Đại Huyền Đệ Nhất Hầu/ Chương 19: Dù làm thợ săn, ta cũng phải làm tốt nhất (1)
Mục lục
16.5px
Đại Huyền Đệ Nhất Hầu

Chương 19: Dù làm thợ săn, ta cũng phải làm tốt nhất (1)

Ngọn lửa nhỏ chập chờn như hạt đậu, tỏa ánh sáng lay lắt.

Trong gian phòng có phần âm u, cả Lưu gia đang quây quần bên mâm cơm.

So với nhà khác, bữa tối của Lưu gia có thể xem là khá phong phú, có cả thịt lẫn rau.

Dẫu rằng đều là thức ăn thừa do phụ thân Lưu Phong mang về từ tửu lâu, song đối với kẻ bần hàn, hà tất phải câu nệ tiểu tiết?

- Tô Mục tính tình trầm ổn, vốn dĩ ta nghĩ để nó cùng con đi làm sai dịch, hai bên tương trợ lẫn nhau, chẳng ngờ lại quá mức bảo thủ, ngay cả cơ hội tốt như thế cũng không biết nắm bắt.

Lưu Hải than nhẹ một tiếng, nói tiếp:

- Nó đã không muốn nhập chức, vậy cũng đành thôi.

- Đáng tiếc thay! Hài tử kia diện mạo khôi ngô, lại thêm siêng năng, nếu có thể làm sai dịch, ắt cũng xứng đôi với Hồng Ngọc nhà ta.

Mẫu thân Lưu Phong thở dài, giọng nói có phần tiếc nuối.

Trên bàn còn có một thiếu nữ độ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo đoan chính, trong khí chất lại mang theo vài phần anh khí.

- Đáng tiếc, Nam Thành Ti không thu nữ sai dịch, nếu không ta cũng muốn thử một lần!

Lưu Hồng Ngọc dõng dạc cất lời:

- Thân là bậc nam nhi chí ở bốn phương, ngay cả dũng khí thử sức cũng chẳng có, như vậy sao có thể xem là nhân tuyển tốt?

Nàng vốn biết chữ, lại có tư sắc hơn người, dẫu chẳng gả vào danh môn quyền quý thì ít nhất cũng phải lấy bậc tài tuấn có tiền đồ xán lạn.

Còn Tô Mục, dù sở hữu dung mạo bất phàm, song lại cam chịu tầm thường, ngay cả khi cơ hội bày ra trước mắt cũng không dám tranh thủ, loại nam nhân này, miễn bàn đi thôi…

Phu phụ Lưu Hải chỉ khẽ lắc đầu, nói:

- Đừng nhắc đến ngoại nhân nữa, ăn cơm thôi.



- Đợi ngày nào Phong nhi trở thành sai dịch ở Nam Thành Ti, ắt sẽ lưu tâm giúp muội muội tìm kiếm mối lương duyên thích hợp, không thể để Hồng Ngọc chịu ủy khuất.

Lưu Hải trầm giọng nói.



Vù!

Một thanh củi đao bay qua khoảng cách hơn ba trượng, chuẩn xác bổ trúng một con thỏ rừng đang chạy trốn.

Lưỡi đao sắc bén lập tức chém toạc đầu con thỏ, máu bắn tung tóe.

Thỏ rừng theo quán tính chạy thêm mấy bước, rồi mới ngã lăn ra đất, tắt thở tại chỗ.

Mãi đến lúc này, Tô Mục mới thu hồi tư thế ném đao.

Thực tế mà nói, săn bắn vẫn là thích hợp nhất với cung tiễn.

Song hắn không có cung, cũng chẳng có tiễn, lại càng chẳng am hiểu tiễn thuật.

Vậy nên, hắn liền dày công nghiên cứu phương pháp ném củi đao này.

Có lẽ do bản thân vốn có căn cơ đao pháp, lại thêm hơn nửa tháng rèn luyện, cuối cùng cũng luyện được bản lĩnh ném đao bách phát bách trúng trong vòng mười trượng.

Dẫu vậy, thủ đoạn này cũng chỉ dùng để săn thỏ rừng, gặp phải dã thú lớn hơn, e rằng chẳng thể làm gì.

- Hôm nay vận khí không tệ.

Tô Mục cởi chiếc túi vải sau lưng xuống, đem xác thỏ bỏ vào trong.

Cộng thêm con thỏ này, hôm nay hắn đã săn được năm con.

- Bán hết chỗ này, chắc đủ bạc mua một cây cung bằng gỗ dâu tằm loại thường.



Hắn âm thầm tính toán.

Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn dốc sức nghiên cứu công năng của bảng trạng thái, sau cùng lại có một phát hiện bất ngờ.

Hóa ra tốc độ tích lũy điểm số của một nghề nghiệp không phải cố định bất biến.

Nói đơn giản, thân phận hiện tại của hắn là bạch thân, nghề nghiệp thợ săn, ban đầu hắn cho rằng điểm số mỗi ngày chỉ tăng thêm một điểm.

Lúc khởi đầu quả thực là như vậy.

Thế nhưng sau khi kỹ nghệ săn bắn của hắn dần trở nên thuần thục, mặc dù trên bảng trạng thái chưa xuất hiện võ nghệ mới, nhưng hắn phát hiện, số điểm vốn dĩ một ngày chỉ tăng một, nay đã biến thành hai ngày tăng ba!

Thân phận của hắn không đổi, nghề nghiệp cũng không đổi, song tốc độ tích điểm lại gia tăng.

Sau khi cân nhắc đủ đường, Tô Mục rốt cuộc đưa ra một kết luận...

Cùng là thợ săn, tất có kẻ giỏi, kẻ dở!

Hắn làm một nghề càng tốt, tốc độ tích lũy điểm số càng nhanh!

Nhận thức được điều này, hắn lập tức hạ quyết tâm...

Dẫu chỉ là một thợ săn, cũng phải làm người giỏi nhất!

Hơn một canh giờ sau, Tô Mục rời khỏi thương hành với vẻ mặt đầy tiếc nuối, trên tay cầm một cây cung cứng làm từ gỗ dâu tằm.

Một cây cung cứng như vậy, lại tiêu tốn của hắn tận sáu lượng bạc!

May mắn là, thương hành có tặng kèm mười mũi tên lông vũ, phần nào giúp hắn cảm thấy bớt đau lòng.

Nếu lại phải bỏ bạc ra mua thêm tên, e rằng chẳng khác gì có kẻ đang róc thịt trên người hắn vậy!

- Có được cung tiễn trong tay, ắt có thể đột phá thêm một tầng trên con đường thợ săn này.

Trong lòng Tô Mục tràn đầy tự tin.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục