Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 8: Giết người (2)
- Cơ hội tốt!
Trong mắt Tô Mục bộc phát vẻ hung lệ.
Ba con súc sinh này vì mấy trăm văn tiền mà có thể làm ra chuyện giết người cướp của, một người cũng không thể giữ lại!
Vì không thấy rõ tử trạng của Phùng Đức Bảo nên Tô Mục không có nửa phần khẩn trương khi lần đầu giết người.
Hắn vọt thẳng lên, vung đao bổ củi ra lần nữa, động tác của hắn thật sự giống như đã luyện tập hơn trăm ngàn lần.
Từ đầu đến đuôi đao bổ củi lướt nhanh qua hạ thân của Thành Nhị Mao, cắt từ phần bụng rồi lại bổ đôi lồng ngực.
Tiếng kêu của Thành Nhị Mao chợt im bặt, dòng máu như con suối nhỏ chảy xuôi.
Tô Mục có chút thở dốc, giết liên tiếp hai người khiến thể lực của hắn cũng hơi tiêu hao quá độ.
Nhưng hiện tại còn chưa phải lúc nghỉ ngơi.
Tưởng Lương Điền dùng cả tay lẫn chân để chạy ra khỏi miếu hoang.
- Ngươi không trốn thoát!
Tô Mục hít sâu một hơi, hai ba bước vọt tới sau lưng Tưởng Lương Điền, đạp một cước vào gã.
Phốc một tiếng.
Đao bổ củi chặt cổ Tưởng Lương Điền từ phía sau.
Một đao này không phải là đao pháp gì, chỉ đơn thuần là một phát chém.
Cho dù không chém chết gã thì vết rỉ loang lổ trên đao bổ củi cũng có thể làm gã bị nhiễm uốn ván.
Nhưng hiển nhiên thể chất của Tưởng Lương Điền không cần làm phiền uốn ván ra trận, lúc Tô Mục vừa rút đao bổ củi ra, đầu của gã trực tiếp nghiêng qua một bên, cơ hồ là tách rời với thân thể, không có khả năng sống tiếp.
Trong lồng ngực Tô Mục có một luồng lệ khí chống đỡ, hắn nhanh chóng lục soát một lượt trên người Tưởng Lương Điền, mặc kệ kiếm được cái gì đều cất vào trong ngực.
Sau đó hắn trở lại trước thi thể của Phùng Đức Bảo và Thành Nhị Mao, lặp lại động tác đó thêm hai lần.
Làm xong hết thảy, hắn mới lần mò chạy ra khỏi miếu hoang.
Tô Mục tiến vào một con ngõ nhỏ, sau khi xác định bốn bề vắng vẻ, lúc này hắn mới đặt mông ngồi xuống đất, rồi lại thở hồng hộc đứng lên.
Hắn dùng sức chà xát bàn tay lên trên quần áo mấy cái nhưng cảm giác dinh dính vẫn cứ quanh quẩn không mất.
Tận đến giờ phút này cảm giác giết người mới bắt đầu ngấm, bụng hắn xuất hiện một trận dời sông lấp biển, sau khi nôn khan một trận, tâm tình khẩn trương của hắn mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Đây là lần đầu tiên hắn giết người, lại còn là một lần giết ba người.
Nhưng chỉ cần hắn qua được một cửa ải trên tâm lý kia thì dường như điều này cũng không phải là khó chấp nhận.
Tô Mục có chút ngạc nhiên vì chính mình đã vậy mà còn có thể bình tĩnh trở lại rất nhanh, ba mạng người vậy mà cũng không mang tới sự quấy nhiễu gì lớn cho hắn.
- Trong miếu hoang có nhiều người phức tạp, rất khó để nói liệu vừa rồi có người nhìn thấy ta giết ba người Phùng Đức Bảo hay không.
Sau khi bình tĩnh trở lại, Tô Mục bắt đầu muốn đứng lên:
- Mặc dù ở thế đạo bây giờ việc chết mất ba tên ăn mày cũng không phải là việc lớn gì, nhưng nếu có người báo cáo thì những tên sai dịch trong thành tuyệt đối sẽ không ngại việc bắt hung thủ giết người là ta đây để về lập công trạng.
- Không thể trở về miếu hoang, tốt nhất là ngay cả vùng đất này cũng không nên ở lại nữa.
- Đáng tiếc, tiền đổi hộ tịch còn chưa tích lũy đủ, nếu không chỉ cần đổi hộ tịch thì mình có thể đường đường chính chính tìm một chỗ đặt chân, không giống hiện tại không có hộ tịch, ngay cả tư cách thuê một căn phòng cũng không có.
Tô Mục thở dài âm thầm nói.
Bỗng nhiên hắn vỗ đầu một cái.
Sao lại quên mất chuyện này chứ?
Hắn móc ra một đống đồ vật vụn vặt lẻ tẻ từ trong ngực, đây đều là những thứ hắn vừa mới tìm được từ trên thi thể của ba người Phùng Đức Bảo.
Những đồng đạo thường xuyên giết người đều biết sau khi giết người thì nhất định phải mò xác, nói không chừng còn có thu hoạch lớn đấy.
…
- Là bị đao chém chết, không phải cách làm của yêu ma.
Trên mặt của sai dịch vừa nói chuyện thể hiện rõ ràng, nếu thế thì dễ dàng hơn rất nhiều.
Chỉ cần không phải yêu ma, chết đi mấy tên ăn mày cũng chẳng phải việc to lớn gì.
- Chậc chậc, ra tay dứt khoát, gọn gàng mà linh hoạt, người động thủ hẳn đã từng luyện đao pháp.
Một tên sai dịch khác lật từng thi thể của ba người lên, vừa chậc lưỡi vừa nói:
- Sợ là ba tên này đã đắc tội với bang phái nào đó cho nên mới bị người ta giết chết.
Bang phái báo thù, bọn họ sẽ không xen vào việc của người khác.
- Các ngươi ném thi thể đến bãi tha ma ở ngoài thành đi, nếu dẫn tới dịch bệnh ở chỗ này thì các ngươi cũng không mời đại phu nổi.
Bọn họ thuận miệng nói với những lưu dân đang vây xem kia, sau đó liền ngáp dài rời đi.
Sau khi xác định không phải yêu ma làm, các lưu dân đều nhẹ nhàng thở ra.
Còn về phần ba người Phùng Đức Bảo, không có bất kỳ người nào đồng tình với bọn họ, mà chỉ chê bọn họ đã chết còn xui xẻo.
Nhất là những thanh niên xui nhất bị phân công vác xác.
Tô Mục cũng không biết những chuyện xảy ra bên trong miếu hoang sau đó, hắn đang quan sát đồ vật trước mặt, trên khuôn mặt đều là sự vui vẻ.
Trong mắt Tô Mục bộc phát vẻ hung lệ.
Ba con súc sinh này vì mấy trăm văn tiền mà có thể làm ra chuyện giết người cướp của, một người cũng không thể giữ lại!
Vì không thấy rõ tử trạng của Phùng Đức Bảo nên Tô Mục không có nửa phần khẩn trương khi lần đầu giết người.
Hắn vọt thẳng lên, vung đao bổ củi ra lần nữa, động tác của hắn thật sự giống như đã luyện tập hơn trăm ngàn lần.
Từ đầu đến đuôi đao bổ củi lướt nhanh qua hạ thân của Thành Nhị Mao, cắt từ phần bụng rồi lại bổ đôi lồng ngực.
Tiếng kêu của Thành Nhị Mao chợt im bặt, dòng máu như con suối nhỏ chảy xuôi.
Tô Mục có chút thở dốc, giết liên tiếp hai người khiến thể lực của hắn cũng hơi tiêu hao quá độ.
Nhưng hiện tại còn chưa phải lúc nghỉ ngơi.
Tưởng Lương Điền dùng cả tay lẫn chân để chạy ra khỏi miếu hoang.
- Ngươi không trốn thoát!
Tô Mục hít sâu một hơi, hai ba bước vọt tới sau lưng Tưởng Lương Điền, đạp một cước vào gã.
Phốc một tiếng.
Đao bổ củi chặt cổ Tưởng Lương Điền từ phía sau.
Một đao này không phải là đao pháp gì, chỉ đơn thuần là một phát chém.
Cho dù không chém chết gã thì vết rỉ loang lổ trên đao bổ củi cũng có thể làm gã bị nhiễm uốn ván.
Nhưng hiển nhiên thể chất của Tưởng Lương Điền không cần làm phiền uốn ván ra trận, lúc Tô Mục vừa rút đao bổ củi ra, đầu của gã trực tiếp nghiêng qua một bên, cơ hồ là tách rời với thân thể, không có khả năng sống tiếp.
Trong lồng ngực Tô Mục có một luồng lệ khí chống đỡ, hắn nhanh chóng lục soát một lượt trên người Tưởng Lương Điền, mặc kệ kiếm được cái gì đều cất vào trong ngực.
Sau đó hắn trở lại trước thi thể của Phùng Đức Bảo và Thành Nhị Mao, lặp lại động tác đó thêm hai lần.
Làm xong hết thảy, hắn mới lần mò chạy ra khỏi miếu hoang.
Tô Mục tiến vào một con ngõ nhỏ, sau khi xác định bốn bề vắng vẻ, lúc này hắn mới đặt mông ngồi xuống đất, rồi lại thở hồng hộc đứng lên.
Hắn dùng sức chà xát bàn tay lên trên quần áo mấy cái nhưng cảm giác dinh dính vẫn cứ quanh quẩn không mất.
Tận đến giờ phút này cảm giác giết người mới bắt đầu ngấm, bụng hắn xuất hiện một trận dời sông lấp biển, sau khi nôn khan một trận, tâm tình khẩn trương của hắn mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.
Đây là lần đầu tiên hắn giết người, lại còn là một lần giết ba người.
Nhưng chỉ cần hắn qua được một cửa ải trên tâm lý kia thì dường như điều này cũng không phải là khó chấp nhận.
Tô Mục có chút ngạc nhiên vì chính mình đã vậy mà còn có thể bình tĩnh trở lại rất nhanh, ba mạng người vậy mà cũng không mang tới sự quấy nhiễu gì lớn cho hắn.
- Trong miếu hoang có nhiều người phức tạp, rất khó để nói liệu vừa rồi có người nhìn thấy ta giết ba người Phùng Đức Bảo hay không.
Sau khi bình tĩnh trở lại, Tô Mục bắt đầu muốn đứng lên:
- Mặc dù ở thế đạo bây giờ việc chết mất ba tên ăn mày cũng không phải là việc lớn gì, nhưng nếu có người báo cáo thì những tên sai dịch trong thành tuyệt đối sẽ không ngại việc bắt hung thủ giết người là ta đây để về lập công trạng.
- Không thể trở về miếu hoang, tốt nhất là ngay cả vùng đất này cũng không nên ở lại nữa.
- Đáng tiếc, tiền đổi hộ tịch còn chưa tích lũy đủ, nếu không chỉ cần đổi hộ tịch thì mình có thể đường đường chính chính tìm một chỗ đặt chân, không giống hiện tại không có hộ tịch, ngay cả tư cách thuê một căn phòng cũng không có.
Tô Mục thở dài âm thầm nói.
Bỗng nhiên hắn vỗ đầu một cái.
Sao lại quên mất chuyện này chứ?
Hắn móc ra một đống đồ vật vụn vặt lẻ tẻ từ trong ngực, đây đều là những thứ hắn vừa mới tìm được từ trên thi thể của ba người Phùng Đức Bảo.
Những đồng đạo thường xuyên giết người đều biết sau khi giết người thì nhất định phải mò xác, nói không chừng còn có thu hoạch lớn đấy.
…
- Là bị đao chém chết, không phải cách làm của yêu ma.
Trên mặt của sai dịch vừa nói chuyện thể hiện rõ ràng, nếu thế thì dễ dàng hơn rất nhiều.
Chỉ cần không phải yêu ma, chết đi mấy tên ăn mày cũng chẳng phải việc to lớn gì.
- Chậc chậc, ra tay dứt khoát, gọn gàng mà linh hoạt, người động thủ hẳn đã từng luyện đao pháp.
Một tên sai dịch khác lật từng thi thể của ba người lên, vừa chậc lưỡi vừa nói:
- Sợ là ba tên này đã đắc tội với bang phái nào đó cho nên mới bị người ta giết chết.
Bang phái báo thù, bọn họ sẽ không xen vào việc của người khác.
- Các ngươi ném thi thể đến bãi tha ma ở ngoài thành đi, nếu dẫn tới dịch bệnh ở chỗ này thì các ngươi cũng không mời đại phu nổi.
Bọn họ thuận miệng nói với những lưu dân đang vây xem kia, sau đó liền ngáp dài rời đi.
Sau khi xác định không phải yêu ma làm, các lưu dân đều nhẹ nhàng thở ra.
Còn về phần ba người Phùng Đức Bảo, không có bất kỳ người nào đồng tình với bọn họ, mà chỉ chê bọn họ đã chết còn xui xẻo.
Nhất là những thanh niên xui nhất bị phân công vác xác.
Tô Mục cũng không biết những chuyện xảy ra bên trong miếu hoang sau đó, hắn đang quan sát đồ vật trước mặt, trên khuôn mặt đều là sự vui vẻ.
— Hết chương —