Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 6: Đao pháp nhập môn (2)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 6: Đao pháp nhập môn (2)

Vương triều Đại Huyền thượng võ, võ giả có cơ chế lên chức rất hoàn thiện, chỉ cần có thực lực, không lo không bò lên nổi.

- Hộ tịch, đầu tiên cần phải có hộ tịch.

Tô Mục trở về với hiện thực, trước mắt đây mới là chuyện đầu tiên cần giải quyết.

Nếu không thể cải biến thân phận lưu dân thì chỉ tính riêng đao pháp tiểu thành cũng phải cần gần hai năm, thế không phải tới đại thành còn cần hơn mười năm?

Còn về phần luyện được Phục Ba Đao Thế lại là chuyện của ngày tháng năm nào?

Khi đó coi như cái gì cũng trễ hết cả rồi, cho dù luyện được đao thế cũng không có tiền đồ gì.

- Vấn đề hộ tịch giải quyết không khó, chỉ cần năm trăm văn Tam Thù Tệ là được.

Tô Mục nói thầm.

Tam Thù Tệ là đồng tiền do vương triều Đại Huyền chế tạo, nó được gọi tên như thế vì ở trên có chữ “Tam Thù”.

- Trước đó xem bệnh mua thuốc đã tiêu hết tám mươi văn, trong tay ta chỉ còn lại bảy mươi văn tiền, nhưng không quan hệ, hiện tại đao pháp của ta đã nhập môn, chuyện khác thì khó mà nói, nhưng riêng hiệu suất đốn củi hẳn có thể tăng lên không ít.

Đao pháp của hắn chỉ mới nhập môn, vẫn là tầng dưới chót ở thành Võ Lăng, muốn dùng đao pháp kiếm tiền không quá thực tế.

Đã làm người đốn củi lâu như vậy, hắn cũng không thèm để ý làm thêm hai tháng nữa.

Trước kia là bất đắc dĩ bị buộc phải làm, chỉ có thể đau khổ sống qua ngày, hoàn toàn không nhìn thấy hi vọng, hiện tại không giống với lúc trước, hắn đã có mục tiêu rõ rệt, dù là tạm thời trong khoảng thời gian này không có biến hóa nhưng cảm nhận của hắn cũng đã hoàn toàn khác biệt.

Thời gian trôi qua cực nhanh.



Liên tiếp mấy ngày, mỗi ngày vào lúc cửa thành vừa mở thì Tô Mục đã lập tức đi ra khỏi thành đốn củi.

Mãi cho đến khi mặt trời lặn cửa thành cũng sắp đóng thì hắn mới có thể kết thúc một ngày lao động.

Hiệu quả chém người của Phục Ba Đao Pháp tạm thời còn chưa thể nhìn thấy, nhưng hiệu quả đốn củi lại tăng nhanh chóng.

Nguyên bản nếu Tô Mục muốn chặt một gánh củi thì cần hơn một canh giờ, lại còn mệt hết sức.

Hiện tại, nhờ có Phục Ba Đao Pháp, cho dù cành khô lớn bằng cánh tay cũng có thể dùng một đao chặt đứt.

Một gánh củi, chỉ cần thời gian bằng một bữa cơm.

Vốn dĩ một ngày cõng ba chuyến củi, kiếm lời bảy, tám văn tiền.

Hiện tại, ít nhất một ngày hắn có thể cõng sáu chuyến cũi, tối thiểu có thể kiếm lời mười lăm văn tiền!

Cứ theo tốc độ này, nhiều nhất lại thêm hai tháng là hắn có thể tích đủ tiền đổi hộ tịch thành Võ Lăng.

Sau khi làm xong công việc một ngày, trở lại ngôi miếu đổ nát, Tô Mục lại trốn đến địa phương không người sau miếu hoang để luyện đao một canh giờ.

Đùng!

Kéo căng chân, hóp bụng, quay người, vung đao…

Luyện thành một luồng lực lượng từ cột sống tới tay, âm thanh đao bổ củi xé gió tựa như là pháp nổ vang.

- Như này nếu đặt ở kiếp trước thì ta cũng có thể được xem là một cao thủ võ lâm rồi.



Tô Mục âm thầm gật đầu, hết sức hài lòng đối với sự tiến bộ của mình.

Cuộc sống trôi ngày qua ngày.

Mỗi ngày của Tô Mục đều là đốn củi, luyện đao, kiếm tiền.

Thấm thoát hơn nửa tháng đã qua, hắn đã có ba trăm năm mươi văn.

Sau khi cẩn thận đếm lại từng văn tiền, hắn dùng một chiếc túi vải rách sắp xếp gọn những văn tiền vào rồi cất vô trong ngực.

Đây là toàn bộ tài sản của hắn nên tất nhiên lúc nào cũng phải mang theo bên người mới an tâm, thậm chí bình thường vào lúc kiếm tiền hắn cũng sẽ cố tránh những tên ăn mày lưu dân trong miếu hoang.

Mặc dù hắn đã rất cẩn thận, nhưng mỗi ngày lúc hắn lấy tiền từ Sài Bang căn bản là không cách nào tránh khỏi người khác.

Tiền tài động lòng người, mấy ngày gần đây mấy người kia đều giấu đầu lòi đuôi dời ánh mắt đi, không dám đối mặt với hắn.

Ở trong miếu hoang có mười tên lưu dân ăn mày, vàng thau lẫn lộn, làm cái gì cũng có, mặc dù Tô Mục luôn không lui tới với bọn họ, nhưng hắn cũng biết mấy tên quỷ nhìn trộm hắn không phải thứ gì tốt đẹp.

- Sống ở loại địa phương này căn bản không có bất kỳ sự riêng tư hay an toàn gì đáng nói, nhất định phải mau chóng đổi được hộ tịch, đến chỗ ở của “người bình thường” mới được.

Tô Mục mặt không đổi sắc thu hồi ánh mắt, đặt dao bổ củi ở dưới thân, lặng lẽ đề cao cảnh giác.

Bóng đêm dần dần sâu hơn.

Đêm nay không trăng, cả con đường đều không có chút lửa đèn nào, trong miếu đổ nát thì càng là một màu đen kịt.

Trong bóng tối, một trận tiếng vang xột xoạt truyền vào trong tai Tô Mục.

Hắn bỗng mở mắt, đôi mắt sáng đến mức doạ người.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục