Đại Huyền Đệ Nhất Hầu
Chương 20: Dù làm thợ săn, ta cũng phải làm tốt nhất (2)
Vừa về đến nhà, hắn liền nóng lòng bắt tay vào luyện tập tiễn thuật.
Vút!
Lên dây, giương cung, bắn tên.
Tiếng mũi tên xé gió vang lên, tiếp đó là một âm thanh trầm đục, mũi tên ghim thẳng vào cánh cửa gỗ của phòng chứa củi, đuôi tên còn hơi rung động.
- Hừm.
Sắc mặt Tô Mục thản nhiên.
- Động tác thật oai phong, có điều độ chuẩn xác vẫn cần rèn luyện thêm, nhưng cũng không thành vấn đề.
Hắn âm thầm suy nghĩ.
Mục tiêu ban đầu hắn nhắm đến là cây hoè cách đó năm bước.
Còn cánh cửa phòng chứa củi, lại nằm lệch về bên trái cây hoè chừng hai bước.
Cứ thế, tiếng dây cung rung động cùng âm thanh mũi tên cắm vào gỗ liên tục vang vọng trong tiểu viện đổ nát.
Cả một đêm hắn không ngừng giương cung, bắn tên.
Về sau hai cánh tay của hắn đã mỏi nhừ, mỗi lần kéo cung đều run rẩy.
Mũi tên cũng dần bắn chệch hướng.
Hắn buộc phải thừa nhận một sự thật...
Tư chất bắn cung của hắn chỉ thuộc hạng bình thường!
- Chăm chỉ sẽ bù đắp được khiếm khuyết, dù ta chỉ có thiên phú bậc trung, nhưng nếu kiên trì khổ luyện thì ắt có thể trở thành thợ săn xuất chúng nhất!
Hắn thầm nhủ trong lòng.
Có phần mệt mỏi, hắn ngả người xuống giường, theo thói quen mở bảng trạng thái ra xem xét.
Đây là việc hắn luôn làm trước khi chìm vào giấc ngủ.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Tô Mục bỗng ngồi bật dậy, nét mặt tràn đầy kinh hỉ!
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Thợ săn (bạch thân)]
[Điểm số: 57]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn), Tiễn thuật (chưa nhập môn/+)]
Trên bảng trạng thái vậy mà lại xuất hiện thêm mấy chữ nhỏ!
Tiễn thuật!
Chẳng ngờ chỉ tập bắn linh tinh một đêm mà bảng trạng thái lại trực tiếp công nhận đó là một loại võ nghệ!
- Dục tốc bất đạt, muốn trở thành thợ săn giỏi nhất thì sao có thể thiếu đi một tay tiễn thuật bách phát bách trúng?
Tô Mục thầm nghĩ, trong lòng chợt dâng lên sự quyết đoán, hắn không chút do dự nhấn vào dấu “+” bên cạnh “Tiễn thuật“.
Ông!
Mười điểm lập tức bị tiêu hao.
Ngay khoảnh khắc đó, vô số hình ảnh đồng loạt tràn vào trong đầu hắn.
Trong những hình ảnh ấy, hắn tay nắm trường cung, liên tục giương cung bắn tên.
Mặc kệ đông rét buốt hay hạ nắng như thiêu đều kiên trì khổ luyện.
Không biết đã bắn đi bao nhiêu nghìn, bao nhiêu vạn mũi tên. Nếu tính ra bạc, e rằng cũng là con số thiên văn.
Mỗi một khoảnh khắc, mỗi một động tác đều vô cùng chân thật như thể chính hắn đã tự mình trải qua!
Chỉ là tất cả những tháng năm khổ luyện đó, giờ đây lại được ép vào trong tâm trí hắn chỉ trong nháy mắt, giúp hắn đi được quãng đường mà người khác phải mất mấy tháng, thậm chí mấy năm mới có thể đạt tới.
Tiễn thuật nhập môn!
Tô Mục ngồi trên giường, thuận tay nhấc cây cung cứng bằng gỗ dâu tằm, khẽ vươn tay nhặt một mũi tên lông vũ.
Vút!
Động tác của hắn lưu loát như lão thủ bách luyện, ngay khoảnh khắc dây cung rung lên, mũi tên đã ghim thẳng vào tấm cửa gỗ.
Tiễn thuật nhập môn... trong vòng hai mươi bước, tên không lạc mục tiêu!
Hắn kiềm chế sự vui mừng, thử bắn thêm vài mũi tên.
Quả nhiên, độ chuẩn xác tăng vọt.
Trong gian phòng này, có thể nói hắn đã đạt đến cảnh giới chỉ đâu bắn đó, bách phát bách trúng!
Chỉ riêng trình độ này, trong đám thợ săn của thành Võ Lăng cũng có thể xếp vào hàng đầu.
- Tại thành Võ Lăng, người có tiễn thuật hơn ta e rằng chẳng bao nhiêu. Giờ đây, dù ta chưa chắc đã là thợ săn giỏi nhất, nhưng chí ít cũng thuộc hàng đầu.
Tô Mục thầm nghĩ, ánh mắt lộ vẻ mong đợi.
- Không biết từ giờ mỗi ngày có thể tăng thêm bao nhiêu điểm số đây?
Chỉ có kỹ năng nghề nghiệp thôi thì không thể làm tốc độ tích điểm thay đổi.
Đây là kinh nghiệm hắn đã đúc kết được.
Có mấy ngày hắn chỉ ở nhà luyện đao mà không ra ngoài săn bắn, kết quả là điểm số chẳng tăng thêm chút nào.
Bỏ mặc thì không thể nào có được, chỉ khi thực sự săn bắn thì bảng trạng thái mới công nhận hắn là thợ săn.
Nếu không, dù hắn luyện tiễn thuật đến mức thiên hạ vô song, bảng trạng thái cũng sẽ không xem hắn là thợ săn xuất sắc nhất.
- Ngày mai lại đi săn một chuyến, thử xem với tư cách là thợ săn kiệt xuất thì mỗi ngày ta có thể tăng thêm bao nhiêu điểm.
Trong lòng tràn đầy kỳ vọng, hắn dần chìm vào giấc ngủ.
Vút!
Lên dây, giương cung, bắn tên.
Tiếng mũi tên xé gió vang lên, tiếp đó là một âm thanh trầm đục, mũi tên ghim thẳng vào cánh cửa gỗ của phòng chứa củi, đuôi tên còn hơi rung động.
- Hừm.
Sắc mặt Tô Mục thản nhiên.
- Động tác thật oai phong, có điều độ chuẩn xác vẫn cần rèn luyện thêm, nhưng cũng không thành vấn đề.
Hắn âm thầm suy nghĩ.
Mục tiêu ban đầu hắn nhắm đến là cây hoè cách đó năm bước.
Còn cánh cửa phòng chứa củi, lại nằm lệch về bên trái cây hoè chừng hai bước.
Cứ thế, tiếng dây cung rung động cùng âm thanh mũi tên cắm vào gỗ liên tục vang vọng trong tiểu viện đổ nát.
Cả một đêm hắn không ngừng giương cung, bắn tên.
Về sau hai cánh tay của hắn đã mỏi nhừ, mỗi lần kéo cung đều run rẩy.
Mũi tên cũng dần bắn chệch hướng.
Hắn buộc phải thừa nhận một sự thật...
Tư chất bắn cung của hắn chỉ thuộc hạng bình thường!
- Chăm chỉ sẽ bù đắp được khiếm khuyết, dù ta chỉ có thiên phú bậc trung, nhưng nếu kiên trì khổ luyện thì ắt có thể trở thành thợ săn xuất chúng nhất!
Hắn thầm nhủ trong lòng.
Có phần mệt mỏi, hắn ngả người xuống giường, theo thói quen mở bảng trạng thái ra xem xét.
Đây là việc hắn luôn làm trước khi chìm vào giấc ngủ.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Tô Mục bỗng ngồi bật dậy, nét mặt tràn đầy kinh hỉ!
[Họ tên: Tô Mục]
[Thân phận: Thợ săn (bạch thân)]
[Điểm số: 57]
[Võ nghệ: Phục Ba Đao Pháp (nhập môn), Tiễn thuật (chưa nhập môn/+)]
Trên bảng trạng thái vậy mà lại xuất hiện thêm mấy chữ nhỏ!
Tiễn thuật!
Chẳng ngờ chỉ tập bắn linh tinh một đêm mà bảng trạng thái lại trực tiếp công nhận đó là một loại võ nghệ!
- Dục tốc bất đạt, muốn trở thành thợ săn giỏi nhất thì sao có thể thiếu đi một tay tiễn thuật bách phát bách trúng?
Tô Mục thầm nghĩ, trong lòng chợt dâng lên sự quyết đoán, hắn không chút do dự nhấn vào dấu “+” bên cạnh “Tiễn thuật“.
Ông!
Mười điểm lập tức bị tiêu hao.
Ngay khoảnh khắc đó, vô số hình ảnh đồng loạt tràn vào trong đầu hắn.
Trong những hình ảnh ấy, hắn tay nắm trường cung, liên tục giương cung bắn tên.
Mặc kệ đông rét buốt hay hạ nắng như thiêu đều kiên trì khổ luyện.
Không biết đã bắn đi bao nhiêu nghìn, bao nhiêu vạn mũi tên. Nếu tính ra bạc, e rằng cũng là con số thiên văn.
Mỗi một khoảnh khắc, mỗi một động tác đều vô cùng chân thật như thể chính hắn đã tự mình trải qua!
Chỉ là tất cả những tháng năm khổ luyện đó, giờ đây lại được ép vào trong tâm trí hắn chỉ trong nháy mắt, giúp hắn đi được quãng đường mà người khác phải mất mấy tháng, thậm chí mấy năm mới có thể đạt tới.
Tiễn thuật nhập môn!
Tô Mục ngồi trên giường, thuận tay nhấc cây cung cứng bằng gỗ dâu tằm, khẽ vươn tay nhặt một mũi tên lông vũ.
Vút!
Động tác của hắn lưu loát như lão thủ bách luyện, ngay khoảnh khắc dây cung rung lên, mũi tên đã ghim thẳng vào tấm cửa gỗ.
Tiễn thuật nhập môn... trong vòng hai mươi bước, tên không lạc mục tiêu!
Hắn kiềm chế sự vui mừng, thử bắn thêm vài mũi tên.
Quả nhiên, độ chuẩn xác tăng vọt.
Trong gian phòng này, có thể nói hắn đã đạt đến cảnh giới chỉ đâu bắn đó, bách phát bách trúng!
Chỉ riêng trình độ này, trong đám thợ săn của thành Võ Lăng cũng có thể xếp vào hàng đầu.
- Tại thành Võ Lăng, người có tiễn thuật hơn ta e rằng chẳng bao nhiêu. Giờ đây, dù ta chưa chắc đã là thợ săn giỏi nhất, nhưng chí ít cũng thuộc hàng đầu.
Tô Mục thầm nghĩ, ánh mắt lộ vẻ mong đợi.
- Không biết từ giờ mỗi ngày có thể tăng thêm bao nhiêu điểm số đây?
Chỉ có kỹ năng nghề nghiệp thôi thì không thể làm tốc độ tích điểm thay đổi.
Đây là kinh nghiệm hắn đã đúc kết được.
Có mấy ngày hắn chỉ ở nhà luyện đao mà không ra ngoài săn bắn, kết quả là điểm số chẳng tăng thêm chút nào.
Bỏ mặc thì không thể nào có được, chỉ khi thực sự săn bắn thì bảng trạng thái mới công nhận hắn là thợ săn.
Nếu không, dù hắn luyện tiễn thuật đến mức thiên hạ vô song, bảng trạng thái cũng sẽ không xem hắn là thợ săn xuất sắc nhất.
- Ngày mai lại đi săn một chuyến, thử xem với tư cách là thợ săn kiệt xuất thì mỗi ngày ta có thể tăng thêm bao nhiêu điểm.
Trong lòng tràn đầy kỳ vọng, hắn dần chìm vào giấc ngủ.
— Hết chương —