Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 9: Thu hoạch, thân phận tăng lên (1)
Quả nhiên không có lương tâm thì có thể kiếm được càng nhiều tiền.
Tô Mục có chút ngạc nhiên quan sát thu hoạch trước mặt.
Trước đó, dưới sự bối rối, mặc dù hắn đã lục soát thi thể, nhưng lúc ấy cũng chưa kịp xem xét rốt cuộc mình mò được thứ gì.
Hiện tại, sau khi kiểm kê, trên thân của ba tên ăn mày này lại có tổng cộng bốn trăm hai mươi văn tiền!
Trong đó, chỉ riêng trên người Phùng Đức Bảo đã tìm được hai trăm năm mươi văn.
Trừ Tam Thù Tệ ra, những thứ còn lại chỉ là một ít đồ vật lung tung lộn xộn: cái bánh nướng đã bị ăn một nửa, màn thầu vừa cứng vừa thô, vải hạng nhất rách nát các loại, đều không có giá trị gì.
Trông cậy vào việc trên người ba tên ăn mày có vật tốt gì thì hiển nhiên không thực tế.
Có thể có được bốn trăm hai mươi văn tiền đã là niềm vui ngoài ý muốn, nếu lại có thêm hy vọng xa vời thì đó chính là tham lam.
- Bốn trăm hai mươi văn, tăng thêm ba trăm năm mươi văn mà ta vốn có thì hiện tại trong tay ta đã có bảy trăm bảy mươi văn tiền, đủ để đổi một cái hộ tịch dư dả.
Tô Mục cẩn thận cất tất cả Tam Thù Tệ vào trong túi vải rách, để chung một chỗ với những Tam Thù Tệ ban đầu của mình.
Cảm giác nặng trĩu trước ngực không hiểu sao lại làm cho hắn có chút an tâm.
Tiền là gan anh hùng, quả nhiên, bất kể ở nơi nào thì tiền đều là sức mạnh.
- Mặc dù đã đủ tiền, nhưng ba người Phùng Đức Bảo vừa mới bị giết chết, nếu như ta đi đổi hộ tịch ngay lập tức thì khó tránh khỏi sẽ khiến người khác chú ý.
Trải qua chuyện đêm nay, Tô Mục càng thêm cẩn thận.
Hắn biết rõ, hiện tại mặc dù đao pháp của mình đã nhập môn, nhưng trong thành Võ Lăng này vẫn là tầng dưới chót của tầng dưới chót.
Dù sao những người bên trong bang phái tùy tiện chọn đại một người cũng có thể tu luyện đao pháp đến nhập môn.
Cho dù những người chưa từng luyện võ, ví dụ như ba người Phùng Đức Bảo, nếu không phải bản thân mình đánh lén, giao thủ chính diện thì Tô Mục cũng chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ.
- Những ngày gần đây, chỉ là chặt củi nhiều hơn một chút đã bị ba người Phùng Đức Bảo theo dõi. Nếu ta đột nhiên có tiền đi đổi hộ tịch, còn chưa biết sẽ có phiền phức gì nữa.
Tô Mục suy nghĩ nói:
- Không gấp, đợi thêm một khoảng thời gian nữa, tốt nhất là chờ sau khi Phục Ba Đao Pháp của ta đạt đến tiểu thành thì lại đi đổi hộ tịch, như thế dù có biến cố gì thì ta cũng có thêm một chút lực để ứng đối.
Theo kế hoạch nhịn đến khi trời hửng sáng, Tô Mục lén trở về miếu hoang một chuyến, sau đó hắn phát hiện thi thể ba người Phùng Đức Bảo đã không còn.
Hắn lại quan sát thêm nửa ngày, phát hiện cũng không có quan sai đuổi bắt hắn, đầu đường cũng không có bố cáo truy nã hắn nên trong lòng hắn cũng nhẹ nhàng thở ra.
Xem ra hắn đoán không sai, thời đại này chết ba tên ăn mày với chết ba con kiến không có gì khác biệt, quan sai sẽ không để ý quá nhiều.
Nhưng Tô Mục không chủ quan, hắn không tiếp tục về miếu hoang nữa mà đến một từ đường trong kho cá cách miếu hoang hai con phố, dùng hai văn tiền để đổi vị trí với một tên ăn mày.
Lưu dân lưu lạc đều có hôm nay không có ngày mai, căn bản không có người để ý việc số lượng người không cố định.
Vì để không khiến người khác chú ý, Tô Mục vẫn ra khỏi thành đốn củi mỗi ngày như cũ.
Chỉ là nếu so với lúc trước, thì tần suất gánh củi mỗi ngày của hắn thấp hơn rất nhiều.
Trước đó quả thật hắn có chút sốt ruột cho nên mới khiến ba người Phùng Đức Bảo chú ý.
Bây giờ, mỗi ngày kiếm lời bảy tám đồng tiền, thậm chí không bằng thu hoạch một ngày của đại đa số ăn mày.
Cứ như vậy qua mấy ngày, việc ba người Phùng Đức Bảo biến mất tựa như là một bọt nước, không gây nên chút gợn sóng nào ở khu lưu dân tụ tập, Tô Mục rốt cuộc cũng yên lòng.
Một ngày này, hắn như thường lệ ra khỏi thành, lúc cách thành ba bốn trăm dặm, hắn dừng lại nghỉ chân ở ven đường, thuận tiện lấy ra bánh bao thịt lớn từ trong ngực rồi mở to miệng bắt đầu ăn.
Mặc dù tạm thời vẫn chưa đổi hộ tịch, nhưng sau khi trong tay hắn có tiền thì hắn cũng không ngược đãi mình.
Nếu ở phương diện khác tạm thời không có cách nào giải quyết, vậy thì trước tiên cứ ăn ngon một chút.
Ít nhất cũng cam đoan rằng có thêm thịt, nhỉ?
Bất kể là đốn củi hay là luyện đao đều cần sức lực.
Mấy ngày kế tiếp, sắc mặt của Tô Mục trở nên hồng hào hơn rất nhiều, cơ thể thon gầy ban đầu cũng có thêm chút thịt, lúc luyện đao cũng có cảm giác thông thuận hơn rất nhiều.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Người đốn củi (lưu dân)]
[Điểm số: 11]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn)]
- Một tháng điểm số chỉ tăng sáu điểm.
Một bên nhai bánh bao thịt lớn, một bên Tô Mục quan sát bảng hệ thống trước mặt.
- Điểm số tăng quá chậm, năm ngày mới được một điểm, đợi tích lũy đủ một trăm điểm thì đúng là chuyện xa vời khó với, có biện pháp gì có thể làm cho điểm số tăng nhanh hơn một chút được không nhỉ?
Tô Mục suy nghĩ.
Điểm số gia tăng có quan hệ với thân phận, nếu như có thể đổi được hộ tịch, vậy hắn sẽ không còn là lưu dân, tốc độ tăng trưởng điểm số khẳng định sẽ được tăng tốc.
Tô Mục có chút ngạc nhiên quan sát thu hoạch trước mặt.
Trước đó, dưới sự bối rối, mặc dù hắn đã lục soát thi thể, nhưng lúc ấy cũng chưa kịp xem xét rốt cuộc mình mò được thứ gì.
Hiện tại, sau khi kiểm kê, trên thân của ba tên ăn mày này lại có tổng cộng bốn trăm hai mươi văn tiền!
Trong đó, chỉ riêng trên người Phùng Đức Bảo đã tìm được hai trăm năm mươi văn.
Trừ Tam Thù Tệ ra, những thứ còn lại chỉ là một ít đồ vật lung tung lộn xộn: cái bánh nướng đã bị ăn một nửa, màn thầu vừa cứng vừa thô, vải hạng nhất rách nát các loại, đều không có giá trị gì.
Trông cậy vào việc trên người ba tên ăn mày có vật tốt gì thì hiển nhiên không thực tế.
Có thể có được bốn trăm hai mươi văn tiền đã là niềm vui ngoài ý muốn, nếu lại có thêm hy vọng xa vời thì đó chính là tham lam.
- Bốn trăm hai mươi văn, tăng thêm ba trăm năm mươi văn mà ta vốn có thì hiện tại trong tay ta đã có bảy trăm bảy mươi văn tiền, đủ để đổi một cái hộ tịch dư dả.
Tô Mục cẩn thận cất tất cả Tam Thù Tệ vào trong túi vải rách, để chung một chỗ với những Tam Thù Tệ ban đầu của mình.
Cảm giác nặng trĩu trước ngực không hiểu sao lại làm cho hắn có chút an tâm.
Tiền là gan anh hùng, quả nhiên, bất kể ở nơi nào thì tiền đều là sức mạnh.
- Mặc dù đã đủ tiền, nhưng ba người Phùng Đức Bảo vừa mới bị giết chết, nếu như ta đi đổi hộ tịch ngay lập tức thì khó tránh khỏi sẽ khiến người khác chú ý.
Trải qua chuyện đêm nay, Tô Mục càng thêm cẩn thận.
Hắn biết rõ, hiện tại mặc dù đao pháp của mình đã nhập môn, nhưng trong thành Võ Lăng này vẫn là tầng dưới chót của tầng dưới chót.
Dù sao những người bên trong bang phái tùy tiện chọn đại một người cũng có thể tu luyện đao pháp đến nhập môn.
Cho dù những người chưa từng luyện võ, ví dụ như ba người Phùng Đức Bảo, nếu không phải bản thân mình đánh lén, giao thủ chính diện thì Tô Mục cũng chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ.
- Những ngày gần đây, chỉ là chặt củi nhiều hơn một chút đã bị ba người Phùng Đức Bảo theo dõi. Nếu ta đột nhiên có tiền đi đổi hộ tịch, còn chưa biết sẽ có phiền phức gì nữa.
Tô Mục suy nghĩ nói:
- Không gấp, đợi thêm một khoảng thời gian nữa, tốt nhất là chờ sau khi Phục Ba Đao Pháp của ta đạt đến tiểu thành thì lại đi đổi hộ tịch, như thế dù có biến cố gì thì ta cũng có thêm một chút lực để ứng đối.
Theo kế hoạch nhịn đến khi trời hửng sáng, Tô Mục lén trở về miếu hoang một chuyến, sau đó hắn phát hiện thi thể ba người Phùng Đức Bảo đã không còn.
Hắn lại quan sát thêm nửa ngày, phát hiện cũng không có quan sai đuổi bắt hắn, đầu đường cũng không có bố cáo truy nã hắn nên trong lòng hắn cũng nhẹ nhàng thở ra.
Xem ra hắn đoán không sai, thời đại này chết ba tên ăn mày với chết ba con kiến không có gì khác biệt, quan sai sẽ không để ý quá nhiều.
Nhưng Tô Mục không chủ quan, hắn không tiếp tục về miếu hoang nữa mà đến một từ đường trong kho cá cách miếu hoang hai con phố, dùng hai văn tiền để đổi vị trí với một tên ăn mày.
Lưu dân lưu lạc đều có hôm nay không có ngày mai, căn bản không có người để ý việc số lượng người không cố định.
Vì để không khiến người khác chú ý, Tô Mục vẫn ra khỏi thành đốn củi mỗi ngày như cũ.
Chỉ là nếu so với lúc trước, thì tần suất gánh củi mỗi ngày của hắn thấp hơn rất nhiều.
Trước đó quả thật hắn có chút sốt ruột cho nên mới khiến ba người Phùng Đức Bảo chú ý.
Bây giờ, mỗi ngày kiếm lời bảy tám đồng tiền, thậm chí không bằng thu hoạch một ngày của đại đa số ăn mày.
Cứ như vậy qua mấy ngày, việc ba người Phùng Đức Bảo biến mất tựa như là một bọt nước, không gây nên chút gợn sóng nào ở khu lưu dân tụ tập, Tô Mục rốt cuộc cũng yên lòng.
Một ngày này, hắn như thường lệ ra khỏi thành, lúc cách thành ba bốn trăm dặm, hắn dừng lại nghỉ chân ở ven đường, thuận tiện lấy ra bánh bao thịt lớn từ trong ngực rồi mở to miệng bắt đầu ăn.
Mặc dù tạm thời vẫn chưa đổi hộ tịch, nhưng sau khi trong tay hắn có tiền thì hắn cũng không ngược đãi mình.
Nếu ở phương diện khác tạm thời không có cách nào giải quyết, vậy thì trước tiên cứ ăn ngon một chút.
Ít nhất cũng cam đoan rằng có thêm thịt, nhỉ?
Bất kể là đốn củi hay là luyện đao đều cần sức lực.
Mấy ngày kế tiếp, sắc mặt của Tô Mục trở nên hồng hào hơn rất nhiều, cơ thể thon gầy ban đầu cũng có thêm chút thịt, lúc luyện đao cũng có cảm giác thông thuận hơn rất nhiều.
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Người đốn củi (lưu dân)]
[Điểm số: 11]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn)]
- Một tháng điểm số chỉ tăng sáu điểm.
Một bên nhai bánh bao thịt lớn, một bên Tô Mục quan sát bảng hệ thống trước mặt.
- Điểm số tăng quá chậm, năm ngày mới được một điểm, đợi tích lũy đủ một trăm điểm thì đúng là chuyện xa vời khó với, có biện pháp gì có thể làm cho điểm số tăng nhanh hơn một chút được không nhỉ?
Tô Mục suy nghĩ.
Điểm số gia tăng có quan hệ với thân phận, nếu như có thể đổi được hộ tịch, vậy hắn sẽ không còn là lưu dân, tốc độ tăng trưởng điểm số khẳng định sẽ được tăng tốc.
— Hết chương —