Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 14: Bắt chẹt (2)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 14: Bắt chẹt (2)

Lần đầu tiên hắn giết người nên tay nghề hơi yếu, quả nhiên không thể thoát khỏi sự điều tra của người dụng tâm.

- Ngươi, Tô Mục, mấy tháng này ngươi bán củi tổng cộng thu được năm trăm bảy mươi hai văn.

Trương Xung nhìn chằm chằm vào Tô Mục, quát:

- Coi như mỗi ngày ngươi chỉ dùng ba văn thì bây giờ trong tay ngươi nhiều nhất cũng chỉ để dành được bốn trăm văn, ngươi dựa vào cái gì để đổi hộ tịch?

Mỗi lần Tô Mục bán củi đều thông qua Trương Xung, Trương Xung biết rõ ràng rành mạch hắn kiếm được bao nhiêu tiền.

Tô Mục cũng không nghĩ tới một tên lưu manh hắc bang lại có thể có tâm tư kín đáo như vậy.

- Sau khi ta đốn củi, có đôi lúc ta còn đi bắt dăm ba con thỏ rừng để bán lấy tiền.

Tô Mục thở dài, nói.

- Biên, tiếp tục biên.

Trương Xung ôm tay, gương mặt châm chọc quan sát Tô Mục.

- Tô Mục, với cái dáng vẻ yếu đuối này của ngươi, thật đúng là không nhìn ra có thể giết người cướp của thuần thục như vậy.

Bên người Trương Xung có một tên hán tử mở miệng nói.

- Loại chuyện giết người cướp của này là do quan phủ quản, bọn ta không xen vào. Nhưng mà quy củ giang hồ.

Một tên hán tử bẻ ngón tay nói.

- Trương gia, một chút thành ý, xin vui lòng nhận cho.

Tô Mục lấy ra mười văn tiền từ trong ngực đưa tới.

Đùng!



Một bàn tay Trương Xung đập lên tay Tô Mục, mười văn Tam Thù Tệ lập tức rơi xuống mặt đất.

- Tô Mục, ngươi là rượu mời không uống, thích uống rượu phạt.

Trương Xung lạnh lùng nói:

- Ngươi lấy tiền của ta để nhập tịch ta còn chưa tính sổ với ngươi, bây giờ lại còn muốn dùng chút tiền ấy để lừa gạt cho qua?

Tiền của ta?

Trong lòng Tô Mục rét lạnh, thật đúng là rác rưởi, mẹ nó quá là lòng tham không đáy!

Không nói đến việc ta có giết người cướp của hay không, cho dù có thì cũng có quan hệ gì với Trương Xung ngươi? Sao tiền của ta lại thành tiền của ngươi rồi?

- Tô Mục, đừng nói Trương gia không cho ngươi đường sống.

Chó săn bên người Trương Xung vặn eo nói:

- Mấy ngày nay ngươi giết người cướp của ít nhiều gì cũng kiếm lời hơn hai mươi lượng bạc. Hiện tại ngươi lấy hai mươi lượng ra thì hết thảy đều dễ nói.

- Còn năm trăm văn mua hộ tịch kia thì ta cho ngươi thời gian nửa tháng, tự ngươi kiếm về cho ta.

Trương Xung có chút bất mãn liếc nhìn chó săn, từ bỏ năm trăm văn sao?

- À đúng! Trương gia đại nhân rộng lượng không tính tiền lãi với ngươi, nhưng tiền ngươi lấy của Trương gia thì nhất định phải kiếm về cho Trương gia!

Chó săn vội vàng cứu chữa nói.

Ba người kẻ xướng người họa, rất nhanh đã nói rõ ý đồ mà bọn chúng đến đây.

Dù Tô Mục muốn nhịn, nhưng hiện tại cũng tức giận sôi máu rồi.

Đây chính là dọa dẫm bắt chẹt trần trụi, rõ ràng là coi ta thành con cừu non đợi làm thịt!



- Trương gia, ta thật sự không có lá gan giết người cướp của, mỗi văn tiền nhập tịch đều là do ta cố gắng vất vả để dành được.

Tô Mục khom nửa thân thể xuống, cười làm lành nói:

- Sau khi đổi hộ tịch thì trên người ta cũng chỉ còn lại mười hai văn tiền, Trương gia người lấy hết đi. Năm trăm văn đổi hộ tịch coi như là ta mượn Trương gia, trong vòng nửa tháng ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp trả cho Trương gia!

Hắn suy nghĩ liên tục sau đó quyết định vẫn nhịn.

Đao pháp chưa thành, chưa chắc hắn đã đánh thắng được ba tên thanh niên trẻ tuổi khoẻ mạnh cường tráng.

- Tô Mục, ta nói là hai mươi lượng lẻ năm trăm văn, ngươi không nghe rõ hay lỗ tai điếc?

Trương Xung lạnh lùng nói:

- Ta nhìn có vẻ là ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Hai người các ngươi làm hắn tỉnh táo lại chút đi.

Trương Xung khoát tay chặn lại.

Hai tên thủ hạ kia lập tức ma sát quyền chưởng, một mặt cười gằn đi về phía Tô Mục.

- Trương gia, chuyện gì cũng từ từ!

Tô Mục lui lại một bước.

- Từ từ cái rắm!

Trương Xung mắng:

- Cho ngươi cơ hội mà ngươi còn không biết tận dụng, hiện tại hoặc là lập tức đưa hai mươi lượng bạc tới trước mặt ta, hoặc là ta liền nới lỏng gân cốt cho ngươi, đứt tay gãy chân để cho ngươi tỉnh táo một chút.

Trong lúc đang nói chuyện, tay của hai tên thủ hạ kia đã khoác lên bả vai Tô Mục, tay còn lại thì giơ lên cao nắm chặt nắm đấm sắp hạ xuống.

- Vì sao lại ép ta?

Trong lòng Tô Mục dần dần âm trầm, trong đôi mắt hắn nổi lên sát ý.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục