Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 10: Thu hoạch, thân phận tăng lên (2)
Nhưng bây giờ đổi hộ tịch còn có chút nguy hiểm.
- Tạm thời thân phận lưu dân không thay đổi được, nhưng có phải nghề nghiệp có thể thay đổi một chút hay không?
Lúc hắn còn là “lưu manh”, mười ngày mới tăng được một điểm số.
Về sau, từ khi hắn bắt đầu đốn củi thì liền biến thành người đốn củi, thời gian tăng một điểm số trực tiếp rút ngắn gấp đôi.
- Có lẽ... có thể thử một chút.
Tô Mục âm thầm nói trong lòng:
- Đi ra ngoài lăn lộn, chẳng phải thân phận là do bản thân mình tự chọn hay sao?
Thời gian dần qua, trên mặt hắn lộ vẻ nghiêm túc, con mắt càng ngày càng sáng…
Phốc!
Một vòng ánh đao lướt qua.
Một con thỏ ngã trên mặt đất, nó co quắp hai lần rồi không còn động đậy nữa, đầu của nó đã tách khỏi thân thể.
Tô Mục có chút thở dốc.
Quả nhiên đao pháp của hắn đúng là chỉ mới nhập môn thôi.
Chém một con thỏ còn phải tốn sức như vậy.
Hắn phải ngồi chờ trọn vẹn ba ngày rốt cuộc mới bắt được một con thỏ, vừa rồi kém chút nữa đã để con thỏ này chạy mất.
Suy nghĩ khẽ động, hắn gọi bảng hệ thống ra.
Thân phận trên bảng vẫn như cũ là người đốn củi.
Nhưng mà Tô Mục cũng không thất vọng, trước đó việc hắn trở thành người đốn củi cũng là sau khi hắn chặt củi rồi đem củi đi bán thì thân phận mới phát sinh biến đổi.
Tìm một ít lá cây bọc thỏ rừng lại rồi nhét vào trong ngực, sau đó Tô Mục cũng vội vàng chạy về phía thành Võ Lăng.
- Tô Mục, mấy ngày nay xảy ra chuyện gì, sao càng ngày ngươi lại chặt củi càng ít? Ngươi còn như vậy thì ta phải tăng thêm phần tiền thu của ngươi đấy.
Vừa mới vào thành liền đụng phải Trương Xung của Sài Bang, gã kéo lấy Tô Mục.
- Trương gia thứ lỗi, mấy ngày trước ta bị phong hàn, cả người vô lực…
Tô Mục giải thích.
- Ta mặc kệ ngươi.
Trương Xung đánh gãy lời nói của Tô Mục:
- Nếu ngươi còn muốn lăn lộn ở Quan Phúc Phường, vậy thì chớ có ra vẻ cho ta!
- Trương gia, đây là phần tiền thu hôm nay, mong ngươi chiếu cố nhiều hơn.
Gã vừa dứt lời, Tô Mục đã đẩy hai văn Tam Thù Tệ vào trong tay gã.
Vì sốt ruột nghiệm chứng phỏng đoán của mình đối với thân phận nên Tô Mục căn bản không muốn dây dưa với Trương Xung.
Thừa dịp Trương Xung còn đang sững sờ, hắn đã vội vã chạy đi.
Trương Xung quan sát hai văn Tam Thù Tệ trên bàn, cái mũi bỗng nhiên hít hít.
- Không thích hợp, sao trên người tiểu tử Tô Mục này còn mùi máu?
Trương Xung nheo mắt lại, trong con mắt loé ra ánh sáng nguy hiểm.
Mặc dù Sài Bang là bang phái có thực lực yếu nhất thành Võ Lăng, nhưng bang phái dù sao cũng là bang phái, trước kia Trương Xung cũng từng tham gia mấy trận chém giết với bang phái khác, gã cũng không lạ lẫm gì với việc đổ máu.
- Thú vị, tiểu tử này gầy như ma đói, còn có thể làm chuyện giết người cướp của? Hôm nay không có bán củi mà còn giao phần tiền thu cho ta, xem ra hắn thu hoạch không nhỏ đâu.
Trương Xung sờ lên cằm, trên mặt lộ vẻ tham lam…
Tô Mục không nghĩ tới một động tác tùy ý của hắn lại bị người để mắt tới.
Coi như hắn biết thì cũng chẳng có biện pháp nào.
Tầng dưới chót chính là tàn khốc như thế, vì mấy trăm văn tiền liền có thể giết người cướp của, dù hắn có cẩn thận như thế nào thì cũng không thể phòng bị tất cả tiểu nhân.
Lúc không có thực lực, người xấu xung quanh thật sự nhiều lắm, khó lòng phòng bị.
- Bảy cân thỏ rừng, mỗi cân hai văn tiền, tổng cộng là mười bốn văn, ta chỉ lấy của ngươi hai văn phí tổn, đây là mười hai văn, cầm cẩn thận.
Một tên tráng hán toàn thân đầy mụn đếm mười hai văn Tam Thù Tệ rồi ném cho Tô Mục.
Y là quản sự của Liệp Bang ở Quang Phúc Phường, cùng một dạng với Sài Bang, thợ săn muốn bán con mồi ở chỗ này đều phải thông qua bọn họ.
Đây không phải quy định của quan phương, nhưng nếu không thông qua bọn họ, để bọn họ biết được, nhẹ thì bị đánh một trận, nặng thậm chí khó có thể giữ được mạng nhỏ.
Một con thỏ hoang, nếu bán cho tửu lâu thì chí ít mỗi cân được năm văn tiền, hiện tại chẳng những giá cả bị chặt một nửa, còn phải trả hai văn “phí bảo hộ”, có thể thấy được lòng dạ hiểm độc của những bang phái này.
Tô Mục không muốn gây phiền toái nên chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhận Tam Thù Tệ, sau khi hắn trái lương tâm nói lời cảm ơn thì quay đầu tiến vào một con hẻm nhỏ, hắn đã không kịp chờ đợi gọi bảng hệ thống ra.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Thợ săn (lưu dân)]
[Điểm số: 11]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn)]
Thay đổi, nó thay đổi!
- Tạm thời thân phận lưu dân không thay đổi được, nhưng có phải nghề nghiệp có thể thay đổi một chút hay không?
Lúc hắn còn là “lưu manh”, mười ngày mới tăng được một điểm số.
Về sau, từ khi hắn bắt đầu đốn củi thì liền biến thành người đốn củi, thời gian tăng một điểm số trực tiếp rút ngắn gấp đôi.
- Có lẽ... có thể thử một chút.
Tô Mục âm thầm nói trong lòng:
- Đi ra ngoài lăn lộn, chẳng phải thân phận là do bản thân mình tự chọn hay sao?
Thời gian dần qua, trên mặt hắn lộ vẻ nghiêm túc, con mắt càng ngày càng sáng…
Phốc!
Một vòng ánh đao lướt qua.
Một con thỏ ngã trên mặt đất, nó co quắp hai lần rồi không còn động đậy nữa, đầu của nó đã tách khỏi thân thể.
Tô Mục có chút thở dốc.
Quả nhiên đao pháp của hắn đúng là chỉ mới nhập môn thôi.
Chém một con thỏ còn phải tốn sức như vậy.
Hắn phải ngồi chờ trọn vẹn ba ngày rốt cuộc mới bắt được một con thỏ, vừa rồi kém chút nữa đã để con thỏ này chạy mất.
Suy nghĩ khẽ động, hắn gọi bảng hệ thống ra.
Thân phận trên bảng vẫn như cũ là người đốn củi.
Nhưng mà Tô Mục cũng không thất vọng, trước đó việc hắn trở thành người đốn củi cũng là sau khi hắn chặt củi rồi đem củi đi bán thì thân phận mới phát sinh biến đổi.
Tìm một ít lá cây bọc thỏ rừng lại rồi nhét vào trong ngực, sau đó Tô Mục cũng vội vàng chạy về phía thành Võ Lăng.
- Tô Mục, mấy ngày nay xảy ra chuyện gì, sao càng ngày ngươi lại chặt củi càng ít? Ngươi còn như vậy thì ta phải tăng thêm phần tiền thu của ngươi đấy.
Vừa mới vào thành liền đụng phải Trương Xung của Sài Bang, gã kéo lấy Tô Mục.
- Trương gia thứ lỗi, mấy ngày trước ta bị phong hàn, cả người vô lực…
Tô Mục giải thích.
- Ta mặc kệ ngươi.
Trương Xung đánh gãy lời nói của Tô Mục:
- Nếu ngươi còn muốn lăn lộn ở Quan Phúc Phường, vậy thì chớ có ra vẻ cho ta!
- Trương gia, đây là phần tiền thu hôm nay, mong ngươi chiếu cố nhiều hơn.
Gã vừa dứt lời, Tô Mục đã đẩy hai văn Tam Thù Tệ vào trong tay gã.
Vì sốt ruột nghiệm chứng phỏng đoán của mình đối với thân phận nên Tô Mục căn bản không muốn dây dưa với Trương Xung.
Thừa dịp Trương Xung còn đang sững sờ, hắn đã vội vã chạy đi.
Trương Xung quan sát hai văn Tam Thù Tệ trên bàn, cái mũi bỗng nhiên hít hít.
- Không thích hợp, sao trên người tiểu tử Tô Mục này còn mùi máu?
Trương Xung nheo mắt lại, trong con mắt loé ra ánh sáng nguy hiểm.
Mặc dù Sài Bang là bang phái có thực lực yếu nhất thành Võ Lăng, nhưng bang phái dù sao cũng là bang phái, trước kia Trương Xung cũng từng tham gia mấy trận chém giết với bang phái khác, gã cũng không lạ lẫm gì với việc đổ máu.
- Thú vị, tiểu tử này gầy như ma đói, còn có thể làm chuyện giết người cướp của? Hôm nay không có bán củi mà còn giao phần tiền thu cho ta, xem ra hắn thu hoạch không nhỏ đâu.
Trương Xung sờ lên cằm, trên mặt lộ vẻ tham lam…
Tô Mục không nghĩ tới một động tác tùy ý của hắn lại bị người để mắt tới.
Coi như hắn biết thì cũng chẳng có biện pháp nào.
Tầng dưới chót chính là tàn khốc như thế, vì mấy trăm văn tiền liền có thể giết người cướp của, dù hắn có cẩn thận như thế nào thì cũng không thể phòng bị tất cả tiểu nhân.
Lúc không có thực lực, người xấu xung quanh thật sự nhiều lắm, khó lòng phòng bị.
- Bảy cân thỏ rừng, mỗi cân hai văn tiền, tổng cộng là mười bốn văn, ta chỉ lấy của ngươi hai văn phí tổn, đây là mười hai văn, cầm cẩn thận.
Một tên tráng hán toàn thân đầy mụn đếm mười hai văn Tam Thù Tệ rồi ném cho Tô Mục.
Y là quản sự của Liệp Bang ở Quang Phúc Phường, cùng một dạng với Sài Bang, thợ săn muốn bán con mồi ở chỗ này đều phải thông qua bọn họ.
Đây không phải quy định của quan phương, nhưng nếu không thông qua bọn họ, để bọn họ biết được, nhẹ thì bị đánh một trận, nặng thậm chí khó có thể giữ được mạng nhỏ.
Một con thỏ hoang, nếu bán cho tửu lâu thì chí ít mỗi cân được năm văn tiền, hiện tại chẳng những giá cả bị chặt một nửa, còn phải trả hai văn “phí bảo hộ”, có thể thấy được lòng dạ hiểm độc của những bang phái này.
Tô Mục không muốn gây phiền toái nên chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhận Tam Thù Tệ, sau khi hắn trái lương tâm nói lời cảm ơn thì quay đầu tiến vào một con hẻm nhỏ, hắn đã không kịp chờ đợi gọi bảng hệ thống ra.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Thợ săn (lưu dân)]
[Điểm số: 11]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn)]
Thay đổi, nó thay đổi!
— Hết chương —