Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 13: Bắt chẹt (1)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 13: Bắt chẹt (1)

- Quả nhiên không có chuyện tốt như bánh rớt xuống từ trên trời, cho dù có thì cũng sẽ không rớt xuống đầu của ta.

Tô Mục nhìn đất hoang cỏ dại rậm rạp trước mắt, không nhịn được thở dài.

Năm trăm văn là có thể đổi được hộ tịch thành Võ Lăng, còn có thể được phân một mẫu đất, nếu không có hố thì thật sự sẽ có chuyện tốt thế sao?

Nhưng nếu không có hố thì dù thế nào cũng không thể đến phiên loại lưu dân như Tô Mục.

Mẫu đất này căn bản là đất hoang chưa khai khẩn, không nói đến việc khai khẩn đất hoang tốn bao nhiêu công phu, chỉ tính thuế ruộng hằng năm của mẫu đất này cũng đủ để khiến Tô Mục đau đầu.

Thuế ruộng của Đại Huyền là thu lương thực mỗi mẫu một thăng sáu, tương đương một đồng bảy phân, cũng chính là một trăm bảy mươi văn Tam Thù Tệ.

Đây là bắt buộc phải giao, nếu không giao, nhẹ thì bị phán lao dịch, nặng thì đi đày lưu vong.

Nói cách khác, từ khoảnh khắc hắn đổi hộ tịch, Tô Mục nhất định phải làm trâu làm ngựa cho thành Võ Lăng.

- Thuế ruộng hàng năm là một trăm bảy mươi văn, một năm một mẫu đất có thể thu hoạch được bao nhiêu cơ chứ.

Trong lòng Tô Mục chửi thầm.

- Nếu không phải ta cần thân phận, thì cái hộ tịch rách này người nào thích thì cứ lấy!

Tô Mục ngồi ở trên bờ ruộng, quan sát mảnh đất hoang thuộc về mình. Bất kể có khai khẩn mảnh đất hoang này hay không, thì thuế ruộng vẫn phải giao nộp cho đủ.

[Họ tên: Tô Mục]

[Thân phận: Thợ săn (bạch thân)]

[Điểm số: 11]

[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn)]

Tô Mục nhìn bảng hệ thống trước mắt, nếu không phải thân phận của hắn từ lưu dân biến thành bạch thân, thì cái hộ tịch này thật đúng là có cũng bằng không.

- Đất hoang thì cứ tiếp tục hoang đi, chứ chẳng lẽ thật sự đi làm nông dân?



- Giao thuế ruộng theo lệ là được, dù sao với thiên phú làm thợ săn của ta thì kiếm lời cũng không khó.

- Chờ đến khi đao pháp của ta viên mãn thì lại tìm cơ hội kiếm thêm thân phận, việc miễn trừ thuế má cũng dễ.

Tô Mục suy nghĩ một trận, thấy sắc trời cũng dần muộn nên hắn cũng không dám nán lại nữa, đứng dậy đi về thành.

Ban ngày thì thôi, đến khi trời tối thì khắp nơi ở ngoài thành đều là nguy hiểm: giặc cướp, giặc cỏ lúc ẩn lúc hiện, ngoài ra còn tăng cao khả năng gặp yêu ma.

Lúc đầu, mục đích lần đi ra khỏi thành này của Tô Mục là để xem mảnh đất được phân cho mình. Hiện tại, hắn tuyệt vọng triệt để rồi.

Vẫn là luyện đao đàng hoàng đi, trồng trọt không có tiền đồ.

Đang lúc hắn cất bước đi nhanh, bỗng nhiên có ba người đâm đầu tới.

- Trương gia?

Lúc đầu, Tô Mục đang cúi đầu suy nghĩ chuyện gì đó nên cũng vô thức nghiêng người sang bên cạnh để né tránh một chút, kết quả lại có một bàn tay dang ngang ngăn hắn lại.

Tô Mục ngẩng đầu lên, có chút ngoài ý muốn nói.

Người ngăn hắn lại chính là tiểu đầu mục Sài Bang Trương Xung.

- Tô Mục.

Trương Xung quan sát Tô Mục, vẻ mặt khó chịu:

- Ta nghe người ta nói ngươi đã nhập tịch? Lần này ra khỏi thành hẳn là để đi quan sát mảnh ruộng được phân cho ngươi nhỉ, làm sao, có phải cảm thấy rất thoải mái không?

- Trương gia minh giám.

Tô Mục bày tư thái rất thấp, vẻ mặt cười khổ:

- Nó chỉ là một mảnh đất hoang, nếu muốn khai khẩn thì phải tốn công phu mấy tháng, mà năm nay thì căn bản không kịp trồng trọt. Thuế ruộng thì vẫn phải giao, ta còn đang phát sầu đây.

- Phát sầu?



Trương Xung cười lạnh:

- Ngươi đã có tiền nhập tịch mà còn quan tâm chút thuế ruộng này sao? Ta thấy ngươi là đang vụng trộm vui trong lòng thì có.

- Chút bản lãnh này của ta, chẳng lẽ Trương gia còn không biết? Tiền nhập tịch đều là cơm thưởng của Trương gia ngài. Nhập tịch lần này xong thì cơ hồ tiền trong tay ta cũng chẳng còn thừa nữa.

Tô Mục đáp.

- Có thật không?

Gương mặt Trương Xung âm hiểm, lạnh nhạt:

- Ta đã cho ngươi cơ hội.

- Trương gia ngươi có ý gì?

Tô Mục ngạc nhiên nói.

- Ta nhắc nhở ngươi lần nữa.

Trương Xung cười lạnh nói:

- Hai tháng trước, Triệu Viên Ngoại của phường Bình Khang bị ngộ hại ở Nam Thành, tiền tài tùy thân đều bị người lấy hết. Ngày đó, ngươi lại không hề ra khỏi thành đốn củi.

Tô Mục sững sờ.

Một tên tiểu đầu mục Sài Bang như ngươi, từ khi nào đổi thành nghề xử án vậy? Đây là đang hoài nghi ta?

- Hôm đó ta phát sốt.

Tô Mục giải thích.

Trương Xung cười lạnh hai tiếng rồi trả lời chắc chắn, gã tiếp tục nói:

- Một tháng trước đó, trong ngôi miếu đổ nát mà ngươi cư trú có ba tên ăn mày bị giết.

Con ngươi Tô Mục có chút co rút.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục