Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 11: Nhập tịch, nguy hiểm tới gần (1)
- Thợ săn, ba ngày một điểm.
Tô Mục nằm trong đống cỏ tranh, không khí tràn ngập mùi mồ hôi bẩn cùng mùi chân thối, có tiếng nghiến răng và tiếng ngáy to.
Trong một gian từ đường cũ nát chen chúc mười mấy người, người gần hắn nhất chỉ cách một bước chân, hoàn cảnh khắc nghiệt có thể hình dung.
Nhưng trong lòng Tô Mục có hy vọng nên hắn không cảm thấy khó chịu.
Giờ đã ba ngày kể từ khi hắn bán thỏ rừng, điểm số trên bảng cuối cùng cũng từ mười một nhảy lên mười hai!
- Ta vẫn là lưu dân, nhưng địa vị của thợ săn cao hơn người đốn củi một chút, cho nên vốn cần năm ngày mới gia tăng một điểm, nay chỉ cần ba ngày.
Tô Mục hết sức hài lòng với sự biến đổi này:
- Thân phận được chia làm hai bộ phận, một là nghĩa đen của thân phận, ví dụ như lưu dân, bách tính, quan lại, còn bộ phận kia có lẽ có thể gọi là nghề nghiệp, cùng là lưu dân, nhưng nghề thợ săn tốt hơn nghề đốn củi.
- Thật ra có thể lý giải, ví dụ ở kiếp trước, đồng dạng là quan chức, nhưng trưởng phòng bộ môn thế mạnh và trưởng phòng bộ môn thế yếu, địa vị của họ không thể nói là giống nhau.
- Hiện tại ta có mười hai điểm, còn tám mươi tám điểm nữa mới tới một trăm điểm, ba ngày một điểm, cần hai trăm sáu mươi bốn ngày.
Tô Mục tính toán trong lòng, lông mày hơi nhíu lại.
Mặc dù ngắn hơn năm trăm ngày ban đầu rất nhiều, nhưng hơn hai trăm ngày cũng là gần một năm, vẫn khiến người ta có chút khó chấp nhận.
- Những nghề nghiệp mà lưu dân có thể làm, có nghề nào tốt hơn thợ săn không?
Số lượng nghề nghiệp mà lưu dân có thể làm thực sự có hạn, vì không có hộ tịch nên rất nhiều nghề hắn không làm được.
Trong số những nghề nghiệp bị hạn chế, thợ săn đã là tốt nhất.
Đi săn cần kỹ thuật, kiếm được không ít, còn có thể có thịt ăn, điều này đã là vô cùng tốt đối với người bình thường, nếu nói còn nghề nào có thể so với nghề này thì chắc chỉ có đồ tể.
Nhưng không có hộ tịch thì không được làm đồ tể.
Đương nhiên, nghề đồ tể này vẫn tốt hơn khá nhiều so với thợ săn, đồ tể trong thành Võ Lăng trên cơ bản đều là người giàu có.
- Không biết lăn lộn trong bang phái có mạnh hơn đi săn không.
Tô Mục thầm nghĩ.
Bỗng nhiên hắn lại lắc đầu.
Hắn không muốn biến thành những người như Trương Xung, cưỡi trên đầu bách tính tầng dưới chót để làm mưa làm gió.
Tô Mục tự đánh giá bản thân vẫn còn có mục tiêu để theo đuổi, hắn không muốn lưu lại loại vết bẩn này trên lý lịch cuộc sống, huống hồ hắn cũng rất chướng mắt những bang phái này.
Có bản lĩnh thì các ngươi cướp của người giàu chia cho người nghèo đi, chỉ biết khi dễ thợ săn, người đốn củi thì có gì tài ba?
Cướp của người giàu chia cho người nghèo?
Trong lòng Tô Mục hơi động.
Trộm cướp có được tính là một nghề nghiệp tốt hơn thợ săn hay không?
- Thôi được rồi. Với đao pháp cấp độ nhập môn này của ta mà còn muốn tự mình làm trộm cướp, sợ là chưa kịp xuất đầu lộ diện đã bị giết chết.
Tô Mục chỉ vừa nghĩ tới đã phủ định ý nghĩ này, không thể đánh giá bản lĩnh của mình quá cao.
- Qua nhiều ngày như vậy, ba người Phùng Đức Bảo chết cũng chẳng còn ai chú ý.
Tô Mục âm thầm nói:
- Nếu như thân phận của ta từ lưu dân biến thành bách tính, lại thêm phối hợp với nghề thợ săn, tốc độ gia tăng điểm số hẳn còn có thể tăng lên không ít.
Suy nghĩ nửa ngày, hắn hạ quyết tâm trong lòng, lúc này cơn buồn ngủ ập tới, rất nhanh hắn đã chìm vào giấc ngủ…
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tô Mục đã đứng dậy, hắn rửa mặt đơn giản rồi tiến về nha môn của Nam Thành Ti.
Thành Võ Lăng rất lớn, bên ngoài nội thành còn có bốn ngoại thành đông, tây, nam, bắc, mỗi ngoại thành lại được phân thành rất nhiều phường.
Nam Thành mà Tô Mục đang sinh sống hiện tại có tất cả sáu phường, là nơi loạn nhất trong bốn ngoại thành của thành Võ Lăng.
Nha môn của thành Võ Lăng chắc chắn nằm trong nội thành, nhưng để thuận tiện quản lý, mỗi ngoại thành đều có một nha môn.
Toàn bộ công việc của Nam Thành đều do nha môn Nam Thành Ti phụ trách.
Dựa theo hiểu biết của Tô Mục, thành Võ Lăng này tương đương một thành phố, nha môn nội thành kia chính là ủy ban thành phố, còn Nam Thành Ti ở đây chính là ủy ban huyện.
Đương nhiên, hai thế giới hoàn toàn khác biệt, chắc chắn không có khả năng trực tiếp đặt ngang bằng.
Nhưng đối với Tô Mục mà nói, cơ cấu quan phủ của thế giới này là dạng gì cũng không quan trọng, hắn chỉ cần biết đổi hộ tịch ở đâu là đủ rồi.
- Lưu dân nhập tịch, bảy trăm văn.
Trong Nam Thành Ti, Tô Mục tìm được Thư lại làm thủ tục nhập tịch.
Tô Mục nằm trong đống cỏ tranh, không khí tràn ngập mùi mồ hôi bẩn cùng mùi chân thối, có tiếng nghiến răng và tiếng ngáy to.
Trong một gian từ đường cũ nát chen chúc mười mấy người, người gần hắn nhất chỉ cách một bước chân, hoàn cảnh khắc nghiệt có thể hình dung.
Nhưng trong lòng Tô Mục có hy vọng nên hắn không cảm thấy khó chịu.
Giờ đã ba ngày kể từ khi hắn bán thỏ rừng, điểm số trên bảng cuối cùng cũng từ mười một nhảy lên mười hai!
- Ta vẫn là lưu dân, nhưng địa vị của thợ săn cao hơn người đốn củi một chút, cho nên vốn cần năm ngày mới gia tăng một điểm, nay chỉ cần ba ngày.
Tô Mục hết sức hài lòng với sự biến đổi này:
- Thân phận được chia làm hai bộ phận, một là nghĩa đen của thân phận, ví dụ như lưu dân, bách tính, quan lại, còn bộ phận kia có lẽ có thể gọi là nghề nghiệp, cùng là lưu dân, nhưng nghề thợ săn tốt hơn nghề đốn củi.
- Thật ra có thể lý giải, ví dụ ở kiếp trước, đồng dạng là quan chức, nhưng trưởng phòng bộ môn thế mạnh và trưởng phòng bộ môn thế yếu, địa vị của họ không thể nói là giống nhau.
- Hiện tại ta có mười hai điểm, còn tám mươi tám điểm nữa mới tới một trăm điểm, ba ngày một điểm, cần hai trăm sáu mươi bốn ngày.
Tô Mục tính toán trong lòng, lông mày hơi nhíu lại.
Mặc dù ngắn hơn năm trăm ngày ban đầu rất nhiều, nhưng hơn hai trăm ngày cũng là gần một năm, vẫn khiến người ta có chút khó chấp nhận.
- Những nghề nghiệp mà lưu dân có thể làm, có nghề nào tốt hơn thợ săn không?
Số lượng nghề nghiệp mà lưu dân có thể làm thực sự có hạn, vì không có hộ tịch nên rất nhiều nghề hắn không làm được.
Trong số những nghề nghiệp bị hạn chế, thợ săn đã là tốt nhất.
Đi săn cần kỹ thuật, kiếm được không ít, còn có thể có thịt ăn, điều này đã là vô cùng tốt đối với người bình thường, nếu nói còn nghề nào có thể so với nghề này thì chắc chỉ có đồ tể.
Nhưng không có hộ tịch thì không được làm đồ tể.
Đương nhiên, nghề đồ tể này vẫn tốt hơn khá nhiều so với thợ săn, đồ tể trong thành Võ Lăng trên cơ bản đều là người giàu có.
- Không biết lăn lộn trong bang phái có mạnh hơn đi săn không.
Tô Mục thầm nghĩ.
Bỗng nhiên hắn lại lắc đầu.
Hắn không muốn biến thành những người như Trương Xung, cưỡi trên đầu bách tính tầng dưới chót để làm mưa làm gió.
Tô Mục tự đánh giá bản thân vẫn còn có mục tiêu để theo đuổi, hắn không muốn lưu lại loại vết bẩn này trên lý lịch cuộc sống, huống hồ hắn cũng rất chướng mắt những bang phái này.
Có bản lĩnh thì các ngươi cướp của người giàu chia cho người nghèo đi, chỉ biết khi dễ thợ săn, người đốn củi thì có gì tài ba?
Cướp của người giàu chia cho người nghèo?
Trong lòng Tô Mục hơi động.
Trộm cướp có được tính là một nghề nghiệp tốt hơn thợ săn hay không?
- Thôi được rồi. Với đao pháp cấp độ nhập môn này của ta mà còn muốn tự mình làm trộm cướp, sợ là chưa kịp xuất đầu lộ diện đã bị giết chết.
Tô Mục chỉ vừa nghĩ tới đã phủ định ý nghĩ này, không thể đánh giá bản lĩnh của mình quá cao.
- Qua nhiều ngày như vậy, ba người Phùng Đức Bảo chết cũng chẳng còn ai chú ý.
Tô Mục âm thầm nói:
- Nếu như thân phận của ta từ lưu dân biến thành bách tính, lại thêm phối hợp với nghề thợ săn, tốc độ gia tăng điểm số hẳn còn có thể tăng lên không ít.
Suy nghĩ nửa ngày, hắn hạ quyết tâm trong lòng, lúc này cơn buồn ngủ ập tới, rất nhanh hắn đã chìm vào giấc ngủ…
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tô Mục đã đứng dậy, hắn rửa mặt đơn giản rồi tiến về nha môn của Nam Thành Ti.
Thành Võ Lăng rất lớn, bên ngoài nội thành còn có bốn ngoại thành đông, tây, nam, bắc, mỗi ngoại thành lại được phân thành rất nhiều phường.
Nam Thành mà Tô Mục đang sinh sống hiện tại có tất cả sáu phường, là nơi loạn nhất trong bốn ngoại thành của thành Võ Lăng.
Nha môn của thành Võ Lăng chắc chắn nằm trong nội thành, nhưng để thuận tiện quản lý, mỗi ngoại thành đều có một nha môn.
Toàn bộ công việc của Nam Thành đều do nha môn Nam Thành Ti phụ trách.
Dựa theo hiểu biết của Tô Mục, thành Võ Lăng này tương đương một thành phố, nha môn nội thành kia chính là ủy ban thành phố, còn Nam Thành Ti ở đây chính là ủy ban huyện.
Đương nhiên, hai thế giới hoàn toàn khác biệt, chắc chắn không có khả năng trực tiếp đặt ngang bằng.
Nhưng đối với Tô Mục mà nói, cơ cấu quan phủ của thế giới này là dạng gì cũng không quan trọng, hắn chỉ cần biết đổi hộ tịch ở đâu là đủ rồi.
- Lưu dân nhập tịch, bảy trăm văn.
Trong Nam Thành Ti, Tô Mục tìm được Thư lại làm thủ tục nhập tịch.
— Hết chương —