Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 12: Nhập tịch, nguy hiểm tới gần (2)
Đối phương cũng không ngẩng đầu lên nói:
- Chỉ cần không phải tội phạm truy nã của quan phủ thì giao tiền là liền có thể nhập tịch. Nhắc nhở ngươi một câu, cái giá tiền này là dành cho người có thể tra được hộ tịch vốn có. Nếu như không tra được hộ tịch vốn có thì cũng có thể xử lý, nhưng không phải cái giá tiền này.
Lưu dân là những người có quê quán gặp nạn, bị ép lưu vong, họ chỉ là không có hộ tịch ở thành Võ Lăng chứ không có nghĩa là không có hộ tịch ở địa phương khác.
Thành Võ Lăng tiếp nhận lưu dân chứ không tiếp nhận dân đen. Có yêu cầu này cũng là bình thường.
Tô Mục có trí nhớ của thân thể, hắn biết thân thế của tiền thân trong sạch, nhưng hắn không xác định rốt cuộc thành Võ Lăng này có thể tra được hộ tịch nguyên bản của hắn hay không.
- Tên gọi là gì, nguyên quán ở chỗ nào?
Thư lại hỏi.
- Tô Mục, nguyên quán Hà Đông Bình Dương.
Tô Mục dựa vào trí nhớ của tiền thân đáp.
Thư lại quay người đi vào gian phòng phía sau. Hắn xuyên thấu qua cửa phòng mơ hồ có thể nhìn thấy từng dãy giá sách.
Trong lúc Tô Mục tâm tình thấp thỏm chờ đợi thì thư lại kia cũng chậm rãi quay trở lại, ngồi xuống ở trước bàn trà lần nữa.
- Tra được rồi, giao tiền trước.
Thư lại lặp lại một lần nữa:
- Lưu dân nhập tịch, bảy trăm văn.
- Không phải năm trăm văn sao?
Tô Mục yếu ớt hỏi một câu.
Thư lại ngẩng đầu, gã quan sát hắn không nói lời nào.
Tô Mục có chút bất đắc dĩ đếm bảy trăm văn Tam Thù Tệ rồi đưa tới.
Lợi nhuận đốn củi mấy tháng lại tăng thêm thu hoạch từ ba người Phùng Đức Bảo, ngoài ra còn có tiền đi săn kiếm được trong mấy ngày nay chỉ có bảy trăm mười hai văn.
Chủ yếu là do mấy ngày nay hắn ăn ác quá, bằng không hẳn là còn thêm mấy chục văn.
Sao hắn có thể ngờ tới hộ tịch cũng có thể tăng giá ngay tại chỗ.
Nguyên bản năm trăm văn lại tăng đến bảy trăm văn, kém chút nữa là trên người hắn cũng không đủ tiền.
- Tô Mục người quận Hà Đông, huyện Bình Dương, năm nay mười sáu tuổi, nhập tịch phường Quang Phúc Nam Thành Võ Lăng.
Mặc dù thư lại kia đòi tiền có chút hung ác, nhưng làm việc cũng coi như lanh lẹ. Gã làm xong đăng ký hộ tịch rất nhanh, trả lại cho Tô Mục một phần hộ tịch chứng minh.
Chỉ cần có cái “thẻ căn cước” này thì Tô Mục chính là cư dân của thành Võ Lăng, không còn là lưu dân không có thân phận.
- Lưu dân nhập tịch theo thường lệ thì mỗi người sẽ được phân cho một mẫu ruộng hoang.
Ngay lúc Tô Mục cầm hộ tịch chứng minh chuẩn bị rời đi thì bỗng nhiên hắn bị thư lại kia gọi lại.
- Các ngươi nhất định phải khai khẩn đồng thời giao nộp thuế má đúng hạn.
Tô Mục khẽ giật mình, còn có cả chuyện này?
- Đại nhân, ruộng này có thể không nhận hay không? Hay là ta dùng tiền để nộp thuế?
Tô Mục vội vàng hỏi.
Làm nông phu không hợp với kế hoạch của hắn, mà hắn cũng chẳng biết trồng trọt như nào.
- Ruộng thì bắt buộc phải nhận, hơn nữa nhất định phải khai khẩn, nhưng nếu ngươi đã có tiền như vậy, thì có thể mướn người đi khai khẩn ruộng đồng. Còn về phần thuế má thì nộp lương thực hay tiền bạc đều được.
Thư lại đã thu tiền nên cũng kiên nhẫn giải thích.
Nhà địa chủ cũng không có dư lương thực, thành Võ Lăng dù lớn cũng không nuôi người nhàn rỗi.
Sau khi lưu dân nhập tịch thì nhất định phải giúp thành Võ Lăng khai khẩn ruộng đồng, trồng trọt lương thực, giao nộp thuế má.
Bằng không thì thành Võ Lăng tiếp nhận những lưu dân này làm gì?
- Đống ruộng hoang này có chỗ cách thành gần cũng có chỗ cách xa, có chỗ dễ khai khẩn cũng có chỗ khó khai khẩn, đồng thời có chỗ phì nhiêu cũng có chỗ cằn cõi.
Thư lại nói tiếp.
Tô Mục hiểu ý, đều là một mẫu ruộng hoang, nhưng phân ở chỗ nào khẳng định là không giống nhau. Ý tứ của thư lại rất rõ ràng, nếu muốn được phân đến một mảnh ruộng hoang tốt…
Tiếp tục thêm tiền!
Sờ lên túi, Tô Mục khéo léo từ chối ý tốt của thư lại.
- Tuỳ ngươi, đi ra ngoài rẽ phải lãnh khế đất.
Thư lại cũng thấy không quan trọng, dù sao cũng đã kiếm lời hai trăm văn…
Phường Quang Phúc, thành Võ Lăng.
Một tiểu đệ đến bên tai Trương Xung thấp giọng nói gì đó.
Sắc mặt Trương Xung đen lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
- Hừ, dám giấu tiền của ta để đi nhập tịch.
Trương Xung lạnh lùng thốt:
- Tiểu tử kia ở đâu?
- Chắc ra khỏi thành rồi, hẳn là đi xem mảnh ruộng hoang được phân cho mình. Ta nghe ngóng được mảnh ruộng hoang phân cho hắn ở…
Tiểu đệ nói.
- Làm tốt lắm!
Trương Xung nói:
- Hai người các ngươi đi theo ta, đi thu hồi tiền của lão tử!
- Chỉ cần không phải tội phạm truy nã của quan phủ thì giao tiền là liền có thể nhập tịch. Nhắc nhở ngươi một câu, cái giá tiền này là dành cho người có thể tra được hộ tịch vốn có. Nếu như không tra được hộ tịch vốn có thì cũng có thể xử lý, nhưng không phải cái giá tiền này.
Lưu dân là những người có quê quán gặp nạn, bị ép lưu vong, họ chỉ là không có hộ tịch ở thành Võ Lăng chứ không có nghĩa là không có hộ tịch ở địa phương khác.
Thành Võ Lăng tiếp nhận lưu dân chứ không tiếp nhận dân đen. Có yêu cầu này cũng là bình thường.
Tô Mục có trí nhớ của thân thể, hắn biết thân thế của tiền thân trong sạch, nhưng hắn không xác định rốt cuộc thành Võ Lăng này có thể tra được hộ tịch nguyên bản của hắn hay không.
- Tên gọi là gì, nguyên quán ở chỗ nào?
Thư lại hỏi.
- Tô Mục, nguyên quán Hà Đông Bình Dương.
Tô Mục dựa vào trí nhớ của tiền thân đáp.
Thư lại quay người đi vào gian phòng phía sau. Hắn xuyên thấu qua cửa phòng mơ hồ có thể nhìn thấy từng dãy giá sách.
Trong lúc Tô Mục tâm tình thấp thỏm chờ đợi thì thư lại kia cũng chậm rãi quay trở lại, ngồi xuống ở trước bàn trà lần nữa.
- Tra được rồi, giao tiền trước.
Thư lại lặp lại một lần nữa:
- Lưu dân nhập tịch, bảy trăm văn.
- Không phải năm trăm văn sao?
Tô Mục yếu ớt hỏi một câu.
Thư lại ngẩng đầu, gã quan sát hắn không nói lời nào.
Tô Mục có chút bất đắc dĩ đếm bảy trăm văn Tam Thù Tệ rồi đưa tới.
Lợi nhuận đốn củi mấy tháng lại tăng thêm thu hoạch từ ba người Phùng Đức Bảo, ngoài ra còn có tiền đi săn kiếm được trong mấy ngày nay chỉ có bảy trăm mười hai văn.
Chủ yếu là do mấy ngày nay hắn ăn ác quá, bằng không hẳn là còn thêm mấy chục văn.
Sao hắn có thể ngờ tới hộ tịch cũng có thể tăng giá ngay tại chỗ.
Nguyên bản năm trăm văn lại tăng đến bảy trăm văn, kém chút nữa là trên người hắn cũng không đủ tiền.
- Tô Mục người quận Hà Đông, huyện Bình Dương, năm nay mười sáu tuổi, nhập tịch phường Quang Phúc Nam Thành Võ Lăng.
Mặc dù thư lại kia đòi tiền có chút hung ác, nhưng làm việc cũng coi như lanh lẹ. Gã làm xong đăng ký hộ tịch rất nhanh, trả lại cho Tô Mục một phần hộ tịch chứng minh.
Chỉ cần có cái “thẻ căn cước” này thì Tô Mục chính là cư dân của thành Võ Lăng, không còn là lưu dân không có thân phận.
- Lưu dân nhập tịch theo thường lệ thì mỗi người sẽ được phân cho một mẫu ruộng hoang.
Ngay lúc Tô Mục cầm hộ tịch chứng minh chuẩn bị rời đi thì bỗng nhiên hắn bị thư lại kia gọi lại.
- Các ngươi nhất định phải khai khẩn đồng thời giao nộp thuế má đúng hạn.
Tô Mục khẽ giật mình, còn có cả chuyện này?
- Đại nhân, ruộng này có thể không nhận hay không? Hay là ta dùng tiền để nộp thuế?
Tô Mục vội vàng hỏi.
Làm nông phu không hợp với kế hoạch của hắn, mà hắn cũng chẳng biết trồng trọt như nào.
- Ruộng thì bắt buộc phải nhận, hơn nữa nhất định phải khai khẩn, nhưng nếu ngươi đã có tiền như vậy, thì có thể mướn người đi khai khẩn ruộng đồng. Còn về phần thuế má thì nộp lương thực hay tiền bạc đều được.
Thư lại đã thu tiền nên cũng kiên nhẫn giải thích.
Nhà địa chủ cũng không có dư lương thực, thành Võ Lăng dù lớn cũng không nuôi người nhàn rỗi.
Sau khi lưu dân nhập tịch thì nhất định phải giúp thành Võ Lăng khai khẩn ruộng đồng, trồng trọt lương thực, giao nộp thuế má.
Bằng không thì thành Võ Lăng tiếp nhận những lưu dân này làm gì?
- Đống ruộng hoang này có chỗ cách thành gần cũng có chỗ cách xa, có chỗ dễ khai khẩn cũng có chỗ khó khai khẩn, đồng thời có chỗ phì nhiêu cũng có chỗ cằn cõi.
Thư lại nói tiếp.
Tô Mục hiểu ý, đều là một mẫu ruộng hoang, nhưng phân ở chỗ nào khẳng định là không giống nhau. Ý tứ của thư lại rất rõ ràng, nếu muốn được phân đến một mảnh ruộng hoang tốt…
Tiếp tục thêm tiền!
Sờ lên túi, Tô Mục khéo léo từ chối ý tốt của thư lại.
- Tuỳ ngươi, đi ra ngoài rẽ phải lãnh khế đất.
Thư lại cũng thấy không quan trọng, dù sao cũng đã kiếm lời hai trăm văn…
Phường Quang Phúc, thành Võ Lăng.
Một tiểu đệ đến bên tai Trương Xung thấp giọng nói gì đó.
Sắc mặt Trương Xung đen lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
- Hừ, dám giấu tiền của ta để đi nhập tịch.
Trương Xung lạnh lùng thốt:
- Tiểu tử kia ở đâu?
- Chắc ra khỏi thành rồi, hẳn là đi xem mảnh ruộng hoang được phân cho mình. Ta nghe ngóng được mảnh ruộng hoang phân cho hắn ở…
Tiểu đệ nói.
- Làm tốt lắm!
Trương Xung nói:
- Hai người các ngươi đi theo ta, đi thu hồi tiền của lão tử!
— Hết chương —