thì hắn chỉ cần một đao là có thể giết được Trương Xung, căn bản không cần chịu đựng hai quyền này.
Mặc dù đây không phải lần đầu hắn giết người, nhưng trong lòng vẫn còn có chút khó chịu.
Nhưng cảm giác này tiêu tan rất nhanh.
Thứ nhất, ba người Trương Xung cũng có mấy tên ăn mày theo hầu hạ, nếu giết bọn họ sẽ rất phiền phức.
Thứ hai, Tô Mục không dám chắc rằng mình có thể địch lại ba người.
Dù thế, “hổ không có lòng hại người, nhưng người lại có ý hại hổ“.
Ba người Trương Xung khinh người quá đáng, Tô Mục đã liên tục nhường nhịn, nhưng đối phương lại không chịu cho hắn một con đường sống.
Nếu không thể nhịn được nữa thì cũng không cần nhịn nữa!
Hắn đưa tay đến bên hông, cầm lấy đao bổ củi.
Lúc này, nắm đấm mà hai tên thủ hạ của Trương Xung giơ lên cũng vừa lúc rơi xuống, mắt thấy chúng sắp chào hỏi khuôn mặt của Tô Mục.
Bỗng nhiên.
Ánh sáng lạnh lẽo loé lên.
Phốc! Phốc!
Hai âm thanh gần như liên tục vang lên, tựa như tiếng da trâu bị dao cắt nát vậy.
- Ngươi… Ta…
Hai tên thủ hạ của Trương Xung bưng phần cổ của mình, máu tươi chảy xuống từ khe hở kẽ tay của bọn họ.
Hai người chỉ cảm thấy sức lực toàn thân đều biến mất không còn gì, thậm chí không thể nói ra một câu mà chỉ có thể dùng đôi mắt đầy sự không cam lòng để quan sát Tô Mục rồi ngã xuống, co quắp chết thẳng cẳng, rất nhanh sau đó không còn động đậy nữa.
Tất cả những điều này xảy ra quá nhanh, thẳng đến khi hai tên thủ hạ ngã xuống đất thì Trương Xung mới kịp phản ứng lại, nhận thức được chuyện gì đang xảy ra.
- Tô Mục, ngươi…
Con ngươi Trương Xung co lại, sau đó trong đôi mắt gã hằn lên tơ đỏ, cắn răng rung động ken két, thốt ra mấy chữ từ trong miệng.
- Súc sinh, ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!
Trương Xung gần như hét lên, sau đó phóng về phía trước một bước, gã nâng nắm đấm đánh về phía Tô Mục.
Thân là quản sự tầng dưới chót của Sài Bang, Trương Xung cũng từng luyện vài chiêu thức.
Mặc dù gã không chịu khổ luyện được gì cộng thêm thiên phú có hạn, nhưng tố chất thân thể vẫn mạnh hơn so với những hán tử bình thường.
Một quyền do gã đánh ra vậy mà mang theo chút tiếng gió, rất có uy thế!
Tô Mục mang vẻ mặt nghiêm túc, mặc dù hắn có thể dùng một đao để giết chết hai tên thủ hạ kia của Trương Xung, nhưng đó là vì đánh lén.
Tô Mục biết rõ mình chỉ mới luyện đao trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, tố chất thân thể cũng kém xa Trương Xung, nên nếu một đối một thì phần thắng của hắn cũng không lớn.
Nhưng việc đã đến nước này thì hắn cũng không còn lựa chọn.
Đường đời gặp nhau, dũng giả thắng!
Khi đối mặt với yêu ma, hắn còn dám xuất đao với thân thể phàm nhân, huống chi đối thủ hiện tại chỉ là một tên du côn lưu manh!
Phục Ba Phá Lãng!
Phải đối mặt với một quyền do Trương Xung đánh tới, nhưng phảng phất như Tô Mục không nhìn thấy, hắn không tránh không né mà trực tiếp xuất đao.
Phục Ba Phá Lãng!
Đao bổ củi mang theo âm thanh xé gió lướt qua giữa hai tay Trương Xung, bổ về phía ngực của gã.
Suy cho cùng, Trương Xung chỉ là một tên du côn lưu manh, nào được nhìn thấy loại phương thức chiến đấu đồng quy vu tận liều mạng kiểu này?
Đợi đến khi gã ý thức được có chỗ không đúng thì chiêu thức đã tới, không phản ứng kịp nữa.
Két!
Tiếng xương nứt vang lên thanh thúy, sự đau đớn kịch liệt từ ngực truyền đến tận óc Trương Xung.
Lúc này, nắm đấm của Trương Xung cũng đã đập vào trên người Tô Mục.
Một quyền ở khoé miệng Tô Mục, sau đó lại thêm một quyền ở sau tai hắn.
Mặc dù cả hai quyền này đều đánh trúng mục tiêu, nhưng cơn đau nhức kịch liệt ở trước ngực khiến lực lượng trên nắm đấm của Trương Xung giảm xuống rất nhiều.
- Ngươi…
Mặt Trương Xung mang vẻ không thể tin được mà quan sát Tô Mục, gã hoàn toàn không hiểu nổi tại sao một tên nhóc nhìn gầy yếu như vậy lại có thể ra tay hung ác đến thế.
Khoé miệng Tô Mục bị thương, mặt không biểu tình.
Con ngươi Trương Xung co lại, gã hoảng sợ há miệng ra.
- Tha cho…
Phốc!
Đao bổ củi gọt qua yết hầu của Trương Xung, chém vỡ cổ họng, cắt vỡ động mạch cổ của hắn.
Trương Xung ngã trên mặt đất, cổ gã phun ra máu tươi không ngừng, thân thể co quắp mấy lần rồi không còn động đậy nữa.
Tô Mục nhìn bốn phía xung quanh một chút.
Trừ ba bộ thi thể thì trong tầm mắt không còn người nào khác.
Hắn chậm rãi thở ra một hơi, trên người lại có cảm giác mất hết sức lực, những chỗ vừa mới bị Trương Xung đánh trúng thì càng đau đến tận tim.
Bộ thân thể này của hắn vẫn quá yếu.
Nếu sức lực lớn hơn chút nữa thì hắn chỉ cần một đao là có thể giết được Trương Xung, căn bản không cần chịu đựng hai quyền này.
Mặc dù đây không phải lần đầu hắn giết người, nhưng trong lòng vẫn còn có chút khó chịu.
Nhưng cảm giác này tiêu tan rất nhanh.
— Hết chương —