Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 7: Giết người (1)
Trong miếu đổ nát.
Thân thể Tô Mục không nhúc nhích, ánh mắt di chuyển, nhìn về phía âm thanh truyền tới.
Trong bóng tối hoàn toàn mơ hồ, mắt cũng khó mà phân biệt được đồ vật.
- Là mấy tên ban ngày hay nhìn trộm ta sao?
- Bọn họ muốn làm gì?
Trong đầu Tô Mục hiện lên đủ loại suy nghĩ, thông qua tiếng vang truyền đến trong bóng tối, hắn đã khóa chặt và biết đại khái người tạo ra âm thanh là ai.
Sau một khắc.
Thân hình Tô Mục cúi sát mặt đất, yên lặng không tiếng động vòng ra đằng sau.
Từ khi đao pháp nhập môn, tố chất thân thể của hắn cũng được cải thiện tới một trình độ nhất định.
Không dám nhận là thân thể khoẻ mạnh, nhưng cũng xem như thân hình linh hoạt.
- Tiểu tử này cũng đã ngủ say, chuẩn bị động thủ!
Gió đêm ngoài phòng thổi tới một âm thanh thật thấp.
Nghe âm thanh, Tô Mục nhận ra người nói chuyện chính là một kẻ tên Phùng Đức Bảo, ngày bình thường sống bằng cách ăn xin, thường xuyên ăn hiếp những lưu dân trong miếu hoang.
- Lão đại, trên thân tiểu tử này thật có nhiều tiền như vậy sao?
Trong bóng tối lại truyền tới một âm thanh khác bị ép xuống thật thấp:
- Lỡ như không có, chúng ta lại mạo hiểm giết chết hắn chẳng phải là có chút không đáng?
- Ta tìm Sài Bang nghe ngóng, mỗi ngày tiểu tử này ít nhất có thể kiếm lời mười lăm văn từ Sài Bang, căn cứ vào quan sát của ta, trên cơ bản mỗi ngày hắn chẳng dùng bao nhiêu tiền, những ngày này, ít nhiều gì hắn cũng đã kiếm được ba bốn trăm văn, còn nhiều hơn so với một tháng ăn xin của chúng ta!
Phùng Đức Bảo nói:
- Giết chết hắn, tháng này của chúng ta liền sống dễ dàng, dù sao chỉ chết một lưu dân, sẽ không có quan sai nào để ý.
- Thêm nữa đến lúc đó cứ ném thi thể của hắn ra ngoài thành, ai sẽ quản hắn chết như thế nào cơ chứ.
Âm thanh thứ ba vang lên.
Tô Mục nghe được rõ ràng, hai âm thanh khác là hai tên ăn mày vẫn luôn trộn lẫn cùng một chỗ với Phùng Đức Bảo, phân biệt gọi là Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền.
Cuộc đối thoại của ba người làm cho Tô Mục phải mở to hai mắt nhìn.
Đã biết thế đạo này tàn khốc nhưng hắn cũng không nghĩ tới lại có người chỉ vì ba trăm văn tiền mà giết người đoạt của!
Đơn giản chính là súc sinh!
Hắn tức giận đến mức toàn thân phát run, nhưng hắn cũng biết hiện tại mình nhất định phải tỉnh táo.
Phục Ba Đao Pháp chỉ vừa mới nhập môn, nếu lấy một địch ba thì hắn cũng không nắm chắc thắng.
Nắm chặt đao bổ củi trong tay, mũi chân Tô Mục chạm đất, lặng lẽ không tiếng động tiếp tục lui về phía sau, lui mãi đến góc tường rồi mới chạy qua một bên vòng ra phía sau đi về phía ba người Phùng Đức Bảo.
Bóng đêm thâm thúy, đưa tay không thấy năm ngón, xa xa nhìn lại chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ.
Ba người Phùng Đức Bảo cho rằng Tô Mục còn đang ở trong đống cỏ tranh, bọn họ đồng thời đứng dậy, lặng lẽ sờ lên.
Bọn họ hồn nhiên không phát hiện bên tường có một thân ảnh cơ hồ đã co thành một đoàn, đang lặng lẽ di chuyển bước chân.
Miếu hoang vốn cũng không lớn bao nhiêu, ba người rất nhanh liền mò đến chỗ Tô Mục ngủ.
Liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ba người đều toát ra vẻ hung lệ.
- Động thủ!
Phùng Đức Bảo thấp giọng nói.
Ba người cơ hồ đồng thời nhào về phía đống cỏ tranh.
Bùm!
Ba người nhào hụt, tất cả đều ngã vào trong đống cỏ tranh, va chạm thành một đống.
Không có ai?!
Trước khi trời tối tiểu tử Tô Mục kia rõ ràng đã ngủ ở chỗ này, sao giờ lại không thấy đâu?
Ba người Phùng Đức Bảo có chút bối rối bò dậy.
- Chính là lúc này!
Tô Mục nắm chặt đao bổ củi, dùng một chiêu Tiềm Ba Đột Tập, thân thể đột nhiên vọt lên, đao bổ củi được vung ra.
Trong bóng tối, Tô Mục cũng không thấy rõ ba người nên chỉ có thể dựa vào ấn tượng, nhắm ngay vào Phùng Đức Bảo cao nhất để ra tay.
Một chiêu này, hắn dùng hết khí lực bình sinh, không dám giữ lại chút nào.
Xoẹt…
Âm thanh xé vải vang lên.
Thân thể Tô Mục thuận thế không ngừng nhào về phía trước lăn xuống, chìm vào trong bóng tối lần nữa.
- Ai?!
Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền chỉ cảm thấy có một bóng đen hiện lên, sợ tới mức nghẹn ngào kêu to.
Bọn họ theo bản năng quay đầu nhìn về phía người tâm phúc trong lòng.
Lại phát hiện thân ảnh của Phùng Đức Bảo đứng bất động.
- Lão…
Thành Nhị Mao vừa đẩy vai Phùng Đức Bảo một cái.
Ngay lập tức, bên cổ Phùng Đức Bảo xuất hiện một vệt thương sâu, máu trào ra ồ ạt đến mức Thành Nhị Mao không kịp phản ứng. Dòng máu bắn lên mặt hắn, khiến tiếng “Đại” định thốt ra bị nghẹn lại trong cổ.
Trong ngôi miếu đổ nát, nhiều tiếng hốt hoảng bật lên, vang dội giữa những mảng tường mục nát.
Những hộ gia đình khác đều bị tiếng kêu hoảng sợ của Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền đánh thức.
Bọn họ đều là những người sống sót sau cuộc tàn sát của yêu ma không lâu trước đây, vốn đã là chim sợ cành cong, bây giờ còn tưởng lại bộc phát tai họa yêu ma, rối rít đứng lên, không quan tâm chạy ra ngoài.
Thân thể Tô Mục không nhúc nhích, ánh mắt di chuyển, nhìn về phía âm thanh truyền tới.
Trong bóng tối hoàn toàn mơ hồ, mắt cũng khó mà phân biệt được đồ vật.
- Là mấy tên ban ngày hay nhìn trộm ta sao?
- Bọn họ muốn làm gì?
Trong đầu Tô Mục hiện lên đủ loại suy nghĩ, thông qua tiếng vang truyền đến trong bóng tối, hắn đã khóa chặt và biết đại khái người tạo ra âm thanh là ai.
Sau một khắc.
Thân hình Tô Mục cúi sát mặt đất, yên lặng không tiếng động vòng ra đằng sau.
Từ khi đao pháp nhập môn, tố chất thân thể của hắn cũng được cải thiện tới một trình độ nhất định.
Không dám nhận là thân thể khoẻ mạnh, nhưng cũng xem như thân hình linh hoạt.
- Tiểu tử này cũng đã ngủ say, chuẩn bị động thủ!
Gió đêm ngoài phòng thổi tới một âm thanh thật thấp.
Nghe âm thanh, Tô Mục nhận ra người nói chuyện chính là một kẻ tên Phùng Đức Bảo, ngày bình thường sống bằng cách ăn xin, thường xuyên ăn hiếp những lưu dân trong miếu hoang.
- Lão đại, trên thân tiểu tử này thật có nhiều tiền như vậy sao?
Trong bóng tối lại truyền tới một âm thanh khác bị ép xuống thật thấp:
- Lỡ như không có, chúng ta lại mạo hiểm giết chết hắn chẳng phải là có chút không đáng?
- Ta tìm Sài Bang nghe ngóng, mỗi ngày tiểu tử này ít nhất có thể kiếm lời mười lăm văn từ Sài Bang, căn cứ vào quan sát của ta, trên cơ bản mỗi ngày hắn chẳng dùng bao nhiêu tiền, những ngày này, ít nhiều gì hắn cũng đã kiếm được ba bốn trăm văn, còn nhiều hơn so với một tháng ăn xin của chúng ta!
Phùng Đức Bảo nói:
- Giết chết hắn, tháng này của chúng ta liền sống dễ dàng, dù sao chỉ chết một lưu dân, sẽ không có quan sai nào để ý.
- Thêm nữa đến lúc đó cứ ném thi thể của hắn ra ngoài thành, ai sẽ quản hắn chết như thế nào cơ chứ.
Âm thanh thứ ba vang lên.
Tô Mục nghe được rõ ràng, hai âm thanh khác là hai tên ăn mày vẫn luôn trộn lẫn cùng một chỗ với Phùng Đức Bảo, phân biệt gọi là Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền.
Cuộc đối thoại của ba người làm cho Tô Mục phải mở to hai mắt nhìn.
Đã biết thế đạo này tàn khốc nhưng hắn cũng không nghĩ tới lại có người chỉ vì ba trăm văn tiền mà giết người đoạt của!
Đơn giản chính là súc sinh!
Hắn tức giận đến mức toàn thân phát run, nhưng hắn cũng biết hiện tại mình nhất định phải tỉnh táo.
Phục Ba Đao Pháp chỉ vừa mới nhập môn, nếu lấy một địch ba thì hắn cũng không nắm chắc thắng.
Nắm chặt đao bổ củi trong tay, mũi chân Tô Mục chạm đất, lặng lẽ không tiếng động tiếp tục lui về phía sau, lui mãi đến góc tường rồi mới chạy qua một bên vòng ra phía sau đi về phía ba người Phùng Đức Bảo.
Bóng đêm thâm thúy, đưa tay không thấy năm ngón, xa xa nhìn lại chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ.
Ba người Phùng Đức Bảo cho rằng Tô Mục còn đang ở trong đống cỏ tranh, bọn họ đồng thời đứng dậy, lặng lẽ sờ lên.
Bọn họ hồn nhiên không phát hiện bên tường có một thân ảnh cơ hồ đã co thành một đoàn, đang lặng lẽ di chuyển bước chân.
Miếu hoang vốn cũng không lớn bao nhiêu, ba người rất nhanh liền mò đến chỗ Tô Mục ngủ.
Liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ba người đều toát ra vẻ hung lệ.
- Động thủ!
Phùng Đức Bảo thấp giọng nói.
Ba người cơ hồ đồng thời nhào về phía đống cỏ tranh.
Bùm!
Ba người nhào hụt, tất cả đều ngã vào trong đống cỏ tranh, va chạm thành một đống.
Không có ai?!
Trước khi trời tối tiểu tử Tô Mục kia rõ ràng đã ngủ ở chỗ này, sao giờ lại không thấy đâu?
Ba người Phùng Đức Bảo có chút bối rối bò dậy.
- Chính là lúc này!
Tô Mục nắm chặt đao bổ củi, dùng một chiêu Tiềm Ba Đột Tập, thân thể đột nhiên vọt lên, đao bổ củi được vung ra.
Trong bóng tối, Tô Mục cũng không thấy rõ ba người nên chỉ có thể dựa vào ấn tượng, nhắm ngay vào Phùng Đức Bảo cao nhất để ra tay.
Một chiêu này, hắn dùng hết khí lực bình sinh, không dám giữ lại chút nào.
Xoẹt…
Âm thanh xé vải vang lên.
Thân thể Tô Mục thuận thế không ngừng nhào về phía trước lăn xuống, chìm vào trong bóng tối lần nữa.
- Ai?!
Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền chỉ cảm thấy có một bóng đen hiện lên, sợ tới mức nghẹn ngào kêu to.
Bọn họ theo bản năng quay đầu nhìn về phía người tâm phúc trong lòng.
Lại phát hiện thân ảnh của Phùng Đức Bảo đứng bất động.
- Lão…
Thành Nhị Mao vừa đẩy vai Phùng Đức Bảo một cái.
Ngay lập tức, bên cổ Phùng Đức Bảo xuất hiện một vệt thương sâu, máu trào ra ồ ạt đến mức Thành Nhị Mao không kịp phản ứng. Dòng máu bắn lên mặt hắn, khiến tiếng “Đại” định thốt ra bị nghẹn lại trong cổ.
Trong ngôi miếu đổ nát, nhiều tiếng hốt hoảng bật lên, vang dội giữa những mảng tường mục nát.
Những hộ gia đình khác đều bị tiếng kêu hoảng sợ của Thành Nhị Mao và Tưởng Lương Điền đánh thức.
Bọn họ đều là những người sống sót sau cuộc tàn sát của yêu ma không lâu trước đây, vốn đã là chim sợ cành cong, bây giờ còn tưởng lại bộc phát tai họa yêu ma, rối rít đứng lên, không quan tâm chạy ra ngoài.
— Hết chương —