Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 18: Cơ hội hay là bẫy rập (2)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 18: Cơ hội hay là bẫy rập (2)

- Ai cũng có thể báo danh sao?

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Tô Mục vẫn mở miệng hỏi.

Theo hắn biết, đối với người bình thường thì sai dịch cũng được xem là một vị trí tốt, thường thì đều là con thừa kế từ cha.

Mặc dù đôi khi cũng sẽ nhận người mới, nhưng về cơ bản đều có quan hệ với các cá nhân.

- Đúng vậy.

Lưu Phong nói:

- Lần này Nam Thành Ti muốn tuyển đến năm mươi người, Mục ca, chúng ta cùng đi báo danh đi. Ngươi là một tay săn thú cừ khôi, nhất định có thể thông qua cuộc tuyển chọn.

Trên mặt Tô Mục lộ ra vẻ suy tư.

Trên lý luận, nếu lên làm sai dịch thì sau này còn có thể tấn thăng lên làm Bộ Khoái, Bộ Khoái có thể tấn thăng lên làm Bộ Đầu, nếu Bộ Đầu có đủ thực lực thì có thể tấn thăng lên Thành Uý.

Thành Uý đã là quan thất phẩm đường đường chính chính.

Đương nhiên, lý luận vẫn chỉ là lý luận, trong trăm sai dịch chỉ có một người trở thành Bộ Khoái, ngàn dặm mới có thể chọn được một Bộ Khoái có thể trở thành Bộ Đầu.

Còn về phần từ Bộ Đầu biến thành Thành Uý thì đó là vạn dặm mới tìm được một người.

Đại bộ phận sai dịch cả đời đều chỉ làm sai dịch mà thôi.

Trong đầu Tô Mục hiện lên những ý niệm này nên không tránh khỏi có chút động tâm.

Không thể nói trước tình hình sau này, nhưng nếu có thể lên làm sai dịch thì thân phận của hắn cũng không còn là bạch thân mà là nha lại!

Có biên chế, biên chế!

Đến lúc đó khẳng định tốc độ gia tăng điểm số sẽ tiếp tục tăng lên.

- Bên trên bố cáo còn có nói là chỉ cần có thể trúng tuyển thì sẽ có cơ hội luyện võ!



Mặt mũi Lưu Phong tràn đầy hưng phấn nói.

Mặc dù gia cảnh của y coi như không tệ, nhưng cũng không đủ để nuôi y luyện võ. Võ quán bên trong thành Võ Lăng nếu mỗi tháng không nộp mười lượng bạc thì căn bản đừng nghĩ đến chuyện học được bản lĩnh thật sự.

Lưu Phong vừa nói ra lời này thì cõi lòng xao động ban đầu của Tô Mục đã bình tĩnh lại.

Hắn luôn tin tưởng nguyên tắc: miếng bánh rớt xuống từ trên trời không phải là chuyện tốt!

Hắn đã trà trộn mấy tháng ở thành Võ Lăng nên cũng không phải chưa từng tiếp xúc với sai dịch.

Những tên sai dịch làm việc mấy đời ở Nam Thành Ti phần lớn chưa từng được luyện võ.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì mà một đám tay mơ mới được tuyển lại có cơ hội được luyện võ?

Nam Thành Ti lấy đâu ra khoản tiền tài lớn đến thế để nuôi cho năm mươi tên sai dịch luyện võ?

Nếu thật sự có loại chuyện tốt này thì dựa vào cái gì mà lại rơi xuống đầu bọn hắn?

Những vấn đề liên tiếp xuất hiện trong lòng Tô Mục.

Sự việc có điều khác thường thì ắt có mờ ám!

- Mục ca.

Lưu Phong kéo Tô Mục đang có chút mất tập trung:

- Ngươi thấy thế nào?

- Lưu Phong, ta cảm thấy lần chiêu mộ sai dịch này của Nam Thành Ti chỉ sợ đã sớm chọn được người rồi.

- Không có khả năng! Bố cáo đều mới được dán thôi.

Lưu Phong nói chắc chắn:



- Mà ta còn tận mắt thấy lão nhị nhà Chu Đồ Hộ trúng tuyển, nhà bọn họ cũng chả mạnh hơn so với nhà ta bao nhiêu thì làm sao có thể quen biết nhân vật lớn gì.

Tô Mục chỉ lắc đầu.

- Mục ca, ngươi thật sự không đi sao?

Lưu Phong hỏi.

- Quên đi, ta cảm thấy cuộc sống hiện tại không tồi.

Tô Mục nói, mặc dù hắn rất muốn lập tức tăng thân phận lên, nhưng đối với chuyện không đoán được thì hắn vẫn muốn quan sát thêm một khoảng thời gian.

Coi như bỏ qua cơ hội lần này thì đợi đến khi đao pháp của hắn đại thành chắc chắn vẫn sẽ có cơ hội.

- Vậy được rồi.

Lưu Phong thở dài nói:

- Lúc đầu ta còn định nói nếu như ngươi đi báo danh với ta, đến lúc đó chúng ta cùng trở thành sai dịch Nam Thành Ti thì ta liền nói với đường muội gả cho ngươi làm vợ cơ đấy.

- Đường muội Lưu Hồng Ngọc của ta chắc ngươi cũng đã gặp, dáng người không tệ đúng không? Dáng người vừa tốt, lúc nhị thúc nhị thẩm sau khi qua đời còn để lại cho nàng một căn nhà hai mặt tiền, nếu các ngươi có thể thành thân với nhau thì ngươi còn cần thuê nhà để ở sao?

Lưu Phong vỗ vai Tô Mục nói:

- Ngươi thật sự không suy nghĩ thêm chút nữa sao? Chỉ cần lên làm sai dịch Nam Thành Ti thì ngươi liền có thể ôm mỹ nhân về nhà.

- Đa tạ ý tốt của ngươi, nhưng mà ta cảm thấy năng lực của ta có hạn, hiện tại thật sự không thể làm sai dịch Nam Thành Ti.

Tô Mục kiên định từ chối nói.

- Vậy thôi được, ngươi không đi thì ta đi, đợi đến khi ta thành sai dịch Nam Thành Ti, luyện ra được võ nghệ thật tốt thì ngươi cũng đừng hối hận.

Lưu Phong nói, sau đó y ưỡn ngực hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bước đi.

Tô Mục lắc đầu, đóng cửa thật kỹ một lần nữa, hắn không quản được người khác, hắn chỉ có thể quản chính mình cho tốt.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục